“Cảm thấy một diễn viên mới debut trong giới giải trí rất thú vị.” Tiểu Thâm Thâm nói xong, click vào trang chủ của Vưu Thiển, lập tức chọn follow.
“Cậu còn ‘đu’ idol à? Giới giải trí chính là cái chảo nhuộm lớn, không mấy người tốt, có cái gì mà đu.”
Tiểu Thâm Thâm không tán thành: “Không đâu, luôn có vài diễn viên đều sống rất chân thật cả trong phim lẫn ngoài đời.”
Cảnh tượng bên trên, Vưu Thiển căn bản không biết, cô chỉ nhìn thấy khi cô hứng thú bừng bừng tương tác với cư dân mạng, fan đột nhiên tăng lên mấy trăm người.
Đường Chính vì thế mà gọi điện thoại tới, khen ngợi: “Không nghĩ tới cô có chút EQ đấy, hiện tại cư dân mạng rất thích kiểu này. Nhưng chuyện hôm nay thì bỏ qua, về sau cô muốn phát biểu gì trên Weibo, tốt nhất là nên thương lượng trước với tôi một chút.” Một vài nghệ sĩ có EQ và IQ không cao, làm việc lại thích tự chủ trương, nếu mà up mấy phát biểu không suy ngẫm gì, gây ra hỗn hoạn, cuối cùng khẳng định lại cần công ty xử lý.
Cho nên, Weibo hay tài khoản mạng xã hội của rất nhiều nghệ sĩ trên cơ bản đều giao cho người đại diện hoặc trợ lý xử lý, chính là vì phòng ngừa nghệ sĩ không biết ăn nói còn nói linh tinh.
Vưu Thiển ngượng ngùng gật đầu, kết thúc tương tác với cư dân mạng.
Đầu bên này, Vưu Thiển bởi vì nhận được nhân vật Trúc Quân mà vui vẻ sung sướng, Dương Quả Nhi bỏ lỡ mất vai diễn lại hận đến nghiến răng nghiến lợi, Dương Quả Nhi chỉ là một diễn viên nhỏ tuyến bốn, tuyến năm, tác phẩm hiện có đều là một vài vai phụ. Cho tới giờ, suất diễn nặng nhất chính là diễn một vai nữ phụ ác độc, cô ta vội vàng muốn có được một vai diễn có thể nổi tiếng ngay lập tức, vốn dĩ cô ta tưởng rằng bám vào phó đạo diễn đoàn phim là có thể vững vàng lấy được vai, ai ngờ ....
Vai diễn Trúc Quân trong tuy là một vai phụ, nhưng bởi vì nhân vật tương đối gây thiện cảm, có lẽ sau khi chiếu phim, độ hot sẽ rất cao, Dương Quả Nhi đặc biệt chờ mong đóng vai này, sau khi casting, đạo diễn Tưởng Hoa và biên kịch đều phủ định cô ta, Dương Quả Nhi và người đại diện đều bỏ rất nhiều công sức, nhưng Tưởng Hoa và biên kịch đều không dao động, bọn họ đành phải đánh chủ ý lên trên người phó đạo diện, vì thế, Dương Quả Nhi còn phải cùng Trương Phát Đạt ghê tởm kia ngủ một lần, vừa ra tiền lại còn bán thân.
Kết quả....
Giỏ trúc múc nước, công dã tràng.
Dương Quả Nhi hận.
1: Thấp đến bụi bặm
Vào đêm, chung cư của Vưu Thiển đối diện với tòa nhà tổng bộ của tập đoàn Tống Thị, cả tòa nhà lúc này vẫn đèn đuốc sáng trưng, dựa vào cửa sổ sát đất, suy nghĩ của Vưu Thiển bay xa....
Kết hôn 5 năm, mỗi một buổi tối Vưu Thiển đều sẽ không nhịn được chăm chú nhìn tầng 28 trong tòa nhà Tống Thị, bởi vì nơi đó là văn phòng của Tống Tri Thành, chỉ cần đèn tắt liền chứng tỏ Tống Tri Thành tan tầm, rất nhanh sẽ về nhà, mà trước đó, cô phải chuẩn bị sẵn đồ ăn khuya ngon miệng, nước ấm với độ ấm thích hợp, để khi anh về đến nhà có thể hưởng thục phục vụ tối ưu.
Đột nhiên trong cuộc sống không có Tống Tri Thành, hai tuần ngắn ngủi, Vưu Thiển chỉ có thể giấu tất chua xót xuống sâu trong đáy lòng, dồn hết tâm sức vùi đầu vào công việc, giống như, chỉ có mỗi thói quen như vậy.
Không đúng!
Tại sao đèn trên tầng 28 lại sáng?
Vưu Thiển hơi kinh ngạc, chẳng lẽ Tống Tri Thành về nước?
Nhưng cô không nhận được điện thoại mà.
Vưu Thiển nhanh chóng bò dậy khỏi thảm, dự định thu dọn căn nhà một lượt. Bởi vì Tống Tri Thành ghét nhất không gian riêng bị quấy rầy, cho nên nhà bọn họ ở chưa bao giờ thuê người giúp việc, tất cả công việc đều do Vưu Thiển xử lý.
Vừa mới chuẩn bị thu dọn, Vưu Thiển đột nhiên dừng lại. Cô thiếu chút nữa đã quên, Tống Tri Thành đã chính thức ly hôn với cô, anh đã sớm ký tên vào thỏa thuận ly hôn, chỉ còn chờ phía cô ký tên, là có thể làm xong thủ tục ly hôn ngay lập tức.
Cho nên, cho dù anh về nước, tin rằng anh cũng sẽ không trở lại nơi này.
Vưu Thiển nghĩ như vậy, cười khổ mà lắc đầu, cho nên cô không cần phải khẩn trương đi thu dọn nhà cửa. Dừng lại việc trên tay, Vưu Thiển tính toán đi ngủ sớm một chút.
Khi chui vào chăn sắp đi vào giấc ngủ, bỗng láng máng nghe thấy âm thanh cành cạch, âm thanh quá nhẹ, Vưu Thiển tưởng ảo giác nên tiếp tục ngủ.
Mãi đến khi bên cạnh giường sụp xuống một nửa, một đôi tay rắn chắc duỗi về phía cô, cơ thể bỗng nhiên dán lên da thịt nóng bỏng của người đàn ông, Vưu Thiển mới mở mắt ra.
“Anh...” Giọng nói mềm mại, mang theo một tia lười biếng khi vừa mới tỉnh ngủ.
Trong bóng tối, tuy rằng không nhìn rõ mặt Tống Tri Thành, nhưng hơi thở mãnh liệt của anh không lúc nào là không chứng tỏ sự tồn tại của anh. Bởi vì cả hai dán lên nhau quá mức chặt chẽ, Vưu Thiển không khỏi đẩy anh một cái.
Con ngươi Tống Tri Thành lại trầm xuống, bỗng nhiên siết chặt cô hơn, cơ thể mạnh mẽ xoay lại bao phủ Vưu Thiển, nặng đến nỗi cô không thể thở nổi.
Vưu Thiển nâng chân lên, muốn Tống Tri Thành dịch ra một chút để cô có thể hô hấp thông thuận, ngón chân không cẩn thận chạm vào một chỗ, Vưu Thiển nhanh chóng dừng động tác.
5 năm triền miên, hai người đều quá quen thuộc cơ thể và phản ứng của nhau, hành vi hiện tại của anh, là đang không ngừng phát tín hiệu, nhưng Vưu Thiển cảm thấy dường như quan hệ hiện tại của bọn họ cũng không thích hợp để làm việc....
Đương nhiên sự dè dặt của Vưu Thiển không thể gạt được Tống Tri Thành, tâm trạng vốn khá tốt của anh bởi vì hành động của Vưu Thiển, mà đột nhiên thấy bực bội.
“Tách!”
Đèn sáng.
Tống Tri Thành lạnh lùng nói: “Dậy đi, nấu cơm cho tôi.”
…..
…..
2: Thấp đến bụi bặm
Trong lúc lôi kéo, áo ngủ của cô đã bị anh cởi ra, ánh đèn đột nhiên sáng lên làm Vưu Thiển không kịp đề phòng, cô nhanh chóng che ngực lại, vội vàng khoác áo lên người, sau khi mặc vào, mới phát hiện dưới tình thế cấp bách cô đã mặc nhầm áo sơ mi của anh, khi cô duỗi tay cởi cúc áo để đổi, Tống Tri Thành xụ mặt nói: “Tôi rất đói bụng, cô nhanh đi làm bữa khuya đi.”
Vưu Thiển nhẹ giọng hỏi: “Anh muốn ăn cái gì?”
“Tùy tiện.” Tống Tri Thành liếc mắt nhìn Vưu Thiển, áo sơ mi của anh quá rộng đối với cô, chính vì không phù hợp với kích cỡ của cô, lúc này bỗng dưng có lực hấp dẫn hơn, còn có cảnh đẹp dưới xương quai xanh tinh xảo luôn làm người ta yêu thích không buông tay kia, áo sơ mi vừa vặn bao bọc lấy mông cô, lộ ra hai cẳng chân thon dài trắng nõn.
Cảm nhận được tầm mắt trắng trợn của anh, nếu là bình thường, Vưu Thiển đã sớm mất tự chủ, chủ động nhảy vào lòng anh, nhưng giờ cô cuống quýt chạy tới phòng bếp.
Mở tủ lạnh ra, mới phát hiện không còn nguyên liệu tươi để nấu ăn.
Hiện tại có thể làm, chỉ có mì trứng cà chua, Vưu Thiển sầu não nghĩ, lấy thói kén ăn của Tống Tri Thành, khẳng định nuốt không trôi.
Aizz, làm sao bây giờ?
“Cô ở đây lề mề cái gì?” Cửa phòng bếp, Tống Tri Thành khoanh tay đứng đó.
Vưu Thiển giật mình kinh ngạc: “Hiện tại chỉ có mì sợi đơn giản, anh muốn ăn không? Hay là gọi người đưa cơm tới.” Nhà cũ nhà họ Tống bên kia có đầu bếp trực ban 24 giờ, không cần đến một giờ, quản gia sẽ phái người mang cơm lại đây.
Tống Tri Thành không nói gì.