"Tôi xin lỗi, tôi nhận sai người." Thịnh Chính Tu xoay người, vẻ mặt bi thương.
Chắc tại giấc mộng đêm qua rồi, đến giờ anh ta còn chưa tỉnh rượu cho nên mới nhận nhầm người.
Trong nháy mắt lúc anh ta xoay người, cô gái váy trắng chậm rãi bước ra sau cột đá cẩm thạch.
Làn váy trắng cùng mái tóc đen tung bay trong gió, vẻ mặt cô gái vô cảm lạnh lùng.
Maybach dừng trước mặt cô, "Chào buổi sáng, cô chủ." Tiểu Mạc mỉm cười.
Hạ Sơ cong môi cười, "Chào buổi sáng, cậu vẫn rất đúng giờ." Cô nhìn thời gian, vừa đúng bảy giờ.
Ngày hôm qua cô hẹn anh ta vào giờ này, bỏ qua chuyện cô là bà chủ đứng sau một công ty, trông cô hiện tại cũng chỉ như sinh viên năm tư thôi.
Là sinh viên trao đổi từ Mỹ đến thành phố A, hôm nay cô nhất định phải đến trường báo danh rồi.
Được Hạ Sơ khích lệ Tiểu Mạc có chút xấu hổ gãi đầu, "Đây là chuyện tôi phải làm, tổng giám đốc Tiêu có nói cô ghét nhất là không đúng giờ."
"Đúng vậy, tôi ghét nhất là không đúng giờ, ngoài ra còn có... Phản bội." Cô lạnh lùng bổ sung một câu.
Hai chữ cuối rất nhỏ, Tiểu Mạc lại đang đắm chìm trong lời khen của Hạ Sơ nên căn bản không nghe thấy.
"Đúng rồi tổng giám đốc Hạ, đồ cô bảo tôi chuẩn bị đã để ở phía sau, buổi sáng hôm nay cô muốn ăn gì?
Tổng giám đốc Tiếu đặc biệt dặn, cô bị đau dạ dày, ba bữa nhất định phải ăn đúng giờ." Tiểu Mạc nhìn phía trước hỏi.
Hạ Sơ nâng má, trên đời này chỉ sợ người hiểu cô nhất cũng chỉ có Tiếu Dương thôi.
"Bừa đi."
"Thời gian còn sớm, tổng giám đốc Tiếu nói bữa sáng ăn đồ lỏng sẽ tốt cho dạ dày, tôi biết một nhà cháo bổ dưỡng, chúng ta đến đó ăn sáng nhé."
"Cũng được." Hạ Sơ chán chết nghịch điện thoại.
Nhìn đến ảnh chụp cô và Thịnh Chính Tu, trong ảnh mặt anh ta hơi hồng, trông như vương tử.
Vẫn tao nhã như xưa, chẳng qua trên trán nhiều hơn mấy phần thành thục.
Chắc cha mẹ Nam Nhược Thu cũng đã nhìn thấy ảnh rồi nhỉ, cô khẽ cười, chờ vở tuồng sắp tới.
Tay lướt đến số điện thoại của tổng biên, cuộc gọi nhanh chóng được chuyển tiếp, người bên kia chẳng những không mệt mỏi mà tinh thần còn rất phấn chấn.
"Thưa cô, ảnh cô cung cấp cho tôi bạo lắm đó!" Tổng biên kích động nói.
"Đã lên bản thảo xong chưa?" Hạ Sơ đè thấp giọng hỏi.
"Chuẩn bị xong rồi, tôi đã liên hệ với rất nhiều trang web truyền thông, nhất định sẽ nhanh chóng tuồn ra.
Đúng rồi, tin tức cô cung cấp cho tôi rất tuyệt, cô muốn trả công bằng gì?" Tổng biên hỏi.
Ăn quả nhớ kẻ trồng cây, anh ta là người trong giới, nhận đồ của người ta đương nhiên phải trả ơn.
"Thứ tôi muốn à..." Hạ Sơ hơi dừng một chút, lúc này mới mở miệng ︰ "Khiến cho Thịnh Chính Tu mất hết danh tiếng."
"Được, cô yên tâm, tin tức này bị tung ra thì hình tượng của anh ta sẽ mất sạch.
Anh ta quá giỏi ngụy trang, đến tôi cũng bị lừa, nếu không có ảnh mà cô cung cấp, chắc tôi cũng không biết anh ta còn là người như thế..."
Tổng biên vẫn đang nói không ngừng nhưng suy nghĩ của Hạ Sơ đã bay xa.
………….
Cô Hạ sắp gặp xui xẻo rồi
Lúc này trong phòng số 8802 khách sạn Thịnh Hào, lúc trợ lý Giang cầm thẻ phòng đuổi tới nhìn thấy cảnh tưởng trên giường cũng phải ngẩn ngơ.
Người đàn ông bị trói chân tay trên giường, trên giường còn ướt đẫm, trên người anh chỉ quấn một tấm khăn tắm, xung quanh tiền vung vãi khắp nơi.
"Ông chủ, không phải anh nói là đi uống rượu sao? Tối qua anh..." Câu nói kế tiếp anh ta không dám nói.
Lần đầu tiên trợ lý Giang biết người đàn ông này lại thích chơi trò đó, khó trách anh không ưa bất cứ cô gái nào.
Phụ nữ dám trói anh chẳng phải muốn chết sao! Áp suất trên người anh cực thấp.
Lần này bị hất nước lạnh, lại còn ở trong phòng điều hòa hứng gió một giờ, có thể nghĩ thân thể anh sẽ lạnh thành cái dạng gì rồi.
"Còn đứng đó làm gì, nhanh cởi trói cho tôi!" Chân tay anh đều vô cảm cả rồi.
"Vâng, ông chỉ, cái người tên Lôi Phong kia đâu? Sao không nhìn thấy cô ấy?" Trợ lý nhìn thoáng qua xung quanh, nhưng không nhìn thấy người nọ đâu.
Lúc Hạ Sơ gọi điện thoại anh ở ngay đó, cho nên lúc này trên mặt anh như phủ khói mù."Sao, cậu muốn gặp cô ấy?"
Nghe thấy giọng nói âm u của người đàn ông, trợ lý Giang sợ tới mức vội thu lại suy nghĩ, không dám hỏi nữa.
Anh ta cởi dây trói cho ông chủ, nhưng lúc này mới phát hiện cách trói này không phải cách trói bình thường.
"Ông chủ, là ai trói anh vậy? Đây không phải cách trói bình thường." Anh ta bắt đầu cảm thấy chuyện này có chỗ nào đó không đúng rồi.
"Nếu là cách trói bình thường cậu tưởng tôi không thoát được à? Đi lấy dao đến đây."
Trợ lý Giang vội dùng dao đến cắt dây, nhìn người đàn ông hoạt động cổ tay cổ chân, lửa nóng trên người cũng đã bị dập rồi.
Nhưng cơn tức trong lòng lại ngập trời, "Người phụ nữ to gan lớn mật kia lại dám trói tôi!"
"Ông chủ, anh có muốn báo cảnh sát không?" Trợ lý Giang nghiêm túc nói.
"Không cần, cậu đi điều tra tung tích của cô ấy cho tôi."
"Vâng, cô ấy là ai ạ?"
"Cô cả nhà họ Hạ, Hạ Sơ." Người đàn ông nói xong thì đi vào phòng tắm.
Nhìn mình trong gương, toàn thân anh đều vết son môi, tối hôm qua cô đúng là chơi đến tận hứng!
Nhớ lại dáng vẻ cô khiêu khích trên người anh, đúng là có khác chú thỏ con năm đó.
Sự thay đổi này chỉ khi lão luyện trong tình trường mới làm được, cho nên ba năm qua cô không hề thiếu đàn ông?