“Vậy tôi đứng ở bên ngoài đợi cô.”
Nghe thấy việc ở bên ngoài cửa phòng tắm còn có người đứng canh cô tắm rửa, Triệu Vãn Y cảm thấy có chút không được tự nhiên, theo bản năng muốn kháng cự lại, nhưng suy nghĩ một lúc cũng hiểu được, chắc chắn là Quý Mộ Thâm cho người đến canh cô, tránh cho cô lại lần nữa nhảy lầụ
Nghĩ thế, cô quyết định không nói gì cả, chỉ để mặc cho người hầu ở bên ngoài đứng đó, bắt đầu đi tắm rửa.
…
Triệu Vãn Y là em gái nhỏ nhất trong nhà họ Triệu, cũng là người con gái duy nhất, từ nhỏ đã được anh cả nuông chiều đến mức quen thói kiêu ngạo, từ bé đã sống trong nhung lụa tinh tế, tắm rửa cũng phải tốn rất nhiều thời gian.
Đợi cho cô tắm xong, đổi một bộ quần áo sạch sẽ khác, sấy khô mái tóc dài bồng bềnh xinh đẹp thì thời gian cũng đã trôi qua khá lâu rồi.
Sau khi tắm xong, Triệu Vãn Y nhìn khuôn mặt hoàn hảo, mỹ lệ trong gương, nhìn một hồi lâu rồi mới mở cửa phòng tắm ra.
Người hầu đang đứng trước cửa phòng tắm chờ cô, nhìn thấy cô đi ra, sợ cô sẽ té ngã nên vội vàng duỗi tay đến đỡ lấy cô.
Sau khi ngâm bồn xong, chân của Triệu Vãn Y cũng không còn đau đớn như trước nữa, có thể thử đặt chân xuống để đi.
“Cô chủ, cậu chủ đang ở phòng ăn đợi cô, muốn chờ cô xuống cùng dùng bữa tối với cậu ấy.” Người hầu đỡ Triệu Vãn Y đi vào bên trong phòng ngủ.
Nghe thấy người hầu nói thế, Triệu Vãn Y cũng không nói gì, chỉ đi theo cô đi ra ngoài phòng ngủ, đi xuống lầụ
Trong phòng ăn ở lầu một.
Trong phòng ăn rộng lớn chỉ có một người đàn ông với khuôn mặt lạnh lẽo đang im lặng ngồi ở đấy.
Tất cả người hầu đều đang đứng ở bên ngoài phòng ăn, không dám đi vào.
Tính tình của cậu chủ vốn đã rất tệ rồi, đặc biệt là lúc cô Triệu ở đây, không cẩn thận một chút thôi thì đến cả cái phòng ăn này cũng sẽ bị đập cho tan tành.
Cho nên vì để giữ an toàn, bọn họ đều biết điều đứng ở bên ngoài cửa phòng ăn.
Lúc Triệu Vãn Y được người hầu đỡ xuống dưới nhà, nhìn thấy cảnh này thì ngược lại chẳng có chút kinh ngạc nào, dù sao trước đây cô sớm đã quen với mức độ mà người hầu trong căn nhà này sợ hãi Quý Mộ Thâm rồi.
Người hầu đỡ Quý Mộ Thâm đi vào phòng ăn, người đàn ông ngồi trước bàn ăn lại chú ý đến người kỳ kèo mãi một lúc lâu mới xuống ăn là cô.
Anh liếc mắt, ánh mắt nhanh chóng dán chặt vào khuôn mặt trắng nõn, vừa sạch sẽ vừa mọng nước xinh đẹp của cô.
“Đến đây, ngồi ở chỗ này.” Anh nhìn cô chằm chằm, ra lệnh nói.
Âm thanh lạnh lùng vang lên từ cổ họng anh, tràn ngập sự mạnh mẽ và cường ngạnh, vô cùng uy nghiêm.
Dường như sớm đã đoán được cô sẽ từ chối, anh lại cau mày lại, đúng lúc khuôn mặt lộ ra vẻ hung hăng, định nói cái gì đó.
Giọng của người đàn ông còn chưa vang lên, người con gái đứng ở ngoài cửa lại đột nhiên vùng ra khỏi sự dìu dắt của người hầu, sải bước, chậm rãi đi vào bên trong phòng ăn.
Nghe lời không gì có thể so sánh được.
Thậm chí, anh còn chưa bắt đầu mở miệng uy hiếp cô.
“...” Cổ họng của người đàn ông đang chuẩn bị thốt ra điều gì đó cũng đột nhiên khựng lại.
Anh nhướng mày, nhìn cô gái đi thẳng đến bên cạnh anh, ngoan ngoãn ngồi xuống, còn xoay đầu lại, lộ ra một nụ cười ấm áp dịu dàng với anh…
Biểu cảm trên khuôn mặt lạnh lùng bỗng nhiên trở nên ngây ngẩn, lộ ra một biểu cảm dị thường.
?
Cô trở nên ngoan ngoãn nghe lời anh như thế này từ lúc nào vậy.
Trước đây… Cô ghét nhất là dùng bữa cùng với anh, lần nào cũng bắt anh phải buông ra lời uy hiếp, ép buộc thì cô mới chịu đồng ý ngồi xuống bên cạnh anh, nhưng mỗi lần như thế, khuôn mặt đều lạnh lùng vô cảm.
Nhưng lúc này đây…