Tô Ảnh đều cảm thấy hai mắt của mình không đủ dùng.
Trời ạ, ở trong phòng như thế, mỗi ngày đều là bị cái đẹp làm thức giấc đi?
Khóe mắt của anh, vẫn đang quan sát vẻ mặt của Tô Ảnh.
Mỗi khi nhìn thấy ánh mắt sáng lấp lánh của cô, Phó Thịnh sẽ không nhịn được mà nhếch khóe miệng lên.
Dọc đường đi không ngừng có người dừng lại làm lễ chào hỏi với anh: “Cậu cả đã trở lại.”
Phó Thịnh hơi gật đầu, đáp lại.
Tô Ảnh đi theo bên cạnh anh, tự nhiên cũng nhận được rất nhiều lễ.
May mà người của nhà họ Phó, cũng không phải là người không đúng mực.
Bọn họ hiểu rõ lúc nào nên hỏi, lúc nào nên nói.
Tô Ảnh vẫn không nhịn được, nhìn đông ngó tây xem, vừa xem vừa ngầm thán phục.
Cô đi tới đi lui, liền không để ý đến bậc thang ở dưới chân.
Một bước đi liền bị trật ra ngoài.
“A…” Cô kinh hãi kêu lên trong vô thức, theo bản năng giơ tay muốn bắt lấy người bên cạnh.
Nhưng khi ngón tay của cô sắp chạm đến cánh tay của Phó Thịnh, bỗng nhớ tới anh ghét nhất là bị phụ nữ chạm vào, bởi vậy mạnh mẽ dừng lại, tùy ý để người mình tự do ngã xuống.
Tô Ảnh thầm nghĩ, xong rồi, hôm nay chắc là mất mặt thật rồi.
Vừa ngã, miệng ngậm bùn là không tránh khỏi rồi!”
Nhưng một giây sau, cổ tay của cô bỗng nhiên bị một bàn tay bắt lấy.
Lúc cả người sắp rơi xuống đất, liền bị kéo mạnh trở về.
Tô Ảnh hoảng hồn lung lay vài cái mới đứng vững lại.
“ Thực xin lỗi, tổng giám đốc, tôi không cố ý!” Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô tái mét, run rẩy nói.
Phó Thịnh cúi mặt xuống, nhìn kỹ cô.
Tô Ảnh cảm nhận được sức lực và nhiệt độ trên cổ tay mình, vô thức liền rút tay ra: “Cảm ơn tổng giám đốc!”
Phó Thịnh thấy ý đồ của đối phương, lúc này mới buông lỏng tay ra.
Đầu ngón tay xẹt qua cổ tay của cô, mang đi một chút mềm mại.
“Để ý đường.” Phó Thịnh lại không chỉ trích cô như thường lệ, xoay người rời đi.
Cô lập tức cúi đầu trả lời: “Vâng, tổng giám đốc.”
Mộc Minh ở phía sau sửng sốt, thế mà tổng giám đốc lại không bảo mình đưa khăn ướt cho anh ấy?”
Ánh mắt của Mộc Minh rơi vào trên bóng lưng của Tô Ảnh, hơi lóe lên, nắm lấy khăn ướt, thả lại vào trong túi.
Người khác nhìn qua, thấp giọng hỏi: “Tổng giám đốc đây là…”
Mộc Minh bình tĩnh trả lời: “Làm tốt chuyện của mình là được”
Những người khác đều cười cười, không nói gì nữa.
Tô Ảnh đi theo Phó Thịnh vào trong phòng, lúc này không dám đánh giá xung quanh, cúi đầu đi bên cạnh.
Đệ nhất công tử
“Cậu chủ đã về!” Một người phụ nữ trung niên khoảng bốn mươi tuổi đi tới, chủ động cúi ngời chào hỏi: “Lần này sẽ ở nhà bao lâu?”
“Một đêm.” Phó Thịnh nhàn nhạt trả lời: “Ông bà nội còn chưa quay về sao?”
“Vâng.” Người phụ nữ trung niên trả lời: “Hiện giờ cậu chủ đã muốn dùng bữa tối chưa?”
“Làm phiền rồi, đưa đến phòng cho tôi.” Phó Thịnh hơi gât đầu nói, xoay người nhìn Tô Ảnh, giới thiệu với người phụ nữ này: “Dì Lý, cô ấy là Tô Ảnh, là trợ lý đời sống của tôi.”
Tô Ảnh lập tức đứng thẳng người, nhìn qua người phụ nữ trung niên này.
Sau khi bà xem kỹ Tô Ảnh một chút, trong mắt hiện lên kinh ngạc, vẻ mặt lại không hề thay đổi gật đầu nhìn về phía cô: “Cô Tô, tôi họ Lý, là tổng quản gia của nhà họ Phó.”
“Chào quản gia Lý, xin hãy chỉ bảo Tô Ảnh nhiều hơn.” Tô Ảnh lập tức cung kính cúi người chào hỏi, hoàn toàn không có chút nào ngạc nhiên ngây thơ như vừa rồi ở bên ngoài, cho dù là động tác hơi trúc trắc, nhưng vẻ mặt đã trở lại bình thường.
“Bữa tối đưa cho cô ấy.” Phó Thịnh bỏ lại mấy lời này, xoay người đi vào trong phòng.
Mộc Minh bước nhanh bắt kịp, Tô Ảnh đứng ngay tại chỗ.
Quản gia Lý nhìn cô thêm vài lần, không dấu vết hỏi: “Cô Tô đúng là có duyên hợp mắt với cậu cả.”
Quản gia Lý cho rằng cô sẽ dương dương tự đắc hoặc là khiêm tốn một phen, nào đâu biết rằng cô lắc đầu nói: “Thiếu nợ thì trả tiền là việc hiển nhiên.”