2: Rời khỏi nhà họ Hạ “Chị Tình Không, chị cũng lề mề quá đấy. Chị không thấy cả nhà đều đang đợi chị ăn sáng à? Đúng là đứa không có giáo dục, không có chút quan niệm thời gian gì cả.” Tình Không còn chưa nói chuyện, lời châm biếm của Hạ Tình Xuyên đã lại tới rồi. Thẩm Diệu Ngọc cười vỗ tay của Hạ Tình Xuyên, giả bộ nhẹ nhàng mắng: “Tình Xuyên, sao có thể nói với chị gái như vậy chứ? Nó sắp phải gả đến nhà họ Mục rồi, con gái gả đi như bát nước đã đổ, sau này con rất khó được nói chuyện với nó.” Tình Không cũng coi như đã nghe ra ý trong lời của Thẩm Diệu Ngọc rồi. Tình Không sắp gả đi rồi, trong cái nhà này không phải chỉ có một mình Tình Xuyên là cô chủ à? Đến lúc đó Thẩm Diệu Ngọc nói mát bên tai, Tình Xuyên lại vẫn luôn sống cùng Hạ Chính Hoa căn bản là vô cùng yêu thương. Nói không chừng chưa được mấy ngày đã quên còn có người con gái như cô. Mà cô, Hạ Tình Không cũng đã trở thành công cụ liên hôn của nhà họ Hạ, chỉ vậy mà thôi. Nếu như không phải Thẩm Diệu Ngọc sai người đuổi giết cô, Tình Không rất có khả năng đã bỏ qua, không trở về nhà họ Hạ, tranh giành cái gì với mẹ con này. Nhưng bây giờ, Hạ Tình Không tuyệt đối không thể bỏ qua Thẩm Diệu Ngọc. Lúc trước cơ thể mẹ nuôi vẫn luôn khỏe mạnh, bệnh nặng cũng vô cùng kỳ quái, thời gian này rốt cuộc đã xảy ra những chuyện gì, Tình Không đều sẽ tra rõ ràng tất cả, “Đúng vậy, đáng tiếc mẹ con mất sớm, sau này phải nhờ dì chăm sóc ba nhiều hơn rồi.” Khóe mắt Tình Không bắt đầu có nước mắt, Hạ Chính Hoa nhìn mà hơi đau lòng. Hạ Chính Hoa quở trách. “Diệu Ngọc, nói chuyện kiểu gì vậy? Tình Xuyên không hiểu chuyện, bà còn không hiểu à? Sau khi Tình Không gả đến nhà họ Mục, lúc nào cũng có thể về nhà họ Hạ.” Thẩm Diệu ngọc bị Hạ Chính Hoa quở trách mà trắng mặt, cũng không dám nói gì nhiều. Người làm chủ cái nhà này vẫn là Hạ Chính Hoa. “Thật ạ? Cảm ơn ba.” Tình Không giả bộ như rất vui mừng, ôm lấy cánh tay của Hạ Chính Hoa cọ cọ, làm cho trong lòng Hạ Chính Hoa lại dâng lên sự yêu chiều. Ông ta quả thật cũng cảm thấy nhiều năm như vậy ông ta có lỗi với đứa con gái thất lạc bên ngoài này. …… Mục Thần Hạo dựa lên cái ghế cạnh bàn ăn, vừa tao nhã ăn sáng, vừa nghe Tình Không “diễn kịch”, khóe miệng không tự giác mà cong lên nụ cười, đôi mắt trong sáng, sâu thẳm nhìn chằm chằm Tình Không rất lâu. Người phụ nữ này… hơi thú vị… có chút thông minh, trên người có gai, giống như con nhím nhỏ vậy, nhưng lại ở đây giả bộ làm một con thỏ trắng. Sau khi ăn sáng xong, người nhà họ Mục phái tới đón Tình Không và Mục Thần Hạo về cũng đã tới. Người tới là một người trông vô cùng tuấn tú, tuổi tác không lớn, nhưng trông rất nghiêm nghị, vô cùng cung kính đứng ở cửa, nói: “Cậu chủ, cô chủ Hạ, thời gian không còn sớm, phải về nhà rồi, ông chủ còn đang ở nhà đợi cô cậu.” Mục Thần Hạo gật đầu. “Ừ, vậy chúng tôi xin từ biệt.” Hạ Tình Không phải về nhà họ Mục với Mục Thần Hạo rồi, mặc dù cô không muốn đến nhà họ Mục, nhưng vẫn tốt hơn ở nhà họ Hạ xem hai mẹ con buồn nôn này. Ở cổng khu biệt thự của nhà họ Hạ đỗ một chiếc xe Benz S600 màu đen, phía sau cũng có một dàn xe Benz. ……. Tình Không nhìn thấy xong khóe mắt liền co giật, S600 đó là xe chống đạn, là xe Benz xa xỉ cấp S. Nếu như Tình Không nhớ không nhầm, thì chiếc xe này chỉ nhân vật lãnh đạo giới chính trị và thương nghiệp thế giới mới có thể có.
1: Xuống xe trên đường cao tốc Sau khi giả bộ lưu luyến một lát, Hạ Tình Không không quay đầu lại mà lên xe. Sau khi lên xe, chiếc xe hơi vững vàng lái trở về nhà họ Mục. Tình Không nhắm mắt lại, chuẩn bị chợp mắt một lát, tối hôm qua ngủ không ngon, sáng lại dậy rất sớm, cô cảm thấy hơi đau đầu. Nhưng vừa ngủ chưa được mấy phút, Tình Không cảm thấy trên mặt của cô có hơi thở phả tới, chóp mũi truyền tới một mùi dễ ngửi. Tình Không mở mắt ra, chợt giật mình, đập vào mắt là khuôn mặt phóng to của Mục Thần Hạo. “Đệch, anh làm cái gì? Muốn dọa chết tôi à?” Tình Không vỗ lồng ngực của mình, môi đỏ khẽ lên tiếng phàn nàn. Mục Thần Hạo chậm rãi thả lỏng cà vạt của áo vest ra, sau đó nói: “Khóe miệng của cô có vụn bánh mì, thấy không? Đường đường là cô chủ con vợ cả của nhà họ Hạ, tướng ăn của cô kém quá rồi.” “Cô đây thích ăn thế nào thì ăn, liền quan gì tới anh?” Tình Không thật sự phiền cậu chủ nhà họ Mục trước mặt này, sao chuyện gì cũng muốn quản, giờ còn chưa gả qua đâu! Nếu như gả qua rồi, thì còn sống nổi?! “Cô là vợ chưa cưới của tôi, sao tôi không quản được cô chứ? Cô tưởng rằng mợ chủ của nhà họ Mục tôi dễ làm như vậy à?” Mặt mày Mục Thần Hạo hơi cau lại, lạnh giọng nói. “Anh tưởng tôi muốn gả cho anh à? Anh không muốn tôi làm cũng được thôi, dù sao nhà họ Hạ cũng không phải chỉ có mình tôi là con gái, Hạ Tình Xuyên không phải rất hợp khẩu vị của anh à?” Tình Không phản kích. …… Mục Thần Hạo thật sự bị Tình Không nói nghẹn, sắc mặt hơi thay đổi. “A Chính, dừng xe.” Tệ rồi, cái tên này không phải muốn đuổi cô xuống xe, để cô tự đi về đó chứ? Hạ Tình Không cẩn thận nhìn lén Mục Thần Hạo một cái. Chiếc xe từ từ dừng lại. “Cậu chủ, sao vậy?” Tài xế được gọi là A Chính quay đầu hỏi. Còn chưa đợi Mục Thần Hạo lên tiếng, trên mặt Hạ Tình Không đã tươi cười, kéo cánh tay của Mục Thần Hạo, ngọt ngào nói: “He he, tôi nói đùa với anh thôi…” “Xuống xe.” Môi mỏng của Mục Thần Hạo khẽ hé, ra lệnh. “Cậu chủ à, nơi này là đường cao tốc… không…” A Chính do dự lên tiếng. “Xuống xe, đừng để tôi nói lần thứ ba…” Mục Thần Hạo chậm rãi lên tiếng. Hạ Tình Không càng buồn bực, cái tên này sao nói trở mặt là trở mặt, vừa nãy nghe A Chính nói đây đang ở trên đường cao tốc, bảo cô xuống xe ở chỗ này quá là nguy hiểm, tốt xấu gì cũng phải xuống đường cao tốc chứ? Nhà họ Mục này đối xử với mợ của tương lai như vậy à? Tính tình của Tình Không nháy mắt cũng vọt lên, đạp mở cửa xe, sau đó giẫm đôi giày gót mảnh cao 10 cm xuống xe. Hạ Tình Không không nhịn được mà mắng: “Xuống xe thì xuống xe, ai thèm ngồi xe của anh chứ? Mục Thần Hạo, anh đợi đấy cho tôi, anh cái đồ biến thái chết tiệt.” Sau khi chiếc xe lái được khoảng 10 mét, lại đỗ lại lần nữa, cửa xe bị mở ra, tài xế A Chính xuống xe đưa một chiếc di động cho Hạ Tình Không, nhỏ giọng nói bên tai của Tình Không: “Cô Hạ, đừng chống đối cậu chủ, nếu không cô sẽ rất khó sống ở nhà họ Mục.” A Chính nói xong liền trở về. Mục Thần Hạo ở trong xe vươn đầu ra, nhìn Tình Không nói: “Bên trên có chỉ đường, trong vòng hai tiếng tự nghĩ cách đến nhà họ Mục… nếu không, hậu quả tự chịu.” Mục Thần Hạo nói xong, cửa chiếc xe lại đóng chặt lại, chiếc xe chậm rãi lái đi, để lại cát bụi. “Đệch, cái tên này làm thật à, thật sự vứt mình ở trên đường cao tốt, ác độc quá rồi đấy!”
2: Xuống xe trên đường cao tốc Hôm nay là ngày đầu đến nhà họ Mục, cho nên nhà họ Hạ đã chuẩn bị cho Hạ Tình Không bộ đồ cũng vô cùng chính thức, lễ phục cao quý, tao nhã, cộng thêm đôi giày cao 10 cm. Mặc mặc như vậy ở trong bữa tiệc đẹp áp quần chúng cũng không có vấn đề, nhưng đang ở trên đường cao tốc, lại làm khó Hạ Tình Không rồi. Trên xe, Mục Thần Hạo ra lệnh. “Phái người đi theo, nhưng đừng ra tay giúp cô ta.” “Vâng cậu chủ.” Mới đi được mấy trăm mét, Hạ Tình Không đã cảm thấy chân của cô đau rát, chỉ đành cởi giày cao gót ra, đi chân đất trên đường cao tốc. Cũng may là mặt đường của đường cao tốc khá bằng phẳng, không có sỏi đá gì. Cô cầm di động Mục Thần Hạo đưa xem chỉ đường, từ đường cao tốc này đi tới nhà của Mục Thần Hạo mất khoảng 15 km. …… Hạ Tình Không cảm thấy trong lòng có chục nghìn con ngựa đang chạy loạn, cô đúng là tạo nghiệp gì ở kiếp trước, kiếp này phải gả cho tên biến thái như Mục Thần Hạo! Cô nghiêm túc xem chỉ đường, khoảng 1 km đã có thể xuống đường cao tốc, Hạ Tình Không định xuống cao tốc, liền bắt xe đến nhà họ Mục! Lại đi được khoảng 500 mét, một chiếc xe con màu đen đỗ lại bên cạnh Hạ Tình Không. Chẳng lẽ tên khốn này lương tâm trỗi dậy, nên phái người tới đón cô? Vậy còn tạm được. Hạ Tình Không đang định lên xe, nhưng lại phát hiện có chút đầu mối. Bởi vì chiếc xe đỗ bên cạnh cô… không phải thuộc hệ xe Benz, mà là một chiếc Honda màu đen. Nếu như Tình Không nhớ không nhầm, vừa nãy lúc rời khỏi nhà họ Hạ, sáu chiếc xe của nhà họ Mục tất cả đều là hệ xe Benz… Vậy… chiếc xe này là? Còn chưa kịp nghĩ nhiều, trên xe đã có hai người đàn ông vạm vỡ che mặt bằng vải đen đi xuống. “Đệch, các người…” Hạ Tình Không còn chưa nói xong đã ngửi thấy một mùi hương lạ, chỉ cảm thấy trước mặt chợt tối, rồi ngất đi. Xe của Mục Thần Hạo vững vàng xuống khỏi đường cao tốc, chậm rãi lái về phía biệt thự nhà họ Mục. Sau khi về đến biệt thự nhà họ Mục, anh cũng bắt đầu xử lý công việc thường ngày của công ty. “Không hay rồi cậu chủ, mợ chủ không thấy đâu nữa.” A Chính vội vội vàng vàng chạy vào. Con ngươi Mục Thần Hạo chợt co lại, đóng máy tính xách tay lại, sau đó hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Không phải cho người đi theo rồi à?” “Dạ vâng, các anh em vẫn đi theo mợ chủ. Chỉ là sợ cô ấy phát hiện, cho nên xe cũng không dám theo quá gần. Chớp mắt mợ chủ đã lên một chiếc xe Honda màu đen, đã phái người lấy camera gần đó, chiếc xe Honda màu đen này có biển số là Hộ b36788.” Nghe tiếng, Mục Thần Hạo gật đầu, vẻ mặt hờ hững. “Ừ, ra ngoài đi!” Tí tách, tí tách, tí tách… Bên tai vang lên tiếng nước nhỏ. Lúc Hạ Tình Không tỉnh lại, mắt đã bị vải đen che lại, trong miệng cũng bị bịt băng dính. Dùng sức lắc lư cổ tay của mình, Tình Không phát hiện cô đã bị trói trên một cái ghế. “Cô chủ Hạ, tỉnh rồi à? Đã lâu không gặp ~” Bên tai vang lên một tiếng nói quen thuộc. Đây là một nhà kho dưới lòng đất ẩm mốc, bật cái đèn màu trắng lắc lư, một mùi ẩm mốc khiến dạ dày Hạ Tình Không cuộn trào. Ngay sau đó vải đen che mắt của Hạ Tình Không bị kéo xuống. Ánh sáng mãnh liệt khiến cô hơi không thích ứng, hơi híp mắt lại. Hạ Tình Không đánh giá người đứng ở trước mặt. “Còn nhớ tôi không?”
1: Con dâu được nhà họ Mục chọn
Người đàn ông trước mặt khoảng bốn mươi tuổi, ăn mặc âu phục phẳng phiu, bên má trái có một vết sẹo ghê người, tay phải đang bị bó bột.
Sao Hạ Tình Không lại không nhớ rõ người này.
Trần Văn Khang.
Yêu đương vụng trộm với vợ của Chu Đôn, ông chủ Chu thị.
Vốn Trần Văn Khang và Chu Đôn có quan hệ hợp tác làm ăn khá mật thiết.
Nhưng Hạ Tình Không lại chụp được hình và ghi âm lúc vợ của Chu Đôn và Trần Văn Khang yêu đương vụng trộm.
Cũng nhờ chuyện này mà cô thuận lợi ký được hợp đồng hợp tác với Chu thị, tạm ngưng được nguy cơ Hạ thị phá sản.
"Sao không nói gì? Câm à?"
Hạ Tình Không liếc mắt, cảm thấy dở khóc dở cười, miệng cô đang bị dán băng dính đấy, tên ngớ ngẩn này muốn cô nói thế nào?
Trần Văn Khang cũng ý thức được chuyện này, đi đến cạnh Hạ Tình Không, không hề lưu tình xoẹt một tiếng xé miếng dán trên miệng cô ra.
Một chữ "Đau", ba chữ "Đau quá rồi".
Hạ Tình Không dùng sức hoạt động cơ miệng một xíu, cảm giác bị xé mạnh như này rất rát, tên Trần Văn Khang này cũng đủ ác độc.
Chẳng lẽ không biết cô là một cô gái chân yếu tay mềm, lỡ kéo hỏng thì sao bây giờ?
"Thì ra là ông chủ Trần, từ lúc chia tay đến giờ vẫn sống ổn chứ? Gần đây trôi qua thế nào?"
Gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ, đạo lý này Hạ Tình Không hiểu. Hiện tại cô đang ở trong tay Trần Văn Khang, vẫn nên nói lời dễ nghe chút, ổn định thế cục rồi tính sau.
"Chậc chậc chậc, làm khó cô cả nhà họ Hạ nhớ đến tôi, cô cảm thấy gần đây tôi sống thế nào?"
Trần Văn Khang giơ tay lên chỉ chỉ vào vết sẹo trên mặt mình, hung dữ nói với Hạ Tình Không: "Nhờ cô ban tặng, gần đây tôi trôi qua rất dễ chịu."
"Ông tốt, tôi tốt, mọi người đều tốt. Ông chủ Trần, chúng ta có gì từ từ nói nha."
"Có gì từ từ nói? Ha ha! Cô cả nhà họ Hạ, cô có biết hay không? Cô hủy hết cuộc đời của tôi, còn muốn tôi từ từ nói chuyện với cô?"
Trần Văn Khang nói đến đây liền không nhịn được tức đến cả người run rẩy, vết thương trên người cũng hơi nhói đau.
Nếu không phải con tiện tì này, thì vợ của ông ta sẽ không ly hôn với ông ta, đồng thời dẫn con trai đi mất không cho ông ta gặp mặt.
Việc làm ăn với Chu thị cũng không bị gián đoạn.
Scandal của ông ta bị truyền thông trắng trợn đăng tin, dẫn đến giá cổ phiếu của công ty ông ta tuột dốc không phanh, tất cả cổ đông lớn đều rút vốn, hiện tại sắp đến giai đoạn đóng cửa.
Bản thân ông ta cũng bị Chu Đôn thuê xã hội đen chặn đường đánh một trận. Trần Văn Khang thật sự có nổi khổ không ai hiểu thấu!
Tất cả đều do cô gái trước mặt này ban tặng.
"Ôi chao, ông chủ Trần, bớt giận bớt giận. Tôi cũng chỉ là bắt đắc dĩ thôi, tôi bị ép phải làm vậy." Hạ Tình Không gạt ra một nụ cười, ngoài mặt thì nhiệt tình cười nói với Trần Văn Khang, trong lòng lại chuyển động liên hồi, nghĩ nên làm sao mới có thể thoát khỏi nơi này.
Trần Văn Khang bắt cóc cô, chắc chắn đã lên kế hoạch kín đáo để trả thù.
Nếu không cũng sẽ không nhân lúc cô vừa xuống xe, đi được vài bước đã tấn công cô, trói cô đến đây. Chắc chắn là đã theo dõi cô nhiều ngày, tìm thời cơ tốt nhất ra tay.
Mục Thần Hạo phát hiện cô bị bắt cóc chưa nhỉ? Có đến cứu cô không?
Hạ Tình Không suy nghĩ một lát, trong lòng đưa ra một đáp án khẳng định. Mục Thần Hạo có nói, trong vòng hai giờ phải đến biệt thự nhà họ Mục. Nếu đến giờ mà cô không xuất hiện ở đó, chắc chắn sẽ làm Mục Thần Hạo chú ý.
2: Con dâu được nhà họ Mục chọn
Cô và Mục Thần Hạo có hôn ước, cho dù Mục Thần Hạo chán ghét cô thế nào, thì cũng sẽ vì người lớn trong nhà họ Mục và nhà họ Hạ đến cứu cô!
Dù sao cô cũng được anh đón ra khỏi nhà họ Hạ!
Cho nên, hiện tại cô cần phải kéo dài thời gian.
Thế lực của nhà họ Mục còn lâu mới đơn giản như mặt ngoài.
Lấy mạng lưới tình báo của nhà họ Mục, muốn tìm vị trí của cô chắc chắn không khó.
"Hạ Tình Không, cô biết không? Cũng vì cô xen vào chuyện của người khác mới khiến tôi nhà tan cửa nát, vợ con ly tán, sự nghiệp rớt xuống vực sâu. Hiện tại tôi không có gì cả, đều là nhờ cô ban tặng. Sao cô lại làm vậy với tôi? Tôi có thù với cô lúc nào? Tôi và vợ của Chu Đôn là thanh mai trúc mã từ nhỏ! Cô thì biết cái gì!"
Trần Văn Khang hơi nổi điên, cơ mặt cũng vì tức giận mà run run vặn vẹo, nhìn cực kỳ khủng bố.
Vụng trộm với vợ người ta bị đánh, còn lý sự? Đàn ông ngoại tình như ông ta, vợ không ly hôn thì giữ lại làm gì?
Hạ Tình Không thật sự dở khóc dở cười. Trong lòng thầm mắng mười tám đời tổ tông của Trần Văn Khang, ngoài miệng thì vẫn tỏ ra mềm yếu dễ nó chuyện.
"Ông chủ Trần, ông tốt như vậy, tôi biết hiện tại trong lòng ông khổ sở. Lúc trước tôi từng học tâm lý học, hay là chúng ta tâm sự nhé? Nói không chừng sẽ làm lòng ông dễ chịu chút."
Tất cả đều là vì kéo dài thời gian!
"Đừng nói mấy lời vô dụng này, tôi cho cô biết con đàn bà thúi kia, hôm nay mặc kệ cô nói gì ông đây đều phải giết chết cô!"
"Có điều..." Trần Văn Khang chuyển lời, bàn tay thô ráp sờ lấy khuôn mặt xinh đẹp của Hạ Tình Không, trên mặt tràn đầy tình dục.
"Trước khi giết cô, ông đây sẽ thưởng thức cô một chút. Cảnh cô cả nhà họ Hạ hầu hạ dưới thân người khác, nghĩ lại...Cũng là một chuyện kích thích."
Hạ Tình Không có dự cảm rất không tốt, trong lòng vô cùng nặng nề.
Cửa hầm bị mở ra, hai người đi vào, một béo một gầy.