⬅ Trước Tiếp ➡

Cố Tiểu Noãn đã nhiều ngày không đến công ty, vừa xuất hiện đã nhận được rất nhiều sự quan tâm. Cô lấy lý do nghỉ ốm, xin nghỉ gần mười mấy ngày.
May mà ngày thường cô làm việc rất tốt và hiệu quả, quan hệ đồng nghiệp cũng rất tốt, nên mới không bị nói ra nói vào.
“Bệnh đỡ hơn chưa? Nhìn mặt em có vẻ vẫn chưa hồi phục lắm, có muốn nghỉ thêm mấy ngày không?”
“Không cần đâu, em đỡ nhiều rồi.”
Cố Tiểu Noãn ngồi xuống. Lúc cô đi Lục Nhất Trầm dường như vẫn chưa tỉnh, cô đã nhắn tin bảo anh nếu cần thiết thì đừng ra ngoài.
Cô lại nhắn tin cho Quý Hướng Nam, đợi rất lâu, cả hai người đều không trả lời tin nhắn của cô.
Lục Nhất Trầm có thể vẫn chưa tỉnh, nhưng Quý Hướng Nam...
Cố Tiểu Noãn nhếch mép, đây không phải lần đầu tiên cô bắt gặp. Lần đầu tiên cô hoảng loạn, lúc chạy ra ngoài còn đâm sầm vào khung cửa, bị Quý Hướng Nam cười nhạo rất lâụ
Hắn, người đã sống 300 năm, nói với cô rằng, thưởng thức đã là một nghệ thuật, phải vào thời điểm tốt nhất, ăn món ăn ngon nhất.
Cuối cùng Quý Hướng Nam lại cười, nhẹ nhàng vỗ lên đỉnh đầu Cố Tiểu Noãn.
“Nhóc con vẫn nên tiếp tục ôm túi máu đi.”
Cố Tiểu Noãn nhìn điện thoại, ông già rất ghét bị làm phiền khi đang thưởng thức thức ăn. Nếu không phải là cô, người làm phiền hắn đã bị đá bay ra ngoài rồi.
“Đổi nhiều như vậy, cũng không sợ ăn no căng bụng.” Cố Tiểu Noãn khẽ lẩm bẩm, tập trung vào công việc trên tay.
“Tiểu Noãn, vào đây một chút.”
Chị Lưu đẩy cửa gọi một tiếng, Cố Tiểu Noãn nhanh chóng đi vào. Có thể thấy chị ấy có chút chán nản vì không ký được hợp đồng sách mới của Lục Nhất Trầm.
“Đây là một tác giả mới chúng ta ký hợp đồng, hợp đồng ngắn hạn, em phụ trách theo dõi, thúc giục cậu ta giao bản thảo đúng hạn.”
“Vâng ạ.”
Cố Tiểu Noãn nhận lấy tài liệu, nghe thấy tiếng thở dài của chị Lưu “Cứ tưởng bên Lục Nhất Trầm có hy vọng, quả nhiên... vẫn là danh tiếng của chúng ta quá nhỏ.”
“Chị Lưu, lần sau cố gắng hơn nhé.”
“Được, đi làm việc đi.”
Cố Tiểu Noãn đẩy cửa ra, vừa hay đâm sầm vào một đồng nghiệp. Cô có thể né tránh ngay lập tức, nhưng tốc độ này rõ ràng không phải của con người.
“A, xin lỗi Tiểu Noãn, có đụng trúng em không ”
Đồng nghiệp vội vàng xin lỗi, thuận thế đưa tay ra, muốn đỡ cô một chút. Cố Tiểu Noãn vội vàng lùi lại “Không sao, em đi làm việc trước đây.”
Cô vội vã quay về chỗ ngồi, tâm trí vẫn còn trên điện thoại, vẫn không ai nhắn tin cho cô.
Một ngày bận rộn trôi qua, 8 giờ tối Cố Tiểu Noãn trở về căn hộ bên cạnh mà Quý Hướng Nam đã chuẩn bị cho cô.
Cô nhìn cánh cửa lớn của Quý Hướng Nam, thở dài một tiếng, thôi vậy, vẫn là đợi ông già nguôi giận rồi nói saụ
Đẩy cửa phòng, những chiếc thùng chất đống trong phòng khách vẫn nằm y nguyên như lúc cô ra ngoài, có điều đèn trong nhà đều đã được bật sáng.
Trong phòng của Lục Nhất Trầm, loáng thoáng có tiếng gõ bàn phím và tiếng nói chuyện điện thoại.
Cố Tiểu Noãn tiếp tục dọn dẹp những thứ được đóng gói mang đến, nhìn đồng hồ, cô đứng dậy đi vào phòng tắm.
Căn nhà Quý Hướng Nam chuẩn bị cho cô giống hệt căn nhà của hắn, bố cục đều như nhau, rộng rãi sáng sủa, đồ đạc đầy đủ.


⬅ Trước Tiếp ➡