⬅ Trước Tiếp ➡
"Không cần, tôi muốn dựa vào năng lực của mình tìm việc.”
Hoàng Tuấn Khải bị cô chọc giận, nói: “Dù có ghét anh thì trước khi làm việc gì em cũng phải suy nghĩ kĩ chứ. Ảnh hưởng đến anh thì không sao, nhưng nếu Tiểu Kiệt bị để ý đến thì làm thế nào? Nó vẫn còn rất nhỏ, không thể chịu được áp lực của dư luận. Thằng bé rất quan trọng với anh, anh không muốn nó chịu bất kỳ tổn thương nào.”
Kiều Nhã Linh lặng thinh nghe anh nói, đúng là lúc đó cô không nghĩ gì nhiều đến chuyện đó, chỉ muốn nhanh chóng khiến anh gặp rắc rối. Quả thực đứa trẻ không có tội tình gì cả, mặc dù cô không nói cho chị Cầm biết sự tồn tại của nó. Nhưng nhà báo là những kẻ đánh hơi vô cùng tốt, họ sẽ bám riết lấy anh và sẽ nhanh chóng phát hiện ra con trai anh. Anh lo lắng cũng phải thôi, nhưng sao cô lại thấy chua xót như vậy.
Hóa ra, cô vốn chẳng là gì với anh cả.  Hoàng Tuấn Khải tiếp tục nói: “Sự việc lần này cũng không quá nghiêm trọng, anh có thể giải quyết được. Nhưng anh vẫn phải nhắc nhở em trước khi  làm việc gì cũng phải suy nghĩ trước sau. Nếu muốn cử nhắm vào một mình. anh thôi, anh chịu đựng được. Nhưng anh cũng có giới hạn, đừng vượt qua nó."
Hoàng Tuấn Khải ở một bên cứ nói xa xả, Kiều Nhã Linh im lặng không nói một lời. Cô cảm thấy vô cùng ủy khuất, cô cũng biết chuyện mình làm không đúng, nhưng sao anh lại có thể nặng lời với cô như thế. Kiều Nhã Linh còn nhớ, ngày trước anh chưa bao giờ trách mắng cô, nhưng bây giờ mọi chuyện đã khác rồi. Anh đã có tổ ấm riêng và gia đình là điều quan trọng nhất với anh.  Hoàng Tuấn Khải thấy Kiều Nhã Linh cúi đầu ấm ức, anh mủi lòng, cũng biết mình đã nói hơi quá. Anh giơ tay lên định vuốt tóc cô như ngày xưa, rồi chợt khựng lại giữa không trung. Anh thu tay lại, có lẽ cô sẽ cảm thấy chán ghét sự  đụng chạm của anh. Hai người bây giờ rất khó để trở nên thân mật vô tự như trước kia. Anh thở dài, nói:
"Thôi được rồi, lần sau em rút kinh nghiệm là được.”
Kiều Nhã Linh vẫn không nói gì, quả thực anh không ưa có nên mới tìm đến cô để răn dạy như thế. Vì một người không quan trọng là cô đã làm ảnh hưởng đến đứa con bảo bối của anh, nên anh mới đến xử lý cô. Năm đó anh sai người đưa cô đi phá thai, có lẽ vì cho rằng phiền phức, vi chán ghét cô. Bây giờ anh  cũng chẳng còn là người cô sùng bái trước kia nữa. Cô hận anh, vì anh mà đứa con của cô mới mất, anh vốn chẳng có tư cách gì mà trách mảng cô.
"Đã ăn cơm chưa? Hôm qua đi về có thấy không khỏe chỗ nào không?"
Anh liên tục quan tâm hỏi han, nhưng Kiều Nhã Linh chẳng muốn trả lời, chỉ buồn bã ngắm nhìn khung cảnh thành phố qua cửa kính ô tô. Hỏi mấy lần nhưng cô không buồn chủ ý, Hoàng Tuấn Khải thôi không nói nữa. Hai người cử yên lặng ngồi cạnh nhau như thế, mỗi người đều có tâm sự riêng. Cả quãng đường đều trầm mặc xa cách, không khí vô cùng gượng gạo. Kiến Quốc lén nhìn hai người mấy lần, cuối cùng cũng không dám nói gì.
Món quà trở lại
Chiếc xe ô tô này là chiếc xe Hoàng Tuấn Khải hay đi nhất, vì vậy trong đây luôn chứa đầy mùi hương và đồ dùng thuộc về anh. Điều đấy làm Kiều Nhã Linh cảm thấy ngột ngạt, cô mở cửa xe, lẳng lặng nhìn phong cảnh bên ngoài. Con đường đi càng lúc càng lạ, Kiều Nhã Linh khó hiểu quay sang hỏi:
“Rốt cuộc thì anh muốn đưa tôi đi đâu? Nếu nói chuyện xong rồi thì cho tôi xuống đi chứ!"
Hoàng Tuấn Khải đang ngả người trên chiếc ghế, gương mặt anh mệt mỏi, sắc mặt không được tốt, có lẽ tối hôm qua không ngủ đủ giấc. Đôi mắt anh. nhắm nghiền, mi tâm nhíu chặt, bờ môi mỏng bạc màu thiếu sức sống. Trông anh có chút tiều tụy, không biết có phải việc tối hôm qua khiến anh lo lắng hay không. Nghe cô hỏi, Hoàng Tuấn Khải hơi mở mắt ra.
“Lâu lắm mới gặp lại, cùng nhau nói chuyện ăn uống một chút không được sao?"
Kiều Nhã Linh bực mình nói: “Tôi chẳng có gì để nói với anh cả"  Hoàng Tuấn Khải không trả lời, biết rõ càng ép buộc cô sẽ càng bướng bỉnh. Anh yên lặng nhắm mắt nghỉ ngơi, mặc kệ cô cau có bên cạnh. Kiều Nhã Linh khó chịu nhìn anh, nhưng không quấy phá nữa, có vẻ anh đang thực sự rất mệt, cô cũng không muốn làm phiền anh.
Trong lúc Kiều Nhã Linh đang ngẩn ngơ ngắm nhìn đường phố, Hoàng Tuấn Khải đột nhiên lên tiếng: “Vừa nãy em với người phụ nữ kia ở ngoài công tranh chấp cái gì thế?”
Nhắc đến chuyện này, Kiều Nhã Linh nổi giận đùng đùng, tuôn ra một tràng:  “Nói mới nhở, vì việc tôi tự ý đăng bài của anh lên mạng mà tôi bị sa thải rồi. Tối hôm trước quản lý còn nói hôm nay sẽ ký hợp đồng với tôi, nhưng rồi lại bảo tôi vi phạm quyền xâm hại đời sống riêng tư của người khác rồi đuổi việc tôi. Nhưng thật sự rất bất công, rõ ràng chị ta thông qua bài viết của tôi rồi, vậy mà lại đổi trắng thay đen như vậy. Tôi lên hỏi hẳn chủ tịch, ông ta cũng không đưa ra lời giải thích nào hợp lý, cứ thế bảo tôi chấp nhận”
Hoàng Tuấn Khải cau mày: “Thế em bị đuổi việc ban à?”
Kiều Nhã Linh chắc nịch đáp: “Đúng thế! Không những vậy tôi còn bị bọn họ xỉ nhục đổ hết tội lên đầu”
Càng nghĩ càng giận, cô không hiểu nổi lý do họ làm vậy với cô trong khi chị Cầm thì không có vấn đề gì. Vì cô là nhân viên thực tập nên họ mới bắt nạt cô ư? Kiều Nhã Linh đã làm việc chăm chỉ hết mình trong hai tháng, để rồi nhận được sự phản bội đau lòng. Không ngờ một công ty lớn như Tôn Hoàng lại có thể làm ra một chuyện bỉ ổi đến thế.
“Được rồi, để anh.”
Kiều Nhã Linh khó hiểu nhìn anh, Hoàng Tuấn Khải lấy điện thoại ra, nhấn nút gọi. Giọng nói thâm trầm lạnh lẽo của anh phát ra.
“Thu mua toàn bộ cổ phần của tòa soạn Tôn Hoàng cho tôi.”
Anh không nhiều lời liền ngắt máy, dịu dàng nói với Kiều Nhã Linh: "Em đã phải chịu ủy khuất rồi.”
Kiều Nhã Linh kinh ngạc mở to mắt, sự việc vừa rồi diễn ra nhanh như chớp khiến não bộ cô chưa kịp xử lý thông tin. Cô vừa nói mình bị sa thải bất công anh liền mua luôn công ty đó, cô còn tưởng mình nghe nhầm. Anh có biết sẽ tốn bao nhiêu tiền không vậy? Với lại chỉ vì cô mà ra tay mạnh như vậy có chút khó tin. Hoàng Thịnh trước giờ chỉ tập trung sản xuất công nghiệp và thương mại, chưa từng đầu tư vào lĩnh vực giải trí.
“Anh... anh đang làm cái gì thế?”
Hoàng Tuấn Khải bình thản như không, dường như bỏ một đống tiền mua một công ty chẳng là gì đối với anh.
"Anh sẽ mua Tôn Hoàng, coi như là quà gặp mặt của anh dành cho em sau khi về nước”
Kiều Nhã Linh vẫn còn sốc, cô không thốt ra được lời nào. Hoàng Tuấn Khải đúng là bị điên rồi! Tôn Hoàng cũng là một tòa soạn khá lớn, anh lại nói muốn. mua thì mua. Đúng là cô rất tức giận khi bị đuổi việc, nhưng cũng không đến mức như vậy chứ. Vừa nãy anh còn mắng cô không ngớt, giờ lại thay cô trả thù, anh đúng là khó hiểu.
“Này, tôi chỉ là thấy ấm ức thôi, anh làm gì mà mua hẳn tòa soạn của người ta the?"
Hoàng Tuấn Khải thấy cô bị hành động này của anh dọa cho ngây ngốc, anh  mỉm cười hài lòng.
 "Ai khiến em chịu uất ức cũng phải trả giá. Sau khi thu mua Tôn Hoàng thành công, anh sẽ chuyển quyền điều hành sang cho em, lúc đó Tôn Hoàng sẽ là của em.”
Kiều Nhã Linh biết anh có tiền có quyền, nhưng không ngờ lại làm đến mức này. Tức giận vì bị đối xử bất công thật, nhưng cô không nghĩ mình sẽ dùng quyền lực để tước đoạt mọi thứ về tay mình. Mới lại cô chỉ mong muốn làm một phóng viên đưa tin viết báo mà thôi, không hề có hứng thú làm chủ tòa soạn nào cả. Việc anh giao cho cô là quá sức với cô, cô không thể nhận nó được.
“Dù sao cũng cảm ơn anh đã lo cho tôi, nhưng tôi không thể nhận nó được.”
Hoàng Tuấn Khải cau mày, anh tưởng cô sẽ vô cùng vui mừng vì anh đã ra tay cứu giúp, không ngờ cô lại cự tuyệt món quà của anh.
“Tại sao?"
“Đơn giản là tôi không thể gồng gánh được cả một công ty, hơn nữa anh không thấy làm vậy là quá đáng sao?”
“Không phải họ bắt nạt em sao, anh chỉ thay em đòi công bằng thôi."  Kiều Nhã Linh thở dài, đòi công bằng có nhiều cách, chứ không phải bằng cách này. Với lại có bị oan ức cũng là chuyện của riêng có, không liên quan gì đến anh. Hai người cũng chẳng còn thân thiết đến mức để anh làm thế. Hơn nữa, cô không muốn nhận ân huệ của anh.
“Không cần đâu, dù sao đây cũng là chuyện của tôi, không cần anh giúp.” Hoàng Tuấn Khải sầm mặt trước sự từ chối của cô, anh lạnh lùng nói:
“Anh đã nói rồi, đây là món quà dành cho em, muốn hay không cũng phải nhận."
 Không khí giữa hai người lại tiếp tục căng thẳng, mỗi lần gặp nhau là họ lại cãi nhau, chẳng thể hòa thuận nổi. Kiều Nhã Linh không buồn tranh chấp với Hoàng Tuấn Khải nữa, mặc anh muốn làm gì thì làm, còn nhận hay không là quyền của cô.
Cô ngồi trầm ngâm một lúc, bỗng nhiên chú ý đến cặp tài liệu Hoàng Tuấn Khải để bên cạnh. Tờ giấy bên trong lộ ra, cô thấy loảng thông thông tin của Tôn Hoàng và tài liệu liên quan đến cô. Kiều Nhã Linh sững người, cô nhìn chằm  chăm Hoàng Tuấn Khải, gương mặt lạnh đi.
"Anh tìm thông tin về tôi sao?"
⬅ Trước Tiếp ➡