Sáng sớm hôm sau, gió thu thổi rèm cửa trong phòng lên, lướt qua gương mặt cô phát nhột. Đôi mắt đang ngái ngủ của cô khẽ mở ra, suy nghĩ rối rắm, rầu rĩ lại cuốn tới trong tự phủ định và khẳng định, sự nhiệt huyết tràn đầy dần dần nguội xuống.
Cô vừa mở cửa ra đã nhìn thấy Chung Chấp. Hai người đối mặt, không hẹn mà cùng lựa chọn im lặng, ngậm miệng không đề cập tới chuyện tối ngày hôm qua.
Chung Chấp vốn muốn tránh thời gian ăn sáng với cô, ai dè lại thành đụng nhau. Toàn Minh nhất quyết làm đến cùng, mặt dày đối mặt với anh cùng ngồi xuống. Trong lúc uống sữa tươi, cô lặng lẽ liếc mắt nhìn Chung Chấp.
Anh vùi đầu không thèm để mắt tới cô, chỉ vội vàng ăn bữa sáng cho xong, để lại một câu: "Hôm nay ba ra tiệm xem một chút, trưa nay không về." Rồi chạy đi như một cơn gió.
Chung Chấp đi sớm, tránh được giờ cao điểm, vòng qua mấy đường nhỏ quanh co khúc khuỷu, không kẹt xe đến trong tiệm. Tiệm sách không ở khu phố sầm uất, bình thường không nhiều người, hơn nữa đang là Trung thu, anh đã cho nhân viên tiệm là Tiểu Lâm nghỉ rồi.
Chắc là Toàn Minh cảm thấy nhàm chán, sinh viên năm nhất tò mò, muốn thấy được biểu cảm giật mình của anh, lại trong tuổi dậy thì mơ hồ mới hôn anh. Hoặc có lẽ là, cô đắm chìm trong sự chiều chuộng và quan tâm của anh, sợ rằng trưởng thành sẽ dần mất đi anh nên mới làm ra hành động khác người đó.
Nhưng đã nhiều lần, ngày lại ngày, ánh nhìn của cô về phía anh càng lúc càng nặng nề hơn, những điều này Chung Chấp nhận ra hết, nếu quan sát với ánh mắt của một người đàn ông thì những lời nói và hành động này đều là sự ám chỉ trần trụi.
Chẳng qua là Chung Chấp ngây thơ cho rằng Toàn Minh sợ anh sẽ mang một người phụ nữ xa lạ về nhà nên lựa chọn thờ ơ lãnh đạm, lặng im không nói. Dưới cái nhìn chăm chú kín đáo của cô, anh giống như một thợ săn tay không tấc sắt bước vào trong rừng rậm tĩnh mịch vắng vẻ, mà sâu trong bóng tối vẫn luôn có một đôi mắt chực chờ, đau đáu nhìn anh. Dã thú mai phục ở xung quanh, con ngươi xanh sẫm phát ra ánh sáng lấp lánh trong đêm tối im lặng như tờ.
Chung Chấp đang do dự không biết nên mở miệng với Toàn Minh như thế nào, nhất định phải trực tiếp bàn vấn đề này với cô, không thể cô sai lầm tiếp được.
Cô còn triển vọng rất lớn và tương lai xán lạn, không thể vì suy nghĩ không chín chắn lúc còn trẻ mà hủy trong tay anh được. Lúc còn trẻ anh đã phạm sai lầm nghiêm trọng, cũng vì thế đã phải trả giá. Anh thầm nghĩ, nếu như ban đầu mình không xúc động thì sẽ không có cô bây giờ, anh sẽ yên phận học xong đại học, đi làm, kết hôn, vậy thì không phải quỹ đạo cuộc đời anh sẽ khác hoàn toàn rồi sao.
Anh cứ thể lật sách trong tiệm cả ngày, cho đến gần tám giờ tối mới chầm chậm đi về nhà, giải quyết vấn đề khó giải quyết nhưng lại không thể không đối mặt.