⬅ Trước Tiếp ➡
Chú ba Lệ Duy Phong Linh thể này chính là chú ba đã mất tích của Lệ Ti Thừa. Nếu là linh thể, có lẽ người này đã chết. Chú ba có chút chán nản, “Sao có thể là là tôi được, nếu là tôi, tôi có nên tìm người giết mình trước không?” Sơ Điều im lặng một lúc rồi nói, “Tôi nghi ngờ Lệ Ti Thừa đã biết rõ ý đồ của anh, vì vậy tôi phải tiêu diệt anh trước đã.” Chú ba: “....” Sơ Điều tình cờ gặp được anhta, lúc ấy anh ta đi lang thang ở xung quang hiện trường, không ai thấy anh ta, anh ta cũng không biết phải làm gì. Sau đó anh ta gặp Sơ Điều. Lệ Duy Phong coi Sơ Điều như cọng cỏ cứu mạng, nhờ Sơ Điều làm giúp anh ta một chuyện. Đó chính là bảo vệ Lệ Ti Thừa. Bởi vì anh ta đã chết rồi, mục tiêu kế tiếp của đám người kia nhất định là Lệ Ti Thừa. Qủa nhiên, ngày hôm sau Lệ Ti Thừa đã sảy ra chuyện. Sơ Điều chưa kịp đi qua, nhưng nhờ có chú ba hỗ trợ cung cấp thông tin, cô đã thành công lăn lộn đến trước mặt đám người Lệ gia. Không biết lúc đó người của Lệ gia nghĩ gì, dù sao khi biết Lệ Ti Thừa mất trí nhớ, bọn họ cũng đã nảy sinh một ý nghĩa đen tối, chính là tìm một người giả mạo thành hôn thê của Lệ Ti Thừa. Đương nhiên, vị hôn thê này phải giỏi nắm bắt, không được có tâm cơ, còn phải có nhược điểm để bọn họ nắm chặt trong tay nữa. Sơ Điều thiếu tiền, cô còn phải nuôi em trai em gái, miếng ngon tự động đưa đến cửa, quả thật không còn gì tốt bằng. Đương nhiên, bọn họ cũng phải phòng bị Sơ Điều, cho nên đã bí mật điều tra cô, nhưng tất cả những gì họ nhận được chỉ là nơi cô học tập từ nhỏ đến lớn, một số công việc bán thời gian cô làm để tiếm kiềm sinh hoạt, còn lại những thứ khác đều không có. Liên quan đến số tiền mua nhà ở ngoại ô, bọn họ đã tra ra Sơ Điều trúng số. Ừm... Một người rất đơn giản. Không kịp tìm những người khác, dù sao Lệ Ti Thừa cũng đã tỉnh lại, bọn họ cũng nên để anh biết, anh còn có một vị hôn thê. Chú ba không nói điều này cho Sơ Điều biết, hiện tại anh ta chỉ là linh thể, không làm được bất kỳ thứ gì, cũng không biết có thể tồn tại bao lâu, đương nhiên phải nắm chặt thời gian, “Cô có thấy ai đáng ngờ không?” Sơ Điều nghiêm túc suy nghĩ, “Anh muốn tôi nói thật sao? Trong mắt tôi, người Lệ gia đều giống kẻ giết người.” Chú ba: “....” Qúa đau lòng. Hoàn toàn chính xác, trong mắt người ngoài, ngay cả Lệ Duy Phong còn bị người khác nghi là muốn nuốt trọn tài sản của Lệ Ti Thừa huống chi là những người khác. Sơ Điều mở cửa phòng, thấy Lệ Duy Phong muốn theo vào, cô lạnh lùng nói: “Không được vào, đàn ông sao có thể vào phòng của con gái được? Đồ không biết xấu hổ!” Chú ba: “...” Một miệng máu cũng không có nhổ ra được. Trước khi gặp chuyện không may, anh ta đang đứng ở một vị trí rất cao, dạng phụ nữ nào cũng đã nhìn thấy, có rất nhiều người phụ nữ muốn nhào vào anh ta, làm sao anh ta có thể có ý đồ với một cô gái còn nhỏ được. Tuy nhiên, anh ta không thể xúc phạm người này. Anh ta đứng ở cửa ra vào, lắp bắp nói, “Cái đó...” Sơ Điều vào phòng, cô mở ngăn kéo cửa cái tủ bên tay trái ra, sau đó lấy một cây kẹo bên trong ra ngậm. Cô xoay người nói với Lệ Duy Phong, “Anh ta chỉ còn một năm tuổi thọ, tại sao anh lại bỏ tiền ra thuê tôi bảo vệ anh ta? Anh không sợ phí tiền hả?” Lệ Duy Phong im lặng một lúc rồi nói, “Tôi không quá tin tưởng vào phán đoán này, nếu người Lệ gia muốn lừa gạt Ti Thừa, cũng không nhất thiết phải mua chuộc bác sĩ.”
Nhớ trả phí ăn ở. Sơ Điều suy nghĩ một chút, “Khả năng không lớn, lúc tôi đi nghe ngóng, tất cả những người trong bệnh viện đều là người của Lệ Ti Thừa, báo cáo hàng ngày của bác sĩ đều do trợ lý của anh ta đích thân xem, một nhóm bác sĩ cùng nhau theo dõi tình hình của anh ta, muốn mua chuộc cũng khó, nhiều người như vậy, không có khả năng.” Lời này khiến Lệ Duy Phong ngây ngẩn cả người. Nói cách khác, Lệ Ti Thừa chỉ còn một năm nữa, chuyện này không phải giả.... Anh ta muốn đến xem tình hình của Lệ Ti Thừa, nên nói với Sơ Điều, “Vậy mai tôi có thể đến bệnh viên với cô được không?” Anh ta thật sự lo lắng cho cháu trai của anh ta. Anh ta không có con cái, từ nhỏ đến lớn, bởi vì anh cả bồi dưỡng và khen ngợi anh ta, nên anh ta đối dử với Lệ Ti Nam như con mình.. Chì có anh hai và em tư... Haizz. Sơ Điều nói, “Đi thì đi, nhưng không được cách tôi quá một trăm mét.” Bình thường kinh thể không thể rời khỏi phạm vi sảy ra tai nạn của chính họ, chỉ có đi cùng cô mới là ngoại lệ. Vì vậy Lệ Duy Phong không thể cách cô quá xa, hơn nữa còn có có thể ở lại trong căn hộ của Sơ Điều. Sơ Điều cũng không chắc chắn linh thể có thể tồn tại bao lâu, có lẽ rất lâu, cũng có khi rất nhanh liền biến mất. Sơ Điều đã thấy linh thể biến mất sau ba tiếng, cũng có linh thể xuất hiện vài chục năm rồi vẫn chưa biến mất. Học thuộc lòng kinh phật, vài chục năm không thể tiếp xúc với xã hội thực tế, làm một linh thể cũng sẽ phát điên. Thỉnh thoảng, Sơ Điều còn đưa bản mô phỏng kỳ thi đại học cho anh ta xem, đ bây giờ điểm thi đại học có thể trên 730 điểm, những nhân vật nổi tiếng trong trường đại học đều lựa chọn. Đáng tiếc những trường đại học xuất sắc kia đều không thưởng thức tài năng này. Lệ Duy Phong hỏi câu cuối cùng, “Rốt cuộc bác sĩ nói Ti Thừa bị bệnh gì?” “Nói là khí quản suy yếu.” Nhưng khi nhìn vào biểu hiện của Lệ Ti Thừa, cô quả thật không nhìn ra anh có bệnh gì. Lệ Duy Phong im lặng không nói gì. Buổi tối ăn cơm, Sơ Mễ vẫn chưa ăn xong, trong nhà có mấy em trai em gái, nhưng chỉ có Sơ Mễ về nhà. Khẩu vị của Sơ Mễ quá tốt, đồ ăn ở trường không đủ cho con bé, ăn vặt liên tục cũng không no được lâu, về đến nhà mới có thể ăn uống thả ga. Một số người khác đến trường ở lại trong trường, ở bệnh viên tâm thần thì ở lại bệnh viện tâm thần, tóm lại tất cả mọi người đều bận rộn. Sơ Điều nhàn rỗi không có gì làm. Đợi đến khi Sơ Mễ ăn xong, cô bé ngoan ngoãn dọn dẹp nhà cửa, rửa sạch bát đũa của bản thân. Rửa bát xong lại tiêu hao nặng lực, vì vậy bữa khuya vẫn phải chuẩn bị thêm hai mươi cái bánh mì bơ nữa.... TV ở ngoài phòng khách không tắt mà để cho Lệ Duy Phong xem. Dù sao đồ vật trong nhà anh ta cũng không đụng vào được, Sơ Điều chỉ có thể mở TV cho anh ta giết thời gian. TV đang nói đến đoạn tin tức, đại khái là về phương diện du lịch, nội dung là nhắc nhở du khách rằng một biên giới đang có dịch cúm, trong thời gian này không nên đến đó du lịch. Lệ Duy Phong nghi ngờ, nói, “Cảm cúm? Xùy, đầu năm nay không chỗ nào được thái bình.” Sơ Điều liếc nhìn địa điểm trên TV một cái, sau đó quay đầu đi, không thèm để ý đi lên lầu. Sơ Điều: “Đến lúc đó nhớ trừ tiền điện, tiền sinh hoạt trong khoảng thời gian này.” Tuy Lệ Duy Phong đã chết, nhưng anh ta có rất nhiều tiền mà người khác không biết, vì vậy mới có thể lợi dụng được Sơ Điều. Lệ Duy Phong: “....”
Đây là canh chúng tôi hầm cho cậu chủ Ngày hôm sau, lúc Sơ Điều xuống lầu, Sơ Mễ đã đi học, Lệ Duy Phong hào hứng bay tới. Hôm nay Sơ Điều có thể dẫn anh ta đi gặp cháu trai anh ta rồi. Tuy anh ta đã chết, nhưng với tư cách là linh thể, ngoại trừ có chút tiếc nuối, anh ta cũng không quá đau khổ. Còn cảm thấy mới lạ về tình huống này. Dù sao cũng là linh thể, đến lúc chết anh ta mới biết được, hóa ra con người thật sự có linh thể. Tuy nhiên Sơ Điều nói, không phải ai cũng có thể trở thành linh thể, có lẽ anh ta có một số lý do đặc biệt. Hiện trường đã được điều tra một lần nữa, đối phương ra tay rất sạch sẽ, không để lại một điểm đáng ngờ nào. Bởi vì Lệ Duy Phong tạo ra linh thể mới bắt đầu có ý thức, anh ta cũng đã chết rồi, hung thủ đã chạy mất dạng. Ngoại trừ hiện trường gây án, anh ta không thể đi bất cứ đâu, đương nhiên không thể điều tra ra ai là hung thủ. Nhưng bây giờ đi cùng với Sơ Điều, mọi chuyện đã khác. Vì không muốn mọi người nghĩ mình bị tâm thần, nên mỗi khi ra ngoài Sơ Điều đều không nói chuyện với Lệ Duy Phong. Anh ta là linh thể, không thể đụng vào bất kỳ thứ gì, cũng không có thứ gì có thể kiềm chế linh thể, vì vậy, cho dù là mặt trời, anh ta cũng có thể đi ra. Sau khi chết và nhìn thấy tất cả mọi thứ trên đường phố, Lệ Duy Phong cảm thấy có chút mới lạ, dù gì trước kia cũng là người điều hành một tập đoàn, lúc này lại giống như người chưa trải đời. “Ai da, cô gái kia bị trộm mất túi, đáng tiếc tôi chỉ có thể nhìn mà không thể giúp.” “Sơ Điều, người đàn ông phía cầm kính chiếu hậu chiếu vào...ngực cô.” Mấy từ nhạy cảm như vậy rất khó nói thành lời, Lệ Duy Phong có cảm thấy mặt mo của mình không thể giữ được nữa. Sơ Điều đánh người nọ, bên trong tàu điện ngầm lúc sáng sớm, tiếng hét bi thảm của người đàn ông vang lên. Sơ Điều ngậm kẹo, mọi người rợn mắt há hốc mồm, lúc tàu điện ngầm đến ga, Sơ Điều túm lấy người đàn ông, bình tĩnh nói, “Lần sau còn dám nhìn lén, tôi sẽ giết anh!” Dứt lời, cô ném đối phương ra khỏi tàu điện ngầm, đối phương không chịu nổi, lăn thêm hai vòng nữa. Mọi người, “....” Lệ Duy Phong: “....” Cô có thể nhìn thấy linh thể, tát một cái có thể khiến người khác không dậy nổi, như vậy đã là gì! May mà nhà ga này không có nhiều người lắm, cũng không có ai kịp thời chụp ảnh, nếu không tên của Sơ Điều sẽ thành tiêu đề trên trang nhất. Lệ Duy Phong suy nghĩ lại xem bản thân đề nghị cô đến bảo vệ Lệ Ti Thừa rốt cuộc có đúng hay không? Cho dù là bảo vệ, nhưng thân phận của cô lại là vị thôn thê của Lệ Ti Thừa, tính cách của cháu trai mình, anh ta vẫn biết... Nếu cháu trai anh ta trêu chọc nến cô gái này.... Cháu trai sẽ khó giữ được mạng sống!! Sơ Điều đương nhiên không biết suy nghĩ trông đầu Lệ Ti Thừa, dựa theo kế hoạch, tháng này cô phải đi thăm Lệ Ti Thừa hàng ngày để thực hiện nghĩa vụ của một vị hôn thê, sau đó xem thái độ của Lệ Ti Thừa đối với cô như nào để lên kế hoạch tiếp theo. Gần bệnh viện có một điểm liên lạc bí mật, quản gia đã chờ sẵn ở đó, đối với Sơ Điều, thái độ của người nọ vẫn cao ngạo như cũ, cho dù trên tay ôm một cái bình giữ nhiệt cũng không ảnh hưởng đến thái độ của đối phương. “Đây là món canh xương hầm mà chúng tôi đã chuẩn bị, cô cứ nói là cô nấu cho cậu chủ , cho dù cậu ấy không uống, ngày nào cũng tôi cũng chuẩn bị đúng giờ.” Lệ gia vì muốn Sơ Điều chiếm đoạt được trái tim của Lệ Ti Thừa mà hao tổn hết tâm trí.
Linh thể bị phát hiện Sơ Điều nhận lấy bình giữ nhiệt, cô không khách khí mở nắp ra, quản gia đang trừng mắt thì nghe thấy một câu, “Thơm quá! Chắc Lệ Ti Thừa không uống hết được đâu, tôi uống một nửa được không? Sáng nay tôi vẫn chưa ăn gì.” Thái độ hết sức tự nhiên. Quản gia, “Không được!” Người này có chút tự giác hoàn thành nhiệm vụ không vậy? Sơ Điều thấy đối phương xù lông liền cầm bình giữ nhiệt đi. Quan gia bỗng nhiên có cảm giác tương lai sẽ có điều chẳng lành sảy ra. Lệ Duy Phong cười lạnh nhìn quản gia, “Không ngờ quản gia lại là người phía bên kia.” Bên kia dĩ nhiên là chỉ anh hai và anh tư của anh ta rồi. Mấy chốt là quản gia đã làm việc ở Lệ gia vài chục năm rồi, nhưng không có cách nào đoán trước được. Sơ Điều không trả lời, chỉ hít hà bình giữ nhiệt, khóe miệng cong lên, “Đồ ăn rất ngon, nhiệm vụ lần này lời to rồi, ngày nào cũng được uống canh, ngày mai tôi sẽ nói chuyện với quản gia, để ông ta chuẩn bị ba bữa một ngày.” Lệ Duy Phong, “....Không phải ông ta bảo cô đưa cho Ti Thừa uống sao?” “Anh ta không uống đâu, anh ta sẽ nghi ngờ tôi bỏ độ vào trong đó, vì vậy canh trong bình này là của tôi.” Lệ Duy Phong: “....” Đây là loại người gì vậy? Ở lối ra vào của bệnh viên, khi muốn lên một tầng cụ thể, bên cạnh thang máy sẽ có bốn người bảo vệ thường xuyên kiểm tra. Bảo vệ ở đây một mình cũng có thể hạ gục được mười người, nếu muốn đi qua phải thông qua đợt kiểm tra của bọn họ trước. Sau khi xác nhận không có vấn đề gì, mấy người bảo vệ mới gật đầu cho qua. Lúc cô đi qua, Lệ Duy Phong cũng bay theo, thiết bị đột nhiên đột nhiên kêu ầm lên. “Tích tích tích tích tích tích tích tích! ! ! !" "Tích tích tích tích tích tích tích tích tích tích tích tích tích tích tích! !" Sơ Điều đã đi được một mét, cô lập tức quay đầu lại, mấy bảo vệ cũng ngạc nhiện nhìn về phía cô, nhưng ở giữa thiết bị lại không có gì. Lệ Duy Phong bị tiếng kêu hù dọa bay ra xa ba mét, “Tình huống gì vậy? Làm tôi sợ muốn chết!” Sơ Điều: “...” Một người bảo vệ trong số đó nói, “Cô Sơ, cô có thể quay lại kiểm tra một lần nữa hay không?” Sơ Điều nhướng mày, sau đó quay lại đứng vào giữa thiết bị kia, lúc này thiết bị lại không có phản ứng. Bảo vệ chỉ còn cách cho cô qua, mấy người bọn họ nhìn nhau: Có lẽ thông số của thiết bị chưa được điều chỉnh tốt. Lúc này đây, Sơ Điều nhìn Lệ Duy Phong, ý thức được điều gì, cô đi được vài mét mới ra hiệu cho Lệ Duy Phong, Lệ Duy Phong do dự một chút mới bay ra giữa thiết bị, vừa mới tới gần, thiết bị không ngừng kêu lên. Tiếng tích tích tích chói tai, giống như tiếng gà kêu. Sơ Điều không ngờ thiết bị kiểm tra lại phát hiện ra Lệ Duy Phong, nhưng ngoại trừ cảnh báo, công cụ này không hề đưa ra bất kỳ giá trị phân tích nào, Lệ Duy Phong vừa mới rời khỏi, thiết bị này cũng ngừng kêu. Dù sao Lệ Duy Phong cũng là người có học thức cao, anh ta sờ cằm suy tư, “Liệu từ trường đặc biệt từ thiết bị này có thể phát hiện ra linh thể không?” Nếu không tại sao khi ông ta đến gần, thiết bị này lại cảm nhận được. Sơ Điều cũng nghĩ vậy. Linh thể cũng có nhiều loại khác nhau, tuy nó vô hình trong xã hội hiện đại nhưng không có nghĩ là thiết bị kiểm tra không phát hiện ra. Chẳng qua chỉ là cảm nhận được, nhưng lại không phát hiện ra cái gì.
Đây là canh em tự hầm đó ~ Tới phòng bệnh, Lệ Ti Thừa đang xem điện thoại. Anh đang ngồi trên ghế salon cạnh giường bệnh, vắt chéo chân, một tay cầm điện thoại, một tay để ra sau đầu. Bộ dạng tùy ý lại tiêu sái. Có vẻ như sau khi bị bệnh, cuộc sống của anh vẫn rất tốt. Tiếng gầm rú của mô tô phát ra từ điện thoại, giống như đang đua xe. Lúc nhìn thấy Sơ Điều, Lệ Ti Thừa cũng không ngạc nhiên, ánh mắt dừng trên người cô một giây rồi chuyển đến bình giữ nhiệt trong tay cô. Như thể đoán ra được điều gì, khóe miệng của anh mang theo vào phần mỉa mai. “Ti Thừa ~” Sơ Điều mở miệng nói, giọng nói ngọt sớt suýt chút nữa khiến Lệ Duy Phong rời từ trên không xuống. Khi thấy Lệ Ti Thừa, Lệ Duy Phong có chút đau lòng, nhưng khi nghe thấy tiếng của Sơ Điều, Lệ Duy Phong thật sự sốc nặng. “Đây là món canh tình yêu em nấu cho anh, xương hầm cũng là loại thượng hạng nhất, phải hầm mấy tiếng mới xong, cả đêm qua em không ngủ, sáng này liền vội vã đến thăm anh.” Tối qua mười một giờ cô mới ngủ. Lệ Duy Phong nhìn tình huống này, thoáng si ngốc. Ông ta cho rằng Sơ Điều chỉ là vị hôn thê, cũng sẽ không làm trái với bản tính của mình... Đúng như dự đoán, Lệ Ti Thừa nghe thấy một giọng nói phát ra từ đáy lòng: [Không biết đầu bếp Lệ gia là ai, nếu tôi có tiền, tôi cũng sẽ mời đầu bếp như vậy nấu canh cho tôi mỗi ngày] Lệ Ti Thừa nhếch môi: “Không uống.” Sơ Điều nháy mắt mấy cái, bộ dạng có chút đau lòng: “Anh thật sự không uống sao? Canh này em hầm mấy tiếng mới được đó, anh uống một ngụm thôi được không? Nói xong, cô đi tới rồi ngồi cạnh Lệ Ti Thừa, Lệ Ti Thừa theo bản năng dịch sang bên cạnh, nhưng cũng không đứng dậy. Cô mở nắp bình, mùi hương lan tỏa khắp không khí, khiến người ta chảy nước miếng. Ánh mắt Sơ Điều không thể rời khỏi bình giữ nhiệt. [Mẹ kiếp, thơm quá đi mất, mau nói không uống đi, để một mình tôi uống thôi!] Lệ Ti Thừa: “.....” Ánh mắt anh trầm xuống, đột nhiên lên tiếng, “Cho tôi một bát.” Sơ Điều: “...” ? [Tại sao người đàn ông này lại thay đổi thất thường vậy? Không có tí tự chủ gì cả! Không đáng mặt đàn ông] Lệ Ti Thừa, “...” Ngay cả Lệ Duy Phong bay trên không trung cũng khó mà tin được. Thằng bé đồng ý? Điều này hơi khác so với tưởng tượng của ông ta. Tuy Sơ Điều phàn nàn nhưng vẫn đi lấy bát. Đương nhiên, tủ bát ở đây có tất cả mọi thứ, Sơ Điều tự nhiên lấy cho Lệ Ti Thừa một cái bát, cũng tự lấy cho mình một cái. Cô lấy canh cho Lệ Ti Thừa, sau đó tự nhiên lấy cho mình, lúc thổi nước canh trong thìa, trong lòng rất thỏa mãn. [Đầu bếp của Lệ gia thật tuyệt!] Sau khi uống xong, Sơ Điều thỏa mãn nhìn Lệ Ti Thừa, “Anh yêu, canh em hầm có ngon không?” Lệ Ti Thừa: “....Không phải cô hầm canh cho tôi uống sao?” Sơ Điều tự nhiên nói: “Em nếm thử tay nghề của mình, ừm, tay nghề của em thật sự rất tốt.” Sắc mặt cô không thay đổi, hơn nữa cũng không biết xấu hổ. Nói xong còn xuống thêm một ngụm, sau đó nháy mắt với Lệ Ti Thừa, thoạt nhìn rất vô tội, vô tội uống hết một bát canh. [Ngày mai bảo đầu bếp Lệ gia làm một món canh khác xem sao.] Lệ Duy Phong nhìn đủ rồi. Mấu chốt là Lệ Ti Thừa vẫn nhịn được, anh chỉ uống đúng một ngụm rồi thôi. Anh được nuông chiều từ bé, món gì cũng đã từng ăn, đương nhiên không coi trọng bát canh này, ngược lại có chút trào phùng về sự thỏa mãn của Sơ Điều. Tuy nhiên rất nhanh liền thu liễm lại.
Sao trên đời lại có người không biết xấu hổ như vậy Lệ Duy Phong thấy Sơ Điều hoàn thành nhiệm vụ, đương nhiên cũng không quan tâm đến bọn họ nữa. Anh ta thử rời khỏi phòng bệnh, thử xem mình có thể cách Sơ Điều bao xa. Lệ Duy Phong bèn đi dạo một mình. Sơ Điều không nhúc nhích nhìn Lệ Ti Thừa uống canh, đây vốn là một nhiệm vụ cô làm cho có lệ, không cần để tâm nhiều. Cô đậy bắp bình giữ nhiệt lại, canh bên trong vẫn còn hơn một nửa. Gần đây Sơ Mễ gắp phải thi cấp ba, ngày nào cô có thể mang canh về cho con bé uống. Tuy con bé có hơi kén chọn, nhưng chỉ cần không hợp khẩu vị, cho dù có ngon đến cỡ nào, con bé cũng không ăn. Có gì ngon Sơ Điều đều nhớ đến em mình. Trên đời này, người cô nhớ và người nhớ cô cũng không có mấy người. Chỉ có bọn họ. Lệ Ti Thừa bất ngờ liếc nhìn Sơ Điều, liền bắt được tên của Sơ Mễ. Anh suýt chút nữa không nhịn được hỏi cô, Sơ Mễ là ai? Tuy Lệ gia đã giấu thông tin về Sơ Điều , thậm chí còn sửa lại thông tin, nhưng Lệ Ti Thừa vẫn có quyền lực của riêng mình. Anh tra ra được, Sơ Nhất có em trai và em gái. Xem ra là người nhà của cô. Sơ Điều cảm giác được Lệ Ti Thừa đang nhìn cô, cô âm thầm đặt bình giữ nhiệt ở nơi Lệ Ti Thừa không nhìn thấy, buổi tối còn phải mang về nhà. Lệ Ti Thừa đương nhiên chú ý đến tuổi tác của Sơ Điều, cũng không cẩn thận nghe được tiếng lòng của cô. Người phụ nữ này đúng là cực phẩm, sao người như này lại có thể là vị hôn thê của anh được cơ chứ? Video đua xe trên điện thoại đã thu hút sự chú ý của anh, đây là trận đấu của một đội đua xe quốc tế anh đã thành lập. Từ nhỏ anh đã thích những thứ kích thích, chỉ tiếc là người nhà không cho anh làm. Trách nhiệm trên người anh không cho phép anh theo đuổi sự thích thích. Trong lúc xem đoạn video, anh không đểm xỉa hỏi Sơ Điều, “Cô biết đua xe không?” Sơ Điều khiếp sợ mở to mắt, “Người ta không biết.” [Đua xe á? Ngay cả xe tang cha anh cũng dám chơi Drift (*) ấy chứ!] (*) Drift là một môn thể thao mà trong đó người lái xe dùng kỹ thuật(chân ga,tay lái…) của mình cố tình làm thừa lái gây ra sự trượt bánh sau, trong khi vẫn có thể điều khiển được chiếc xe chuyển động tịnh tiến theo một phương mình mong muốn ở tốc độ cao làm xe trượt ngang trên mặt đường. Lệ Ti Thừa, “...” Anh bắt đầu nghi ngờ về cuộc sống này, nghi ngờ thân phận thật sự của Sơ Điều, anh quyết định tạm thời ngậm miệng, không nói chuyện với cô nữa, tránh bản thân bị kích thích trở lại. Sơ Điều ngây ngốc một lúc liền phủi mông bỏ đi, dáng vẻ của cô khiến Lệ Ti Thừa cảm thấy khó chịu, anh bắt đầu tự hỏi liệu bọn họ có phải muốn tìm đường chết hay không, tại sao lại tìm loại phụ nữ này cho anh, có phải cảm thấy anh vô dụng rồi đúng không? Nghĩ vậy, Lệ Ti Thừa cười lạnh một tiếng, sớm muộn gì bọn họ cũng phải trả giá. Lúc Sơ Điều đi tìm Lệ Duy Phong, quản gia đột nhiên xuất hiện, ánh mắt sáng ngời nhìn chằm chằm vào bình giữ nhiệt trên tay cô, “Cậu ấy có uống không?” Sơ Điều gật đầu, “Có uống.” Quản gia vươn tay ra, Sơ Điều để tay ra sau lưng, tự nhiên nói, “Đúng rồi, ngay mai tôi định nấu cơm cho Ti Thừa, ba bữa một ngày.” Đối diện với anh mắt khó tin của quản gia, Sơ Điều bình tĩnh bổ sung một câu, “Hôm nay tôi hầm canh cho Ti Thừa, anh ấy rất cảm động, nói về sau muốn ăn cơm với tôi, hơn nữa chỉ ăn những gì tôi nấu, ông nói xem tôi có nên từ chối hay không? Hai người ăn, đồ ăn hôm nay sao mà đủ được, đúng rồi, tôi không thích ăn rau mùi, những thứ khác đều ăn được, ừm, tôi đi trước đây, ngày mai gặp, bái bai.” Quản gia nhìn cô rời đi, cũng chỉ biết há hốc mồm, gương mặt hiện lên đúng một câu. Sao trên đời lại có người lại không biết xấu hổ như vậy.
Xin hỏi cô tìm ai Biết xấu hổ hay không biết xấu hổ, Sơ Điều cũng không quan tâm. Cô cầm bình giữ nhiệt đi tìm Lệ Duy Phong, cuối cùng phát hiện ra, Lệ Duy Phong có thể tự do đi trong bệnh viện, hơn nữa còn không hạn chế khoảng cánh với cô. Lệ Duy Phong lập tức tỏ vẻ vui mừng, anh ta muốn ở lại bệnh viện để theo dõi người của Lệ gia, thuận tiện chăm sóc cháu trai mình, vì vậy anh ta không về cùng Sơ Điều. Sơ Điều cũng mặc kệ anh ta, bản thân cầm bình giữ nhiệt về nhà. Hôm nay cô về nhà rất sớm, vất vả lắm mới có một ngày rảnh dỗi, cô bật máy tính rồi đăng nhập vào game, chuẩn bị hẹn đồng đội đi phó bản. Kết quả vừa vào phó bản liền có người gọi điện đến, số đó là một chuỗi dãy số hỗn loạn, hoàn toàn không phải dãy sổ bình thường. Sơ Điều nhấc máy, lạnh lùng nói một tiếng “Alo”. “Có nhiệm vụ khẩn cấp, cô có đến hay không? Giọng nói ở đầu dây bên kia là của đàn ông, lúc này có chút vội vã và lo lắng. “Nhiệm vụ gì?” Sơ Điều nhìn đồng hồ, một rưỡi chiều, “Còn thời gian ngủ trưa của tôi thì sao?” Đối phương nghe thấy tiếng gõ bàn phím của cô, im lặng một lúc mới nói, “Cô có biết thị trấn A Áo ở biên giới Cửu Kiều không? Sơ Điều di chuyển chuột và bàn phím, đầu óc đang suy nghĩ đến chuyện khác, “À, có phải thị trấn du lịch nổi tiếng kinh khủng kia không?" Sơ Điều mới thấy trấn này trên bản tin. Đối phương thấp giọng nói, “Ừ, nhân viên kiểm tra của chúng tôi vừa trở về từ chỗ đó, tất cả đều nhiễm một loại bệnh, trước mắt không có cách trị liệu, tôi không còn cách nào đành phải tìm cô thử xem.” Sơ Điều hỏi thêm một câu: “Liên quan đến việc bùng phát dịch bệnh ở trấn A Áo sao?” Đối phương đáp, “Ừ.” Xem ra chuyện này rất nghiêm trọng, nếu không chính phủ cũng không đến nỗi phải che giấu như vậy. Sơ Điều suy nghĩ rồi nói, “Phí khám bệnh tại nhà là 100 vạn, phí tổn thất tinh thần của đồng đội đi phó bảng với tôi là 10 vạn, phí khám bệnh cho tưng người tùy thuộc vào triệu chứng của bệnh nữa." Đối phương: “Được.” Giọng của đối phương có chút nghẹn ngào, dường như không dám tin Sơ Điều lại cố chấp với tiền bạc như vậy. Đối phương đã đồng ý, Sơ Nhất lập tức đánh chữ: Xin lỗi các vị, tôi có việc gấp nên treo máy trước, nếu có thể qua tôi sẽ qua, buổi tối không thể quay lại đền bù tổn thất cho mọi người được. Đồng đội ân cần hỏi thăm cô, Sơ Điều ung dung offline. Người này là ai Sơ Điều cũng không biết, cũng không có hứng thú. Thật ra dùng đầu ngón chân cũng đoán được người nọ là người làm trong một bộ phận đặc thù. Bởi vì lần đầu gặp Sơ Điều, đối phương đang làm một chuyện hết sức đặc biệt. Không thể hướng mặt và giải thích với công chúng, Đối phương đã từng chào hỏi Sơ Điều, nhưng cô không có hứng thú, từ đó về sau đối phương liền cho rằng Sơ Điều là tuyến ngoài, bình thường sẽ không tìm cô. Bởi vì tìm không nổi, một tìm một triệu, một người không thể chịu nổi. Nhưng lần này anh ta không còn cách nào khác. Sơ Điều gọi anh ta là Tiểu Chung. Đúng vậy, cái tên Tiểu Chung này rất phổ biến. Sai khi cúp điện thoại, đối phương gửi địa chỉ cho cô, chờ Sơ Điều xem xong liền tự động xóa bỏ. Địa điểm là một con hẻm đắt đỏ ở Đế Đô, đại đa số là tứ hợp viện. Sơ Điều vừa hâm mộ vừa rẽ vào một con hẻm cũ nát, bên trong có một tứ hợp viện, có chút cũ kỹ, chính là loại bình thường thời cổ đại. Trước cửa có hai người đàn ông đứng hút thuốc, tuy mặc một chiếc áo khoác cũ bình thường, nhưng khi thấy Sơ Điều, ánh mắt lại trở nên phòng bị. “Xin hỏi cô tìm ai?”
Cả nhà đều là nhân viên bán hàng. Đối phương nói tiếng địa phương, nhưng không thể che giấu sự thăm dò từ trong lời nói. Hôm nay Sơ Điều mặc một chiếc váy denim màu hồng nhạt, trước ngực thêu một con gấu trúc. Bộ váy này không phải cô mua, quần áo đối với cô mà nói, chỉ cần không quá kỳ lạ là được, quần áo ở nhà đều do Sơ Mễ và Sơ Nhuế quyết định thay cô. Bộ đồ này rất dễ thương, khi xuất hiện ở nơi này, giống như người mẫu ảnh nổi tiếng trên mạng. He he, đúng là ở đâu cũng chụp được. Sơ Điều cắn kẹo, cười tủm tỉm, “Tiểu Chung gọi tôi đến đây, nói là có việc.” Điều này quá mơ hồ. Người đàn ông có vẻ lưỡng lự, không cần nghĩ cũng biết là nghĩ sai. “Chỗ chúng tôi không có việc gì hết.” Một người trong số đó nói một câu, Sơ Điều khinh miệt xùy một tiếng, “Không muốn cứu người đúng không? Những người trở về từ trấn A Áo ấy.” Người kia lập tức trợn tròn mắt. Đúng lúc này, bên trong có một người đi ra, người nọ mặc áo cardigan, trang phục giống như người địa phương, xem ra cũng là một người đàn ông bình thường, nếu là người quen có lẽ mới có thể nhớ loại gương mặt kia. “A a a cô đến rồi, mau tới đây, tới đây.” Tiểu Chung chạy tới nói với hai đồng nghiệp, “Tôi mời đó, là nhân tài!” Lời này của anh ta khiến hai người kia giật mình, buông bỏ phòng bị, bày ra tư thế mời, ý bảo Sơ Điều đi vào. Trước khi vào cửa, Sơ Điều thuận tiện quảng cáo một chút, “Ài, nhân tài tôi không dám nhận, ngoại trừ giết người phóng hỏa, những việc khác tôi đều nhận được, thông cống hay dạy con mấy người học, tôi cũng đều làm được, về sau nếu cần, các anh có thể bảo Tiểu Chung liên lạc với tôi, giá cả rất công bằng.” Tiểu Chung: “....” Hai đồng nghiệp, “....” Tiểu Chung đau đầu đẩy cô vào, “Cô đừng nói nữa, làm gì có ai dám nhờ cô dạy học cho con bọn họ.” Sơ Điều, “Mời tôi cũng không được, tôi sẽ để cho em ba nhà tôi đi.” Cô nào có bản lĩnh đó. Tiểu Chung, “....” Được rồi, cả nhà cô đều là nhân viên bán hàng. Tiểu Chung dẫn Sơ Điều vào bên trong, rõ ràng bên ngoài chỉ là một tứ hợp viện cũ kỹ trong hẻm, thế nhưng bên trong lại khác gì trốn bồng lai tiên cảnh. Tiến bào một gian phòng nhỏ tận phía trong, mở một cách cửa bí mật và đi vào, bên trong chính là sự giao thoa giữa cổ đại và hiện đại. Các thiết bị bên trong tầng hầm mang phong cách khoa học viễn tưởng, trên đỉnh đầu là một tấm rèm mang phong cáchvũ trụ, thoạt nhìn giống như đang ở trong vũ trụ. Tuy nhiên, đám đàn ông ăn mặc áo choàng ngắn rách rưới vô cùng chói mắt. Sơ Điều đánh giá, “Không có khoa học công nghệ cũng đừng nghĩ đến chuyện lắp đặt mấy thiết bị này, quá khoa trương, hãy nhìn những thứ khác trong này thử xem, có xứng đáng với vũ trụ bao la như vậy không?” Đèn điện ở hai bên không có tí khoa học viễn tưởng nào cả. Tiểu Chung: “... Cô tranh thủ thời gian qua xem đi.” Tiểu Chung dẫn Sơ Điều qua, người ở đây không nhiều lắm, ngoại trừ mấy người đàn ông, giường ở đây cũng cao cấp hơn giường bệnh viên nha khoa một chút. Phía trên có mấy người đàn ông bị hủy dung, trong đó còn có một người phụ nữ, bọn họ đang rên rỉ vì đau đớn. Trên người và trên mặt họ có mấy vế thương, một chất lỏng màu xanh lá cây liên tục chảy ra ngoài. Trông rất đáng sợ, mấy người mặc áo khoác trắng đứng bên cạnh, vẻ mặt không có chút lo lắng nào.
Dùng Vân Nam Bạch Dược. “Ai vậy?” “Tiểu Chung, người này do anh tìm tới sao?” Có vài người nghi ngờ nhìn Sơ Điều, trong số đó có một người đàn ông có vết sẹo hình tia chớp ở góc mắt trái cảnh giác nhìn Sơ Điều. Tiểu Chung vội nói: “Đây chính nhân tài được tôi mời đến, cô ấy có thể giúp mấy anh em trị thương.” Dứt lời, anh ta nhìn Sơ Điều, “Cô có nhìn ra cái gì không?” Sơ Điều cẩn thận nhìn mấy người trên giường, im lặng không nói. Người bên cạnh không quá tin tưởng cô, nói nhỏ: “Đây là lần đầu tiên tôi nghe nói về loại bện này, cô gái này còn trẻ như vậy....” Đối phương chưa kịp nói xong, Tiểu Chung huých vào cánh tay người nọ, lắc đầu bảo đối phương không nên nói nữa. Sơ Điều không thích người khác nghị luận về mình. Sơ Điều cũng không ngẩng đầu lên, không mặn không nhạt nói: “Không tin có thể tìm người khác, dù sao có tiền tôi mới đến, nếu tôi không trị hết, các người không cần đưa tiền cũng được, nếu đã đưa tiền, tôi sẽ nghĩ biện pháp.” Người nọ: “...” Mấy vết thương kia rất kỳ quái, giống như vết thương bị thối rữa, nhưng bên trong lại không ngừng chảy ra chất lỏng màu xanh, còn có thể thấy cả thịt, chất lỏng màu xanh còn có tính ăn mòn, bọn họ dùng dụng cụ đặc thù hứng lấy, tránh cho chất lỏng chảy ra chỗ khác. Mấy người mặc áo khoác trắng cũng nghi ngờ nhìn cô. Những người ở đây đều là chuyên gia nổi tiếng trên thế giới, vậy mà cũng bó tay với loại bệnh này, vậy nên nghi ngờ cũng là điều khó tránh khỏi. Một trong số đó tò mò hỏi, “Cô hiểu y thuật sao? Tây y hay Trung y?” Sơ Điều: “Không biết.” Mọi người, “...” Sơ Điều nói, “Tôi có cách rồi.” Mọi người đều sốc. Không ngờ lại nhanh như vậy, cô mới vào đây được một phút. Nhanh như thể những người này đã bị cô đầu độc ... Nếu không tại sao cô có thể giải quyết nhanh chóng như vậy? “Tổng thiệt hại là...” Sơ Điều lầm bầm một câu, Tiểu Chung không nghe rõ nên hỏi lại, “Cái gì?” Sơ Điều móc ra một tấm thẻ, “100 vạn phí đến đây, cộng thêm 10 vạn phí treo máy, năm người ở đây, mỗi người 10 vạn tiền chữa bệnh, tổng cộng là 160 vạn, cảm ơn.” Tất cả mọi người bị động tác của cô dọa sợ. Đòi tiền tại chỗ sao? Tiểu Chung hiểu rõ tính cách của cô, anh ta nhìn tấm thẻ của cô, nhanh chóng rút điện thoại ra, “Ách, trong này không được dùng điện thoại, tôi ra bên ngoài chuyển tiền cho cô, sau đó sẽ cho cô xem ảnh chụp màn hình, đã đủ chưa?” Sơ Điều, “Được, tiền mà không đến thẻ, tôi sẽ lấy mạng chó của anh.” Tiểu Chung: “...” Những người khác không tin cô có thể tìm ra cách chữa bệnh nhanh như vậy, trước đây bọn họ đã nghiên cứu rất nhiều cách, nhưng lại không chữa được cho bọn họ, nếu cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì mấy người này cũng chết. Hơn nữa không chỉ có mấy người bị bệnh ở đây. Bọn họ vẫn không quá tin tưởng Sơ Điều Làm trong ngành này, không ai dám tin tưởng vào một người không biết một cái gì, trước khi Tiểu Chung tìm cô đến, anh ta cũng không nói bất kỳ điều gì về cô. Sơ Điều không để ý đến những người này, cô nhanh chóng chỉ huy, “Rửa sạch vết thương bằng nước cất, ít nhất mười phút trở lên, rửa đến khi chất lỏng màu xanh này không chảy ra nữa mới thôi, sau đó bôi thuốc mỡ, Vân Nam Bạch Dược....ừm, để thoa sẹo, hoặc là khử trùng bằng cồn cũng được, cứ làm theo cách này là khỏi.” “Bang.” Chiếc kìm giải phẫu trong tay một vị bác sĩ rơi xuống đất.
Đại lão vậy mà lại rơi vào tình huống này. “Chỉ vậy thôi sao?” Người đàn ông có sẹo không tin nhướng mày. “Dùng nước cất?” Có một vài bác sĩ khó khăn nói. “Đúng vậy, nước cất.” Sơ Điều thản nhiên nói, “Nếu mấy người ngại nước vẫn còn ô nhiễm, mấy người có thể đun lên, dù sao dùng nước cất cũng đủ rồi, mấy người có biết gì về Vân Nam Bạch Dược không? Nếu không hiểu thì mua ngay để biết công dụng đi.” Mọi người: “....” Vân Nam Bạch Dược phái cô đến quảng cáo sao? Tiểu Chung hét lên, “Chỉ đơn giản như vậy mà cô thu của ông đây mười vạn một người!” Nước cất và thuốc bọn họ còn phải tự chuẩn bị nữa chứ! Sơ Điều ngồi thẳng lên, viên kẹo trong miệng đã gần tan hết, cô đưa hai tay ra sau lưng, nhìn về phía Tiểu Chung, cười như không cười nói, “Nếu đơn giản như vậy anh còn gọi tôi đến làm gì?” Quan trọng là trên đời này chỉ có mình có biết cách trị bệnh. Đơn giản tất nhiên là đơn giản, nhưng nói chỉ đúng trong trường hợp không ai biết. Tiểu Chung cười gượng, “Tôi đùa thôi.” Thái độ của Tiểu Chung với Sơ Điều khiến mọi người ngạc nhiên thêm lần nữa. Nhưng tin hay không lại là chuyện khác, hai món đồ kia cũng không có hại, vì vậy bọn họ cứ làm theo lời Sơ Điều nói. Mấy bác sĩ vẫn chưa thể chấp nhận được chuyện này, cho nên vẫn còn đứng đó hoài nghi. Tiểu Chung không để ý đến ánh mắt hoài nghi Sơ Điều của người khác, anh ta kéo Sơ Điều qua một bên, nói thầm, “Tôi nói thật cho cô biết, trấn A Áo đang sảy ra chuyện, vết thương của bọn họ do trấn kia tạo thành, hiện tại lính canh đã được phái đến đó, cô cũng biết sự việc nghiêm trọng đến mức nào rồi đấy, tôi đã nhận nhiệm vụ, nhưng có lẽ điều gì đó xảy ra đã phá vỡ hoàn toàn nhận thức của con người chúng ta, tuần sau tôi muốn đến thị trấn để xin chỉ thị của cấp trên, tôi muốn đưa cô đi cùng, cô thấy sao? Giá cả có thể thương lượng.” Sơ Điều có chút khiếp sợ: “Còn đáng sợ hơn chuyện tôi thấy được linh thể sao?” Tiểu Chung: “.... Tôi cũng không rõ lắm.” Chuyện linh thể, Tiểu Chung không nhìn thấy được, nhưng Sơ Điều lại có thể, vì vậy đến bây giờ trong lòng anh ta vẫn có chút hỗn loạn. Không biết nên tin hay không. Tuy nhiên, bản thân Sơ Điều chính là một sự sống vô cùng hợp lý, nếu không phải cô ít khi xuất hiện, bên trên còn có người bảo vệ cô, cô đã sớm bị đưa đi làm thí nhiệm rồi.... Sơ Điều suy nghĩ một chút, vô cùng đau lòng nói: “Không được rồi, ta đã nhận một nhiệm vụ khác, tuy tiền không nhiều bằng của mấy người, nhưng dù sao tôi cũng nhận rồi, tôi không thể làm trái với danh dự của bản thân được, ít nhất là tháng này tôi không có thời gian.” Tiểu Chung tò mò hỏi: “Thứ gì có thể giữ chân cô lâu đến vậy? Rất phiền phức sao?” Sơ Điều, “Đúng vậy, tôi phải giả vờ làm vị hôn thê của một người, chỉ cần chống đỡ một năm, nói không chừng tôi có thể thừa kế tài sản của anh ta.” Thế giới quan của Tiểu Chung sắp hỏng rồi, mẹ kiếp, thần thánh phương nào lại dám mời người này đóng giả thành hôn thê, đây là chán sống hay là thừa tiền? “Ai vậy?” Sơ Điều: “Rất nổi tiếng, có lẽ anh cũng biết, họ Lệ, anh ta tên là Lệ Ti Thừa.” Tiểu Chung ngơ ngác tại chỗ. Cậu chủ nhà họ Lệ? Người đàn ông độc thân hoàng kim của Đế Đô! Tuy thân phận thần bí, nhưng mà.... Không ngờ Sơ Điều lại nhận nhiệm vụ kiểu này.
- Anh Thừa Tiểu Điều Điều.
Nhưng thân phận của Tiểu Chung được định sẵn ngăn anh ta không thể hỏi thêm, vì vậy anh trực tiếp chọn điểm chính: "Tôi có một vấn đề cuối cùng, vết thương của mấy anh em đó, cô làm sao biết cách giải quyết?"
"Không biết."
Sơ Điều trả lời dứt khoát: "Trong đầu cứ như vậy mà bật ra, anh biết tôi bị mất trí nhớ, không nhớ nhiều thứ. Tôi chỉ biết rằng các triệu chứng của chúng liên quan đến một loại cây tên là Mao cổ hoa.”
Cô thực sự không bị mất trí nhớ.
Trong thời gian này ở thế giới này, tất nhiên, cô không bị mất trí nhớ.
Nhưng cô biết mình không thuộc về nơi này, rất nhiều thứ không phải cô học được, mà là trời sinh ra đã biết.
Bộ não sẽ bật lên một cách tự nhiên, bao gồm nhìn thấy linh thể và có khả năng đặc biệt, tất cả đều do trời sinh.
Hỏi làm thế nào cô đến, cô cũng không biết.
Vì vậy, không khác gì mất trí nhớ.
Tất nhiên, sự mất trí nhớ mà Tiểu Chung hiểu là đã quên những gì đã xảy ra trước đó.
Mặt khác, chuyện kinh hãi không thuộc về thế giới này, biết chuyện đại sự ắt bị phạt.
Còn về thế giới nào, Sơ Điều không có đầu mối.
Nhưng hôm nay khi cô nhìn thấy vết thương của những người đó, trong lòng cô có một cảm xúc kỳ lạ.
Cô đã có một linh cảm đáng ngại trong lòng.
Các triệu chứng ngộ độc có thể được nhìn thấy trong nháy mắt, vì vậy rất có thể nó không phải là chất độc của thế giới này ...
Cho nên, ở trấn A Áo này thật sự có vấn đề.
Ban đầu, cô không muốn dính líu đến những điều này, đại nhân vật kia muốn bảo vệ cô là điều không dễ dàng, cô không thể làm điều gì đó quá cao và gặp quá nhiều rắc rối.
Vì vậy, khi vị hôn thê của Lệ Ti Thừa không thể đến đó trong thời gian này, tất nhiên đó là một cái cớ.
Bản thân Sơ Điều cũng không muốn tới, luôn có cảm giác đi rồi thì sau này đừng mong được sống yên thân.
Mà Khả Nhân, càng sợ cái gì, càng phải đến.
Vào lúc này, Sơ Điều đương nhiên kiên quyết từ chối.
"Được rồi.”
Tiểu Chung cũng không ngạc nhiên, anh ta vẫn tin tưởng Sơ Điều.
Rốt cuộc, anh ta và Sơ Điều đã quen biết nhau rất lâu, nếu thực sự có vấn đề gì, ngành của bọn họ đã sớm điều tra.
⬅ Trước Tiếp ➡