⬅ Trước Tiếp ➡
Đây là tình huống gì?
“Tôi là nhân viên phục vụ!” Hạ Tình Không to gan nhắc nhở một câu.
Mục Thần Hạo cười lạnh, nói: “Nhân viên phục vụ của Crown cũng không chỉ là bưng trà bê nước.”
Câu này vừa nói ra, Hạ Tình Không cũng lập tức hiểu được, giận đùng đùng bê cái khay chuẩn bị rời đi.
Nhưng còn chưa đợi cô đi được hai bước, cơ thể đã bị Mục Thần Hạo hung hăng kéo lại, rượu vang trong khay ào ào rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Xong rồi, xong rồi. Mẹ nó, rượu này những mấy trăm nghìn đó?
“Anh bị thần kinh à!” Hạ Tình Không giận thật rồi.
Mục Thần Hạo căn bản không để lời mắng chửi của cô trong mắt, đè thẳng Hạ Tình Không lên sofa.
Cơ thể Hạ Tình Không bị đè nặng, cô thẹn quá hóa giận, múa cánh tay muốn đẩy Mục Thần Hạo ra.
“Mục đích của các cô không phải chính là như vậy à? Nếu đã đưa tới cửa rồi, thì đừng trách tôi không khách sáo.”
“Mục đích gì của chúng tôi? Đầu anh có phải có bệnh không hả?”
Hạ Tình Không giãy dụa, lại bị đè chặt. Mục Thần Hạo còn giơ hay tay của cô lên đè ở trên đỉnh đầu.
“Buông ra, anh là cái vô liêm sỉ!”
Tay Hạ Tình Không không thể động đậy, há miệng muốn cắn, nhưng lại bị Mục Thần Hạo hung hăng đè lấy, không thể cử động nữa.
Chẳng lẽ anh hiểu nhầm cô và người phụ nữ kia là một bọn, muốn tính kế hại anh à?
“Từ đã, từ đã, đợi một lát, anh nghe tôi nói trước…”
Hạ Tình Không giãy dụa muốn giải thích, nhưng Mục Thần Hạo không muốn để ý, cảm thấy cơ thể của cô đang vùng vẫy dưới người anh, lại toả ra độ ấm quyến rũ và mùi thơm tươi mới.
Mục Thần Hạo chỉ cảm thấy trong đầu trống rỗng trong nháy mắt, lòng bàn tay nắm hai tay của cô cảm nhận được sự mềm mại của làn da, cúi thấp đầu hôn lên cánh hoa xinh đẹp trên môi của cô.
“A!”
Tiếng kêu của Hạ Tình Không bị nhấn chìm, cảm thấy một độ ấm phủ lên trên môi của cô.
Người đàn ông không biết xấu hổ này!
Hạ Tình Không há miệng chuẩn bị cắn, nhưng Mục Thần Hạo lại đúng lúc chặn lấy sự tấn công của cô, tuỳ ý thưởng thức môi của cô.
Đúng lúc Tình Không cảm thấy không thể thở được, cả người đều bắt đầu nóng lên, một câu nói giống như nước đá dội từ trên đầu xuống dưới chân cô.
“Kỹ thuật dụ dỗ đàn ông của người phụ nữ vừa nãy kia không phải rất tốt à? Sao tới cô lại chơi thủ đoạn đã nghiện còn ngại?”
1: Đúng thật là cô chủ
Người đàn ông có kinh nghiệm như vậy, nhìn đã biết không phải thứ gì tốt, lăng nhăng và lạm tình!
Hạ Tình Không nghĩ tới điều này, vừa giả bộ ngoan ngoãn, thả lỏng cơ thể, vừa nhân lúc người đàn ông phía trên buông lỏng cảnh giác, sau đó liền giơ chân lên đạp lên trên.
Lúc cơ thể cô thả lỏng, Mục Thần Hạo cảm thấy không đúng, cô gái ngang bướng như vậy sao có thể cam lòng tình nguyện? Lúc Hạ Tình Không đá xuống thân dưới của anh, Mục Thần Hạo lập tức phản ứng lại.
“Khốn kiếp!”
Hạ Tình Không không đá trúng anh, Mục Thần Hạo nghiêng người đứng sang một bên.
“Không ngờ cô còn khá giỏi.” Lúc này Mục Thần Hạo cũng không dông dài, giơ tay bắt lấy cổ tay của Hạ Tình Không, Hạ Tình Không bị bắt hơi đau.
“Anh làm gì? Buông tôi ra!”
“Buông cô ra? Diễn trò như vậy còn không phải để quyến rũ tôi à?”
Mục Thần Hạo kéo cô dậy, đè lên trên bức tường, một tay siết chặt lấy cái cằm nhỏ nhắn, tinh tế của Hạ Tình Không.
“Anh…”
Tsk!
Hạ Tình Không còn chưa dứt lời, đã cảm thấy trước ngực lạnh băng, lại nhìn xuống, Mục Thần Hạo đã xé rách cổ áo của cô, lộ ra áo lót màu trắng bên trong.
Hạ Tình Không kêu lên một tiếng, lập tức ôm lấy ngực, sau đó nhớ tới hợp đồng giấu ở hông, lập tức lại giơ tay ôm lấy hông. Mục Thần Hạo lạnh mắt nhìn động tác của cô, trong lòng càng chắc chắn mục đích của cô, trong tay kéo một nửa còn lại của quần áo, muốn xé tiếp.
“Quần áo của Crown không tệ, rất có phong cách.”
“Đồ khốn!”
Mục Thần Hạo cười lạnh một tiếng, tay nhẹ nhàng dùng sức, chỗ rách tiếp tục to ra. Hạ Tình Không hoảng loạn ôm lấy cơ thể.
Mục Thần Hạo phát tay một cái, vết rách đã đến phần hông. Hạ Tình Không giãy không ra, gấp tới mức chảy cả nước mắt.
Cái tên này uống nhầm thuốc rồi à? Hôm nay cô chọc vào ai mà lại gặp một kẻ hung ác như vậy!
Chẳng lẽ trong trắng sẽ bị chôn vùi ở nơi này à?
Tình Không càng ôm lấy cơ thể của cô, Mục Thần Hạo lại càng ra sức giữ lấy hai tay của cô, để cô không thể cử động.
Thấy khuôn mặt của Hạ Tình Không đỏ bừng bừng vì cuống quýt, trong con mắt đen láy của Mục Thần Hạo loé lên cảm xúc khác thường.
Làm sao đây, chẳng lẽ hôm nay thật sự phải cái đó với người đàn ông xa lạ ở chỗ này à? Không tệ vậy chứ…
Cô vẫn còn là gái tơ.
Bịch!
“Cô chủ!”
Hạ Tình Không đang hoảng loạn, không biết phải làm sao, lại nghe thấy cửa bị đạp ra, một tiếng nói điềm tĩnh đột nhiên vang lên.
“Cô chủ?”
Mục Thần Hạo dừng động tác lại, nhìn về phía Hạ Tình Không bị đè ở trên tường.
Hạ Tình Không nhìn người tới, đầu tiên là sửng sốt, sau đó ánh mắt bắt đầu trở nên bình tĩnh… Sau đó là tuyệt vọng, giống như bầu trời đêm đầy sao đột nhiên mây đen mù mịt.
⬅ Trước Tiếp ➡