⬅ Trước Tiếp ➡
Wall Street nước Mỹ.
Tại nơi tấc đất tấc vàng này, đủ các tòa nhà hoa lệ hùng vĩ cao chọc trời mọc lên.
Ánh mặt trời rơi xuống tòa nhà bằng kính, chiết xạ ánh sáng lạnh lẽo.
Một người đẩy cửa căn phòng, ôm một xấp văn kiện tiến vào, vừa lúc nghe được tiếng nước truyền đến từ phòng tắm.
Cửa phòng tắm mở ra, bóng dáng xinh đẹp theo đó mà xuất hiện, áo tắm quấn lấy thân hình hoàn mỹ như ẩn như hiện.
"Đến đây." Cô gái nhìn lướt qua người tới, không chút để ý hất mái tóc dài của mình.
Thân thể thích ý ngả vào ghế sofa mềm mại, ngón tay thon dài như ngọc tao nhã bưng lên một ly rượu đỏ, móng tay sơn đỏ cùng một màu với dòng chất lỏng trong ly.
Người đàn ông chỉ nhìn cô một cái, thầm kêu một một tiếng yêu nghiệt rồi vội rời tầm mắt, không dám nhìn lâu.
Cô gái mới vừa tắm xong, trên gương mặt còn sắc đỏ ửng, cổ áo tắm rộng mở, khe rãnh trước ngực như ẩn như hiện, cực kỳ dụ hoặc.
"Yêu nghiệt, những thứ này cần em ký tên." Người đàn ông thô lỗ vất tập văn kiện trong tay xuống.
"Không vội." Cô gái có vẻ không có hứng thú, nhàm chán mở ipad.
Ly rượu tinh xảo đưa đến bên đôi môi đỏ mọng, cô uống một ngụm, động tác ngẩng cổ cực kỳ tao nhã.
Trang web cô mở chính là trang web hot nhất trong nước, ngón tay xinh đẹp click vào một video clip.
Trong video, một gương mặt đẹp trai xuất hiện trong tầm mắt, nữ phóng viên đang phỏng vấn anh ta.
Nữ phóng viên cười tươi như hoa, "Trông tổng giám đốc Thịnh vui vẻ thế này, chắc trong nhà sắp có chuyện vui rồi?"
Người đàn ông mỉm cười khéo léo, phong độ nói: "Đúng vậy, 15 tháng sau là party đính hôn của tôi và Nhược Thu, đến lúc đó mời các vị truyền thông đến tham gia nhé."
"Tổng giám đốc Thịnh anh quá khách khí rồi, anh và cô Nam trong giới được mệnh danh là cặp đôi thần tiên quyến lữ, hai ngươi..."
Giọng nói của nữ phóng viên dần trở nên mơ hồ, đôi môi đỏ mọng nhấp một ngụm rượu đỏ, trong khoang miệng đọng lại vị chan chát.
"Sơ, em không sao chứ?" Người đàn ông lo lắng nhìn Hạ Sơ, người kia vĩnh viễn là vết thương trong lòng cô.
Hạ Sơ uống cạn ly rượu, khóe miệng xinh đẹp cong lên ︰ "Tiếu Dương, em thì có việc gì được? Thay em chuẩn bị, đêm nay em muốn về nước."
"Được." Tiếu Dương biết chuyện gì cũng có thể thương lượng, chỉ riêng một chuyện là không được. Ba năm qua cô lên kế hoạch tính toán cân nhắc, tất cả cũng chỉ vì ngày này.
"Tổng giám đốc Hạ, ba tháng trước anh đã chuẩn bị xong, lần này trở về có cần báo cho nhà họ Hạ biết không?" Anh ta nghiêm túc nói.
"Báo cho bọn họ làm gì? Tiếp tục ám sát em sao? Xùy... lần này em sẽ lấy thân phận là sinh viên trao đổi để về."
“Ừm.”
Hạ Sơ đứng dậy, nghiêm túc nói ︰ "Tiếu Dương, chuyện công ty giao cho anh nhé, anh cũng biết đây là thành quả em kinh doanh ba năm qua, giao cho ai em cũng lo lắng, chỉ có anh..."
 Tiếu Dương hiếm khi nghe thấy Hạ Sơ dùng giọng điệu này để nói chuyện nên anh ta cũng rất nghiêm túc, "Anh biết, em yên tâm đi làm chuyện em muốn đi, nơi này đã có anh."
"Cảm ơn." Cô khẽ nói.
Đêm cùng ngày, cô bước lên máy bay về nước, lúc lần nữa đặt chân lên mảnh đất quen thuộc này, nghênh đón cô là một trận gió nóng.
Hạ Sơ nở nụ cười xinh đẹp, "Hi, tôi đã trở về."
Tại lối đi VIP của sân bay đã sớm có người chờ sẵn, "Tổng giám đốc Hạ, tôi là Tiểu Mạc tới đón cô."
Hạ Sơ tháo kính xuống, "Đi thôi." So với ba năm trước đây, cô đúng là đã thay da đổi thịt.
………
Bắt đầu kế hoạch báo thù
Quay trở lại thành phố A, tâm trạng của Hạ Sơ lúc này đã khác trước rất nhiều.
Cái ngày sinh nhật năm mười tám tuổi đó đã thay đổi cả quỹ tích cuộc đời cô, người đàn ông vốn muốn cầu hôn cô lại lăn giường với người bạn tốt nhất của cô.
Người nhà vì muốn cướp đi cổ phần công ty của cô mà thiết kế hãm hại cô.
Mà người đàn ông giúp cô ngụy trang lại càng chẳng có lòng tốt gì.
Tất cả mọi người đều một bụng ý xấu, nhưng mấy năm qua cô lăn lộn tại Mĩ đã sớm nếm qua mấy thủ đoạn đen tối bẩn thỉu kia rồi.
Trước mắt cô còn chưa thể về nhà họ Hạ, cha cô đã sớm bị kẻ thứ ba kia thổi gió bên tai.
Trong mấy năm nay cô sống tại Mỹ chưa từng cho cô một đồng tiền nào, muốn để cô tự sinh tự diệt.
Biết cô không chết, người nọ mua chuộc không ít người đến ám sát cô, may mà mạng cô cứng nên mới tránh hết lần đuổi giết này đến lần đuổi giết khác
Tiểu Mạc mở cửa Maybach định đưa cô đến khách sạn gần nhất.
"Tổng giám đốc Hạ, căn nhà tổng giám đốc Tiếu sắp xếp cho cô tạm thời xảy ra chút vấn đề, mấy ngày tới đành để cô chịu thiệt ở tạm khách sạn vậy.
Cô thích nhà cửa kiểu gì, tôi sẽ đi sắp xếp lại lần nữa, ngoài ra tổng giám đốc Hạ có cần gì thì cứ báo tôi một tiếng."
"Ừ, tôi thích biển, tìm một căn nhà sát biển nhé, đúng rồi cậu định đến khách sạn Giả Nhật hả?"
Tuy ba năm chưa từng trở về, nhưng cô vẫn rất quen thuộc với con đường này, trên con đường này cũng chỉ có một khách sạn năm sao là khách sạn Giả Nhật thôi.
Tiểu Mạc gật đầu, "Vâng, khách sạn Giả Nhật gần biển, tổng giám đốc Tiếu đặc biệt dặn dò ạ."
"Không cần, đưa tôi đến khách sạn Thịnh Hào." Ánh mắt Hạ Sơ rất lạnh nhạt, sự kiện kia đã sớm là quá khứ rồi.
"Nhưng tổng giám đốc Tiếu nói tuyệt đối không thể đến khách sạn đó." Tiểu Mạc còn nhớ rõ Tiếu Dương dặn đi dặn lại, tuyệt đối không được để cô đến đó.
Không nghĩ tới Hạ Sơ lại tự mình nói ra, Thịnh Hào là địa bàn của Thịnh Chính Tu, Tiếu Dương là có lòng tốt không muốn cô nhìn vật nhớ người.
Có điều anh ta đã quá coi thường cô rồi, lần này trở về, cô chính là muốn cho những kẻ của ba năm trước phải trả một cái giá thật đắt!
Hiện giờ cô đã bách độc bất xâm, sao có thể sợ một tên Thịnh Chính Tu được, năm đó thích anh ta chẳng qua cũng chỉ vì hồi đó còn trẻ, lòng mang tâm tư của thiếu nữ mơ mộng.
Ba năm không gặp, không biết anh ta có còn nhớ cô không? Ha...
"Tôi nói là đến Thịnh Hào." Cô nhấn mạnh lại một lần, rõ ràng đang mỉm cười nhưng những lời này rơi vào trong tai Tiểu Mạc lại khiến anh ta cảm thấy vô cùng âm trầm.
⬅ Trước Tiếp ➡