Hiện giờ cô thật sự thiếu tiền. Mỗi lần nhìn lại hóa đơn viện phí kia, thậm chí cô từng có suy nghĩ đi bán thận hoặc bán giác mạc gì đó để kiếm được tiền.
Bởi vì con số ở trên đó, thật sự khiến cô không thể làm cách nào khác!
Cho nên khi cô nghe thấy Mộc Minh nói, có người đồng ý cho cô mượn tiền, thật sự quá đỗi vui mừng, giống như nhặt được bảo bối! Giống như từ địa ngục đến thiên đường chỉ trong chớp mắt.
Nhưng cô lại chưa từng nghĩ đến, người bằng lòng cho cô mượn tiền, lại là người vừa mới sỉ nhục cô mấy tiếng trước đó!
Tô Ảnh đã chuẩn bị tốt để đón nhận sự nhục nhã sau đó.
Chỉ cần đối phương cho cô mượn tiền, để mẹ cô có thể tiếp tục trị liệu, cho dù có khổ sở mệt mỏi đến mấy cô cũng sẵn lòng, dù sao cũng đã chịu nhục nhã một lần rồi.
“Đã làm gì rồi?” Bỗng nhiên Phó Thịnh mở miệng, cả căn phòng yên tĩnh không tiếng động.
Tô Ảnh cúi đầu không dám nhìn anh, co quắp thấp giọng trả lời: “Tôi… tôi có thể làm mọi thứ, việc nặng hay dơ bẩn cũng không sợ.”
“Học đại học nào?” Phó Thịnh nhíu mày hỏi.
“Học viện âm nhạc tỉnh G.” Tô Ảnh thấp giọng trả lời.
Phó Thịnh hơi bất ngờ nhìn thoáng qua Tô Ảnh, lông mày nhíu lại, chậm rãi nói: “Ứng trước một trăm vạn tiền lương, làm việc một năm. Nếu trong lúc làm việc mắc phải sai lầm, tự động gia hạn thêm một năm, không có lương.”
Tô Ảnh nhanh chóng ngẩng đầu nhìn Phó Thịnh.
Cô thật sự không thể tin điều mình vừa nghe được.
Anh thật sự muốn cho cô mượn tiền sao?
Thật sự sao?
Tô Ảnh kích động đến mức sắp khóc rồi.
Có một trăm vạn này, không những có thể trả nợ tiền viện phí của mẹ mà cũng đủ trả thêm tiền cho vài năm nữa.
“Hiện giờ chính thức bắt đầu thử việc.” Phó Thịnh đứng lên, xoay người đi ra ngoài: “Theo kịp.”
“Vâng ạ.” Tô Ảnh kích động đến mức ngay cả ngón tay cũng trở nên run rẩy.
Thật tốt quá, thật sự tốt quá rồi.
Lâm vào tuyệt vọng tưởng như không có lối thoát, gặp được anh lại có hi vọng rồi.
Có thể trả tiền viện phí cho mẹ cô rồi!
Cho dù công việc này có mệt mỏi thế nào, cô cũng đều phải cắn răng mà kiên trì!
2: Hi vọng (2)
Tuy cô vẫn chưa hiểu được, vì sao đối phương đã giúp cô một lần rồi lại thêm lần thứ hai.
Tóm lại, cô mang theo tâm trạng đội ơn mà cố gắng hoàn thành công việc!
Tô Ảnh khẩn trương đi theo, trực tiếp cùng Phó Thịnh đến phòng bệnh ở bên cạnh.
Gian phòng này, tuy cũng cực kỳ xa hoa, nhưng so sánh với vừa rồi, vẫn có một chút chênh lệch.
Phó Thịnh vừa vào cửa liền cởi găng tay ra, cầm tay ông lão đang nằm trên giường bệnh: “Ông Diệp.”
“Là Tiểu Thịnh à, cuối cùng cháu cũng đến.” Ông lão ở trên giường bệnh đã rất già, vẻ mặt xám trắng, dễ nhận thấy là đã nằm trên giường bệnh rất lâu rồi.
“Ông Diệp, cháu xin lỗi ông, hiện giờ cháu mới đến.” Phó Thịnh khẽ cười nói: “Chuyện của ông cũng là chuyện của cháu. Xin ông yên tâm!”
“Được được được, có những lời này của cháu, ông cũng an tâm rồi!” Ông lão kích động, trong mắt cũng đã ẩm ướt, tầm mắt lại chuyển hướng sang Tô Ảnh đứng bên cạnh, lại lau nước mắt, ní: “Rốt cuộc Tiểu Thịnh cũng đã có bạn gái rồi, cuối cùng ông bà nội cháu cũng có thể nhắm mắt rồi!”
Phó Thịnh nhanh chóng liếc mắt nhìn Tô Ảnh một cái.
Cô lập tức đứng thẳng người, trả lời nói: “Ông Diệp, ông hiểu lầm rồi, cháu là trợ lý công việc của tổng giám đốc Phó, cháu tên là Tô Ảnh.”
Ông Diệp hứng thú nhìn thoáng qua Tô Ảnh đầy ý tứ.
Phó Thịnh nói: “Ông Diệp, ông nghỉ ngơi trước đi, cháu đi ra ngoài chút rồi sẽ trở lại.”
“Tiểu Thịnh…” Ông Diệp do dự một chút, nói: “Dạy dỗ một chút là được.”
“Ông Diệp, ông yên tâm.” Khóe miệng Phó Thịnh hơi nhếch lên, lại đeo găng tay vào, dẫn theo mọi người rời khỏi phòng.
Tô Ảnh đi theo ra bên ngoài, vẻ mặt khó hiểu nhìn Mộc Minh.
Đến bây giờ, Tô Ảnh vẫn chưa biết nội dung công việc của mình là cái gì.
Rời khỏi bệnh viện, chạy thẳng đến một hội sợ cao cấp trong thành phố.
Vừa vào cửa, Mộc Minh trực tiếp đưa danh thiếp của mình cho đối phương, đối phương không nói tiếng nào liền mở đường ngay lập tức.
Đoàn người Phó Thịnh đi cả một đường thông suốt như thế, trực tiếp đến một căn phòng có vẻ xa hoa.