Nhưng từ trong lời nói của ông ta thì Tuyên Mạt vẫn có thể nhận ra ông ta gọi đến là có mục đích.
“Được rồi, sáng mai tôi sẽ về.”
“Vì sao hôm nay không về luôn?” Tuyên Viễn hơi cáu mở miệng truy hỏi.
Tuyên Mạt híp mặt lại, lạnh lùng cười “Thời điểm tôi còn ở nước ngoài, ông nói bà nội bị bệnh nằm viện, yêu cầu tôi về gấp, hiện tại cũng là bà nội muốn tôi về, lần này lại là phẫu thuật?”
“Mày, mày rủa bà nội mày đấy à?”
“Rốt cuộc là ai rủa bà nội?”
“Hỗn láo ”
“Ngày mai là ngày mai, nếu không muốn gặp, vậy thì không gặp nữa ”
Tuyên viễn tức đến nỗi muốn ném đồ.
“Được, vậy ngày mai về sớm một chút.”
Cạch
Đầu dây bên kia đã cúp máy.
Tuyên Mạt cụp mắt nhìn màn hình đi động tối om, nhếch miệng cười lạnh.
Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa. Tuyên Mạt lập tức thu dọn tốt rồi ra mở cửa, không nghĩ đứng trước cửa lại là Hoắc Vân Chính, hôm nay anh mặc bộ vét màu xanh than, phẳng phiu đầy mạnh mẽ.
“Hoắc tiên sinh ”
Cô hơi kinh ngạc, thời điểm này lẽ ra Hoắc Vân Chính không có mặt ở Đường Cung mới đúng.
“Dì Trần nói cô bị thương."
Tuyên Mạt cố tình đem tay giấu ở phía sau, “Không có việc gì, cái này chỉ là ngoài ý muốn.”
“Cùng tôi tới phòng làm việc.” Hoắc Vân Chính đã xoay người rời đi, không cho Tuyên Mạt cơ hội từ chối.
Tuyên Mạt bất đắc dĩ, đuổi kịp bước chân. Tiến vào phòng, Tuyên Mạt thấy trong tay Hoắc Vân Chính không biết khi nào đã cầm hòm thuốc.
“Hoắc tiên sinh, tôi đã xử lí qua, không sao rồi.”
“Tự cô xem đi.”
Tuyên Mạt nâng tay lên thì thấy băng gạc trên mu bàn tay không biết từ khi nào biến thành màu đỏ, là máu bên trong lại chảy ra. Tám phần là vừa nãy sắp xếp đồ đạc, không chú ý lực cầm.
“Tôi không thích nhiều lần bị người khác cự tuyệt, đồng thời.”
Hoắc Vân Chính ngồi xuống, ngước mắt lên nói tiếp, “Tuyên tiểu thư quên là hiện tại tôi với cô là quan hệ gì sao?”
Lỗ tai Tuyên Mạt hơi nóng lên, biểu tình trên mặt có chút mất tự nhiên.
“Trạng thái của cô phải luôn luôn duy trì thật tốt, mới có thể thay tôi loại bỏ những tình huống đột nhiên phát sinh, cô cảm thấy vết thương trên mu bàn tay là vết thương nhỏ, nếu như có người đối với vết thương của cô xuống tay, thì cô cảm thấy có thể thuận lợi giúp tôi xử lí phiền toái không?”
Nghe vậy, Tuyên Mạt thầm nghĩ đạo lí kì quái trong lời nói của Hoắc Vân Chính, quan hệ của hai người rất vĩ đại sao? Chẳng lẽ cô còn phải đi đánh người à?
“Lại đây.”
Giọng của Hoắc Vân Chính lại tăng lên một chút. Tuyên Mạt nhận mệnh, đành phải ngồi ở bên cạnh anh, tận lực kéo ra khoảng cách rất nhỏ.
“Nhấc tay.”
Tuyên Mạt phối hợp theo.
Mặt Hoắc Vân Chính không dư thừa biểu cảm nào, nhưng quen tay hay việc, thuần thục xử lí miệng vết thương.
“Mấy ngày này sẽ có người Hoắc gia tìm cô, cô biết nên làm thế nào đấy.”
Tuyên Mạt nghe xong mới phản ứng lại, Hoắc Vân Chính không phải tự nhiên tốt bụng giúp mình xử lí vết thương, mà vì làm nền thôi. Nhớ lại sự việc tối qua ở nhà tổ Hoắc gia, cô đại khái có chút hiểu biết với các thành viên của Hoắc gia.
“Ngày hôm qua cô chứng kiến không phải là tất cả.”
Sau một hồi cân nhắc Tuyên Mạt lại hỏi “Nếu phát sinh xung đột chân tay, mặc kệ lí do gì, anh có đứng về phía tôi hay không?”
Đáy mắt Hoắc Vân Chính mang theo vài phần hứng thú, “Vậy cô cho rằng tôi kết hôn với cô là vì cái gì?”
Cuối cùng thì Tuyên Mạt cũng đã hiểu ra ý trong câu vặn hỏi của Hoắc Vân Chính. Anh muốn Tuyên Mạt lấy thân phận là vợ anh để xử lý những phiền toái này. Vì vậy, cho dù là cô có phát sinh xung đột với người nhà họ Hoắc thì anh cũng tin tưởng cô vô điều kiện.
Đây là một câu hỏi dư thừa.