Chương 20
Nếu tôi thật sự muốn bắt nạt em, còn có thể để em đứng được? (2)
Tư Dận Diễn cầm thuốc vào phòng, nhưng cửa phòng làm thế nào cũng không đẩy ra được, lông mày anh hơi nhíu lại, tính cách của anh cũng không phải kiểu có thể dung túng phụ nữ tức giận kia, nên anh xuống lầu lấy chìa khóa, sau đó mở ra đẩy vào.
Đập vào mắt là tấm lưng tuyệt đẹp trơn bóng như bạch ngọc, đôi chân thon dài trắng nõn như đôi đũa, hình ảnh thướt tha yêu kiều bất ngờ lọt vào đáy mắt không kịp phòng bị, đáy mắt Tư Dận Diễn nóng lên, trong lúc nhất thời không biết nên tiến hay nên lùi.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, Diệp An Cửu đã cầm áo choàng tắm lên khoác vào, nhìn Tư Dận Diễn một cách lạnh lùng: “Anh Tư ngay cả phép lịch sự vào phòng phải gõ cửa cũng không có?”
Anh cho rằng cô đang giận lẫy không muốn gặp anh! Ánh mắt quét thấy đôi tay nắm lấy mép áo choàng tắm đã siết chặt tới mức trắng bệch, không biết là bởi vì xấu hổ hay là tức giận.
Tay cầm hòm thuốc siết chặt: “Tôi tới đưa thuốc cho em!”
Cho dù vừa rồi chỉ là một thoáng kinh hồng*, nhưng anh cũng thấy rõ vài vết bầm nhỏ trên người cô, anh vốn không động thủ, chỉ là phòng vệ, nhưng không ngờ rằng cơ thể cô lại mềm mại như vậy, chỉ như thế liền để lại nhiều vết bầm như vậy, nhất là chỗ khuỷu chân cô, có một vết bầm lớn vô cùng chói mắt trên đôi chân đó, chẳng trách cô cắn anh lúc anh đang bế cô ban nãy.
(*) Một thoáng kinh hồng (惊鸿一瞥): Nói lên dù chỉ một thoáng nhìn, nhưng để lại cảm xúc mãnh liệt. Chỉ một cái nhìn thoáng vội vàng, lại khiến người ta khắc sâu ấn tượng.
“Thật cảm ơn ý tốt của anh Tư, đánh người còn mang thuốc tới, thật sự cho rằng tôi không đánh lại anh, mặc anh bắt nạt sao?”
Ánh mắt Tư Dận Diễn u ám rơi trên người cô: “Nếu tôi thật sự muốn bắt nạt em, còn có thể để em đứng được?”
Đặt thuốc xuống rồi xoay người: “Tôi bảo dì Lan bôi thuốc cho em!”
Không lâu sau dì Lan lên tới, dè dặt nhìn Diệp An Cửu: “Ông chủ bảo tôi lên bôi thuốc cho bà chủ!”
Bây giờ Diệp An Cửu vừa nghe thấy hai chữ ‘bà chủ’ là đã tức giận đầy một bụng, nhưng cô lại không trút ra được, giống như cô động thủ với Tư Dận Diễn vậy, dốc toàn lực chống trả, nhưng đáng tiếc đều là tốn công vô ích.
Cởi áo choàng tắm ra, để lộ những vết bầm tím khắp người, mặc dù không phải Tư Dận Diễn đánh, nhưng ngoại trừ mấy chỗ nghiêm trọng ra thì chính là sự chống trả quyết liệt của cô tạo thành, những vết bầm có màu sắc nhạt hơn một chút đều là lúc anh trấn áp để lại, nếu không bôi thuốc, đoán chừng ngày mai nhìn còn kinh khủng hơn.
Dì Lan có lòng muốn nói vài câu tốt thay Tư Dận Diễn, nhưng khi nhìn thấy khắp người đầy thương tích liền không nhịn được mà hít sâu một hơi, cho dù ai đúng ai sai, nhưng khi thấy khắp người đầy thương tích thế này, khiến bà ấy thật sự không thể nào làm trái lương tâm nói rằng Tư Dận Diễn không phải cố ý.
Bôi thuốc xong tất cả miệng vết thương cũng đã là chuyện của một tiếng sau đó, quá trình đó hiển nhiên là muốn rớt nước mắt, Diệp An Cửu chịu đựng đến mức trên trán ra đầy mồ hôi, sau khi bôi xong mới cảm thấy thoải mái một chút, khoác áo choàng tắm vào: “Anh ấy ở phòng nào?”
“Bây giờ có lẽ ông chủ đang ở thư phòng lầu hai!”
“Bà chủ!” Dì Lan gọi Diệp An Cửu đang muốn ra ngoài lại, ánh mắt dịu dàng ân cần: “Hai người có thể trở thành vợ chồng là duyên phận, giai đoạn đầu của hôn nhân đều cần phải ma hợp, luôn có người muốn lùi bước, luôn có người muốn chìu theo, cho dù là người yêu đi nữa, thì cũng sẽ bởi vì cuộc sống mà nảy sinh xích mích, dì Lan nói như thế không phải hy vọng cô phải nhường nhịn, mà là hy vọng cô có thể cư xử lý trí một chút, đừng đi tới bước không thể cứu vãn!”
Diệp An Cửu gượng cười, gật đầu cất bước ra ngoài, trong lòng lại không đồng ý, vốn dĩ không có bất cứ tình cảm nào, thì cần cứu vãn cái gì?
Lầu hai, Tư Dận Diễn đang đứng trước gương bôi thuốc trong phòng tắm, phần eo và bụng sưng lên một cục to, chỗ tám dấu răng vẫn còn rướm máu, có thể thấy rõ lúc đó Diệp An Cửu có bao nhiêu hận anh.
Tiếng chuông cửa truyền tới, sau khi rắc thuốc lên miệng vết thương xong, nhưng lại không nhíu mày dù chỉ một cái, anh liền mặc quần áo vào rồi ra mở cửa, vốn cho rằng sẽ là dì Lan, không ngờ lại là Diệp An Cửu.
“Có chuyện?”
Diệp An Cửu không vào, chỉ đứng ở cửa, cô không mang giày cao gót thoạt nhìn nhỏ nhắn không ít, cho dù hất cằm cũng có chút không đủ khí thế, nhưng điều này không gây trở ngại cô bày tỏ ý nguyện của mình.
“Chắc hẳn anh Tư cũng đã nhìn ra rồi, tôi không phải kiểu phụ nữ nhẫn nhịn chịu đựng kia, thậm chí có thể nói là đanh đá, cũng không có hứng thú tiếp tục cuộc hôn nhân vô nghĩa này với anh nữa, vẫn là xin anh Tư mời người tài giỏi khác tới giúp!”
Tư Dận Diễn không nói ra được cảm giác trong lòng là gì, có chút chát, có điều rất nhanh đã biến mất: “Nhà họ Tư không có mục chọn ly hôn!”
“Nhưng có mục chọn đánh phụ nữ phải không?”
Tư Dận Diễn bất lực, anh thật sự không đánh cô, là da cô quá mềm.
“Em vào đi!” Tư Dận Diễn xoay người bước vào, đi được vài bước thấy Diệp An Cửu vẫn không bước vào, anh đột nhiên cười: “Không phải trước đây em nói sợ bản thân em cầm thú sao? Sao bây giờ lại sợ như thế?”
Lời nói có vẻ như rất vô tư, nhưng thực ra là đang phô trương thanh thế mà thôi.
Kéo áo ngủ ra (1)
Trong thư phòng, hai người ngồi trên sofa đối mặt nhau, Tư Dận Diễn bởi vì miệng vết thương sau lưng nên không thể ngả lưng, còn Diệp An Cửu hoàn toàn là ngồi ngay ngắn trong tư thế thương lượng.
Nhìn người phụ nữ trước mặt, chính xác mà nói, vẫn có thể coi như một cô gái, ngực Tư Dận Diễn lướt qua một vài gợn sóng, anh không phải người nói dài dòng, người phụ nữ trước mặt này đã ký giấy chứng nhận với anh, mà anh thì cũng không ghét cô, càng đừng nói đến việc anh còn nhìn thấy hết của cô, cho dù là xuất phát từ trách nhiệm hay tâm lý, thì anh đã nhận định cô.
Nếu đã xác định mục tiêu, như vậy thì mọi thứ dễ làm hơn nhiều, anh có rất nhiều thời gian để cô cam tâm tình nguyện trở thành bà Tư của anh.
“Trước hết trả lời một vài câu hỏi của tôi!”
Diệp An Cửu nâng mắt: “Anh nói đi!”
“Ai cưỡng ép em ký giấy chứng nhận?”
“Không có!” Bĩu môi, đây là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời cô.
“Vậy chính là em cam tâm tình nguyện trở thành vợ tôi?” Thấy sắc mặt cô hơi thay đổi, trong mắt Tư Dận Diễn lóe lên một tia cười nhạt, tư thế càng thêm tao nhã trầm tĩnh, đây là lúc anh nắm chắc phần thắng.
Nếu đã cam tâm tình nguyện, tại sao vẫn luôn muốn chạy trốn? Hai người đều hiểu, nhưng hiểu là một chuyện, còn chấp nhận lại là một chuyện.
Ánh mắt rơi trên người người đàn ông đối diện, một nụ cười nhạt làm dịu đi những đường nét trên khuôn mặt anh, thu lại sự sắc sảo, bớt đi sự sắc bén, thêm vào đó vài phần nho nhã.
Thực ra Diệp An Cửu cũng không cảm thấy người đàn ông trước mặt cao không với tới, cô cảm thấy chỉ cần mình dụng tâm, cũng không phải không nắm giữ được người đàn ông trước mặt, nhưng....cô không muốn!
Rối rắm nhiều ngày như vậy, cuối cùng cũng tìm được một lý do, không phải bởi vì Tư Dận Diễn ghét bỏ, cũng không phải bởi vì xa lạ, tất cả đều là bởi vì cô không muốn, mà là cô bài xích tới gần anh từ tận đáy lòng.
Nói cách khác, cô bài xích tất cả người có thể đe dọa được cô, Lục Thiếu Bạch và Đường Mật Mật được coi là người thân thiết với cô, đó là bởi vì cô phán đoán hai người tuyệt đối không thể mang lại nguy hiểm cho cô, còn Tư Dận Diễn, rất rõ ràng, anh thuộc vào loại nguy hiểm kia.
Đột nhiên, Diệp An Cửu nở nụ cười, sau đó tâm tư thông suốt, khóe môi dập dờn nở ra một nụ cười nhạt, như một đóa hoa quỳnh đang từ từ nở rộ trước mặt, giơ tay đỡ trán: “Tôi hiểu rồi!”
Đôi mắt lưu ly lạnh lùng mê hoặc rơi trên người anh: “Sau này thứ bảy và chủ nhật tôi sẽ về đây ở, thời gian còn lại, vẫn là xin anh Tư đừng miễn cưỡng tôi!”
“Được!” Tư Dận Diễn trả lời dứt khoát, dồn ép quá cũng không có tác dụng gì: “Chắc hẳn dì Lan đã nói cho em biết, ông cụ đã gần 90, mấy năm nay sức khỏe không quá tốt, tôi không muốn ông ấy lo lắng!”
Diệp An Cửu gật đầu: “Tôi sẽ cố gắng hết sức!”
Rất rõ ràng, hai người đã đạt được sự thống nhất, Diệp An Cửu đứng dậy rời đi, chỉ là lúc sắp đi tới cửa cô đột nhiên xoay người, nghiêng đầu cười, có vài phần ngạo nghễ: “Anh Tư! Thực ra tôi còn một vấn đề cần anh giải thích sự nghi ngờ!”
Tư Dận Diễn nhìn Diệp An Cửu bước như mèo bước đi tới, tay cũng từ từ đặt lên dây thắt lưng áo ngủ, trái cổ anh lăn lên lộn xuống không kiềm chế được, anh cũng không dám đảo mắt, anh biết như thế nhất định sẽ rất bối rối.