⬅ Trước Tiếp ➡
Sơ Điều: "Là gia đình anh ấy căn bản không có ai dám gọi anh ấy về?"
Cả Lệ gia đều phải nhìn ánh mắt của Lệ Ti Thừa, ngay cả khi anh bị bệnh, tài sản cũng đứng tên anh, ai dám vượt qua anh?
Quản gia: "... khụ khụ, chuyện của Lệ gia, không cần cô quản lý!"
Sơ Điều nhìn đồng hồ, thấy đồng đội của cô đang bày tỏ là còn một cơ hội, còn có thể đi xuống lần nữa, Sơ Điều đoạn tử tuyệt tôn.
Một lời nguyền khó khăn như vậy, Sơ Điều không dám chạy.
Cô khẽ nói: "Bây giờ đã muộn và tôi muốn nấu ăn cho em gái tôi đi học."
Quản gia: "Tôi sẽ cho cô thêm 100.000, chuyển tiền ngay bây giờ."
Sơ Điều: "Bây giờ hãy gửi địa chỉ cho tôi, tôi sẽ mang anh ấy về, bị bệnh mà còn dám đến quán bar, lẽ nào lại như vậy! Xem tôi có chặt đứt chân chó của anh ấy không?”
Quản gia:"……"
Trên màn hình, Sơ Điều gõ: Xin lỗi, có một vấn đề khẩn cấp, phải ra ngoài, đền bù cho mọi người vào ngày mai.
Đồng đội A: Anh Điều, mẹ của anh bị nổ tung
Đồng đội B: Anh Điều, cha của anh bị nổ tung
Đồng đội C: Anh Điều, cả gia đình của anh bị nổ tung
- Tôi là vị hôn thê của Lệ Ti Thừa.
“Bỏ bùa say", Là một trong những quán bar nổi tiếng nhất ở con phố mua sắm lớn nhất ở Hoàng thành.
Đây cũng là thiên đường cho vô số bạn trẻ say xỉn và mơ mộng.
Bên kia đường là trung tâm mua sắm lớn nhất, về cơ bản là một cửa hàng sang trọng, là một thiên đường mua sắm nổi tiếng.
Bên đường, có vô số tiếng gầm rú của siêu xe, nơi tụ họp cho những bạn trẻ tuổi đôi mươi ba mươi, là nơi gặp gỡ tốt nhất cho người giàu.
Không có gì đáng ngạc nhiên khi Lệ Ti Thừa sẽ xuất hiện ở đây, anh có tiền và bí ẩn, nhưng điều đó không có nghĩa là anh sẽ không gặp ai.
Những người khác không biết thân phận cụ thể của anh, nhưng cũng biết rằng anh siêu giàu.
Quán bar Bỏ Bùa Say này là một trong những quán bar có hàm lượng vàng cao nhất, trang trí có thể không phải là tuyệt vời, nhưng khiêm tốn xa hoa càng làm người ta muốn lui tới.
Bạn có thể thấy vô số loại rượu vang nổi tiếng đẳng cấp thế giới bên trong quán bar, Lafite không là gì, một trăm mười ngàn một chai Romanti Conti cũng có.
Tất nhiên, hầu hết người bình thường không thể mua được.
Mức tiêu thụ ở đây cũng là những gì người bình thường mơ ước, giá tiêu dùng của một người phải trên 5000, còn nữa phải do hội viên đưa vào.
Đây là nơi có vô số ngôi sao nổi tiếng và con nhà giàuthế hệ thứ hai giàu có.
Sơ Điều không phải là chưa từng tới quán bar, nhưng quán bar xa hoa như vậy là chưa từng tới.
Trước kia, cô đến quán bar để bắt em trai thứ tư của mình, không lo học mà ngày ngày theo đám bạn xấu vào quán bar.
Nơi này, Sơ Điều tin chắc, em tư sẽ không bao giờ tới nỗi.
Cô đứng ở cửa, mặc dù đó là lối vào chính đơn giản, hai vệ sĩ đứng ở cửa có một tư thế hoàn toàn khác với những người khác.
Ở cửa quán bar cũng không cần phải trang bị kĩ như vậy chứ.
Ngoài ra còn có một công cụ kiểm tra sẽ phát hiện xem bạn có đang mang hàng nguy hiểm hay không.
Khi Sơ Điều bước đến cửa, một trong những vệ sĩ đã lịch sự nói: "Thưa cô, xin hỏi cô có thẻ hội viên không?”
Nhìn Sơ Điều không giống như người tới quán bar nhảy nhót.
Quần yếm denim màu hồng không có bầu không khí xã hội.
Sơ Điều cắn đường, lương thiện vô tội: "Không, tôi tới đây tìm người.”
"Xin lỗi, cô không thể vào nếu không có thẻ thành viên.”
Người vệ sĩ tuân thủ các quy định chuyên môn của chính mình, nói một cách lịch sự: "Tất nhiên, nếu cô có người quen, cô có thể nói người đó tới đưa cô vào.”
Thoạt nhìn vào điện thoại di động, tên trộm gà quản gia chỉ chuyển 50.000 nhân dân tệ, nói rằng chỉ sau khi đưa Lệ Ti Thừa trở về bệnh viện thành công, 50.000 còn lại mới có thể được thanh toán.
Sơ Điều hỏi: "Vậy muốn làm thẻ thành viên thì làm thế nào?”
"Nếu có một thành viên đã chi hơn một triệu tiến cử cô, cô có thể trực tiếp đăng ký. Nếu không, cô phải chi tiêu tới hơn 500.000 sau một lần đi vào và chúng tôi sẽ cung cấp cho cô đủ điều kiện làm thẻ thành viên."
Anh ta nói giá, làm Sơ Điều hoảng hốt, cứ như tiền là giấy lộn vậy.
Trời rất tối.
Vậy mà vẫn không tối bằng nhiệm vụ của cô.
Sơ Điều: "Tiêu tiền vạn vạn lần không thể nào.”
⬅ Trước Tiếp ➡