Cô quay người, Tư Hải Minh đã tới gần, một tay chống bên tai cô, khóa cô lại giữa cửa và cơ thể anh khiến cô không cách nào động đậy.
“Có phải tôi đã nói qua, còn châm lửa, cẩn thận bị thiêu thân không? Nhanh như vậy mà đã quên rồi à?”
“Tôi… tôi không có. Tôi nói thật mà, Ngài Hải Minh, sau này tôi sẽ cách xa xe của anh ra, sau này sẽ không như vậy nữa, được không?”
Đào Anh Thy rất sợ hãi, trong phòng chỉ có hai người bọn họ, Tư Hải Minh quá nguy hiểm, cứ như bất cứ lúc nào cũng có thể xông tới cho cô một trận.
Tư Hải Minh cao hơn cô một cái đầu, lúc nhìn xuống, cơ thể cao lớn như bao phủ hoàn toàn cơ thể cô.
Áo sơ mi màu đen, cà vạt màu xám đậm, gần trong gang tấc.
Dường như Tư Hải Minh bị mùi gì hấp dẫn, mặt lại tới gần một chút.
“Ngài Hải Minh!” Cơ thể của Đào Anh Thy như dán vào cửa, cái người này định làm gì?”
“Lần trước phát hiện trên người cô có mùi sữa.”
Đào Anh Thy hoảng hốt, mắt lóe lên, mùi sữa… Chẳng phải mỗi ngày cô đều phải pha sữa bột cho đám nhóc sao, cũng ngủ chung với bọn nhỏ nữa.
“Tôi… tôi thích uống sữa dâu tây.” Đào Anh Thy nói.
Tư Hải Minh đưa tay, ngón tay thon dài nắm cằm cô, da thịt trắng nõn đang run rẩy.
Lòng bàn tay mang theo sự thô ráp và nóng bỏng, khiến da cô đỏ lên, hô hấp không thông.
Tư Hải Minh nhìn đến gương mặt phiếm hồng của cô, đôi mắt long lanh, cộng thêm mùi sữa thoang thoảng, khiến cho máu trong cơ thể anh như sôi lên.
Đừng khiến tôi phải nhắc lại lần thứ hai
Bị ánh mắt tràn đầy nguy hiểm nhìn chằm chằm soi xét, trái tim đập loạn xạ của Đào Anh Thy như muốn dừng lại, cô cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy, sợ rằng sẽ bị khí thế của Tư Hải Minh nuốt chửng mất!
“Ngài Hải Minh, nếu anh chạm vào tôi, anh sẽ cưới tôi làm vợ chứ?” Đào Anh Thy bất chấp mọi thứ hấp tấp hỏi, tinh thần đầy căng thẳng, vẻ mặt lo lắng nhìn anh hiện lên nét mong đợi.
Tư Hải Minh âm thâm trầm nhìn cô đôi mắt đen láy. “Cô có ý gì?“
“Nếu như anh đồng ý lấy tôi làm vợ, tôi sẽ để anh chạm vào tôi.
Như vậy có được không?” Đào Anh Thy hỏi lại, biểu hiện rõ sự tham lam của mình.
Tư Hải Minh dùng lực tay siết chặt cằm cô, Đào Anh Thy cảm thấy khó chịu, khẽ cau mày bực bội.
“Mục đích của cô khi tiếp cận tôi, thì ra là vì điều này?”