Mặt mày người đàn ông đỏ ửng, "Thỏ con, em tốt nhất không nên chọc giận tôi! Hiện tại đến đây, tôi còn có thể tha thứ cho em."
Người đàn ông nghiến răng nghiến lợi nói lời uy hiếp, lần đầu tiên trong đời anh gặp phải loại chuyện này.
Hôm nay vốn bị người phụ nữ kia tính kế bỏ thuốc, hiện tại lại bị vật nhỏ với nanh vuốt trở nên sắc bén này đùa giỡn một trận.
Hạ Sơ chụp ảnh xong thì giơ đến trước mắt người đàn ông, "Thưa anh, anh xem anh còn rất ăn ảnh nữa, anh xem tôi chụp có đẹp không?"
"Em thật không sợ chết đúng không?" Người đàn ông dùng hết sức lực toàn thân để tránh thoát, nhưng thủ pháp buộc dây của Hạ Sơ hết sức phức tạp.
Loại nút thắt này, anh càng giãy dụa nó sẽ càng chặt, anh có nằm mơ cũng sẽ không nghĩ đến mình lại bị lật thuyền trong mương!
Anh càng tức giận Hạ Sơ lại càng cười tươi hơn, cô kéo khăn tắm, lộ ra bộ đồ bên trong.
Cô rất đẹp, vài năm trước anh đã biết, trước kia cô có chút ngây ngô, sau ba năm mài giũa, cô đã thành thục.
Ba năm trước chú thỏ con này rất đáng yêu, lúc phát hiện có người bỏ thuốc vào trong ly rượu của cô, anh cảm thấy thú vị nên đi theo mới phát hiện ra âm mưu của nhà họ Hạ.
Bấy giờ anh nhất thời nổi lên hứng thú quan tâm đến chú thỏ con này, sau đêm đó anh vốn định giữ cô lại bên người.
Lại không lường trước được Hạ Sơ sẽ lặng lẽ ra nước ngoài, năm đầu tiên vì trốn tránh mẹ kế đuổi giết cô chạy trốn khắp nơi khiến anh mất dấu vết.
Một năm sau Hạ Sơ mới lấy thân phận mới để xuất hiện, mặt ngoài cô là sinh viên đại học ngoan ngoãn.
Trên thực tế cô điều hành một công ty nhỏ dần lớn mạnh thành công ty lớn, ba năm sau trực tiếp đưa ra thị trường!
Không ai biết sau lưng cô đã phải trả giá bao nhiêu, cô thề mình nhất định phải khiến cho những người đó hối hận không kịp!
Dám tính kế cô, vậy thì phải trả giá thật nhiều, trên đời này chẳng có bữa cơm nào miễn phí cả.
Hiện giờ cô đã không còn là chú thỏ con nhút nhát nữa, cô gợi cảm lại xinh đẹp, người đàn ông nhìn chằm chằm đôi đùi đẹp của cô, dục - vọng lại vọt đến.
Rõ ràng cô ở đây, anh giơ tay là có thể chạm tới, nhưng chân tay anh lại bị chói chặt.
Ngón tay Hạ Sơ lướt qua da thịt trên mặt anh, "Thưa Anh, quy tắc trò chơi là tôi động anh bất động, nếu trò chơi đã bắt đầu, anh phải tuân thủ quy tắc chứ...."
Kế tiếp việc cô làm khiến cho máu nóng trong người đàn ông xộc thẳng lên não, cô dùng đủ thủ đoạn khiêu khích anh.
Nhưng kì lạ chính là không chịu giúp anh, toàn thân trên dưới người đàn ông đều phiếm hồng, mười ngón tay nắm chặt.
"Em biết làm thế này có hậu quả gì chứ?"
"Tôi biết anh đây là nhân vật nào, nhưng thôi anh nếu anh không muốn những bức ảnh khiến nhã này của mình lưu lạc đến tay người khác.
Tôi có đề nghị thế này, anh có thể coi như tối nay chưa từng xảy ra chuyện gì."
Hạ Sơ cười quyến rũ, mấy loại thuốc kích dục này cũng không đến mức không làm thì sẽ chết như trong tiểu thuyết cổ đại miêu tả.
Cùng lắm thì bắt anh phải chịu chút đau khổ thôi, coi như là báo thù rửa hận cho đêm cách đây ba năm trước.
Người đàn ông nhìn cô, trên mặt cô đã không còn sự ngây ngô, ba năm trước cô như là một đóa hoa chớm nở, nhưng hiện giờ đóa hoa này đã hoàn toàn nở rộ.
"Em thay đổi rồi."
"Đúng thế, cái này còn cần cảm ơn quà mà các người đã tặng tôi vào ngày lễ thành niên, mới khiến cho tôi trưởng thành. Thưa anh, tôi như vậy, anh có hài lòng không?"
…………
Trừ khi em dập lửa cho tôi
Thật ra cô cũng không rõ mấy về thân phận của người đàn ông này ngoài một đêm triền miên vào ba năm trước.
Theo bố cục biệt thự cùng hiệu suất làm việc của nhà anh thì cô cho rằng anh là một nhân vật lớn, nếu không sao có thể đè tin tức về cô xuống, biến nhân vật chính thành Hạ Nhụy Nhụy nhanh như vậy được?
Sau đêm đó, cô hoàn toàn nhận rõ hiện thực, nhà họ Hạ đã bị tiểu tam Liễu Thanh nắm trong tay.
Cho dù cô có nói ra chuyện đêm đó thì cha cô cũng sẽ không tin, nếu còn ở lại nhà họ Hạ, cô chắc chắn sẽ bị đùa chết.
Cho nên cô đưa ra một quyết định, chủ động đề nghị được đến Mĩ học đại học, Hạ Thuần cũng không nghĩ nhiều mà cho cô đi.
Hạ Sơ lấy tốc độ nhanh nhất rời khỏi thành phố A, ngày cô rời đi có nhìn thấy người đàn ông hổn hển đuổi tới sân bay.
Đêm nay coi như là cho anh ta một bài học! Hạ Sơ dùng hết thủ đoạn dụ dỗ người đàn ông.
Toàn thân người đàn ông mồ hôi đầm đìa, trên mặt anh cũng không tỏ vẻ hung dữ gì, nghe được lời Hạ Sơ nói.
Khóe miệng anh cong lên, nụ cười đầy quỷ dị tà ác: "Thú vị, thỏ con, hôm nay hoặc là em giết tôi, nếu không tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho em, đương nhiên là ở trên giường!"
"Ha, xem ra anh đây đúng thật vẫn còn rất nhiều tinh lực." Hạ Sơ đột nhiên cúi người, đầu lưỡi vươn ra sau mang tai người đàn ông.
Người đàn ông nhẫn nại không được hừ khẽ một tiếng, giọng nói của Hạ Sơ tràn ngập ái muội, "Anh à, đêm đó anh đã làm vậy với tôi, anh còn nhớ không?"
Cô giống như yêu tinh hắc ám, giày vò anh đến chết đi sống lại.
"Tôi nhớ rõ cả ngày sau đó em đều không xuống được giường." Người đàn ông vẫn không chịu khuất phục.
Ánh mắt Hạ Sơ lạnh lùng, vốn muốn nghe thấy anh hối hận nhận sai, chẳng qua lại khiến cô phải thất vọng rồi.
Ngón tay cô bắt đầu du di trên thân thể người đàn ông, "Chỉ cần anh cầu xin tôi, hiện tại tôi sẽ dừng tay."
Cách một lớp khăn tắm mà cô cũng có thể cảm nhận được lửa nóng, người đàn ông này chắc đã rất muốn rồi, có thể kiên trì đến bây giờ định lực thật đúng là không tệ.
"Em muốn nghe tôi cầu xin em?"
"Phải, chỉ như vậy tôi mới có thể giải hết mối hận trong lòng năm đó!"
"Em đến đây, tôi nói cho em nghe." Người đàn ông ngoắc ngón tay.
Hạ Sơ cúi người đến gần, người đàn ông vươn đầu lưỡi đảo qua vành tai cô, thân thể cô tê rần.
Cô đang định lùi người lại sau thì vừa lúc bị người đàn ông giữ chặt, tuy tay anh không thể hoạt động, nhưng vẫn có thể kéo được cô.
"Buông tay!" Cô lạnh lùng nói.
"Không buông, trừ khi em dập lửa cho tôi."
"Nghĩ cũng đẹp nhỉ, anh không buông tay đúng không, dù sao tôi cũng chẳng sao cả, người chịu hành hạ đâu phải tôi." Cô trực tiếp nằm xuống bên cạnh người đàn ông.