“Xin chào, Ngài Hái Minh, anh ở đây thì tốt quá. Tôi có một người bạn đang ở đây khoác lác, còn dám nói là anh là bạn trai của cô ấy, đây đúng là sự sỉ nhục đối với anh mài” Viên Thanh Kỳ tố cáo.
Tư Hải Minh nhìn về phía Đào Anh Thy, cô hối hận ghê gớm, chỉ hi vọng lúc này có một tia sét đánh bay cô ra ngoài đi.
Lúc Tư Hải Minh đi về phía cô, cô lại càng luống cuống.
Nghĩ, không bắng giải thích một chút?
Ở chỗ này dám nhận anh là bạn trai của mình, có phải ngày mai có chết cũng không biết chết thế nào không?
Thân bình cao lớn phú xuống, Tư Hải Minh đứng vững trước mặt cô, ánh mắt đen thâm trầm tỏa ra khí lạnh.
Đầu Đào Anh Thy gần như muốn dán vào ngực, loại chuyện mờ ám này khiến cho mặt cô đỏ lên.
Còn những người khác thì đang mong chờ được xem trò hay.
“Ở đây làm gì?” Tư Hải Minh hỏi.
Đào Anh Thy liền khấn trương: “Tham gia sinh nhật bạn…”
Cô là ai
Lời thoại này rõ ràng mang lại cảm giác không bình thường.
Tư Viễn Hằng nhíu mày, con ngươi mang theo vé nghi ngờ.
“Ngài Hải Minh, anh quen biết Đào Anh Thy sao?” Viên Thanh Kỳ có hơi không nguyện ý chấp nhận, hỏi.
Tư Hải Minh làm như không nghe Viên Thanh nói, mắt đen chỉ nhìn chăm chăm Đào Anh Thy: “Những nơi như quán bar không thích hợp với em”
Lời này cứ như nói bóng gió, mơ hồ khơi gợi lại ký ức năm đó trong quán bar.
Nhưng ý của Tư Hải Minh là gì? Anh không tức giận à? Còn nói mấy lời khiến người ta hiểu lầm thế này nữa, cô coi anh làm bia đỡ đạn đấy, còn nói là bạn trai đấy…
“Đưa cô ấy vẽ” Tư Hải Minh dặn đò cấp dưới phía sau.
Chuyện không được làm rõ ràng, Viên Thanh Kỳ vội vã muốn biết chân tướng, vì trong lòng cô ta thấy không phục, vốn muốn được thấy Đào Anh Thy bị biến thành trò cười: “Ngài Hải Minh, chẳng lẽ Đào Anh Thy thực sự là bạn gái của anh à? Không thì anh chứng minh một chút đi?”
Đây là ý nghĩ của Viên Thanh Kỳ, cũng là ý nghĩ của những người khác.
Tư Viễn Hàng nghiến răng, ánh mắt rơi vào trên mặt Đào Anh Thy, dường như muốn nhìn thấu nội tâm của cô.
Tư Hải Minh hơi nghiêng người, nhìn Viên Thanh Kỳ: “Cô là ai?”