⬅ Trước Tiếp ➡
 
Công ty giải trí Vinh Xán cho dù cũng là công ty giải trí hàng đầu trong cả nước, số lượng nam thần nữ thần cũng không đếm xuể, đứng vững ở Vinh Xán, tương đương với có quyền lên tiếng trong giới giải trí.
 
Công ty giải trí kiếm được chính là tiền của nghệ sĩ, là quản lý tốt nhất, cũng dễ kiếm nhất, mà công ty con của Vinh Xán chỉ là phụ trách vài thứ nhỏ, ví dụ như sách tạp chí cùng nhiếp ảnh chân dung các loại, là loại công việc không tốn nhiều công sức.
 
Lục Thiếu Bạch hình như còn uống không ít rượu, người từ trước đến nay đều dịu dàng giờ phút này quanh thân lạnh lùng, Diệp An Cửu khẽ thở dài: "Anh ta cướp đi, không chắc có thể vận hành, cậu còn có cơ hội. Thật là suy đồi đạo đức, còn không ngại mất mặt?”
 
Lục Thiếu Bạch hoàn hồn, ánh mắt dừng trên người Diệp An Cửu, rõ ràng cô nhỏ hơn anh ba tuổi, nhưng từ khi quen biết cô, mỗi lần tâm trạng anh không tốt, cô đều trở thành thuốc an thần của anh.
 
"An Cửu! Tôi cảm thấy uất ức, tôi không quan tâm ông ta cho con riêng của mình bao nhiêu tài sản, nhưng tại sao ông ta lại cố tình chèn ép tôi, đưa tôi đi làm bước đệm cho một đứa con ngoài giá thú? ”
 
Diệp An Cửu rót hai ly nước tới, tự mình bưng một ly ôm gối ngồi trên sô pha, đôi ngươi tối màu hơi lóe lên, lười biếng mang theo vài phần tà khí: "Đại khái là trong lòng không công bằng, mình kỳ vọng không chịu thua kém, người mình chán ghét lại càng ngày càng trở lên ưu tú, càng như vậy, cán cân công bằng càng nghiêng lợi hại! ”
 
Lục Thiếu Bạch nghe vậy trầm mặc, nhắm mắt dựa vào phía sau, thở dài: "Đột nhiên cảm thấy rất mệt mỏi, cũng không biết mình cố gắng như vậy còn có ý nghĩa gì! ”
 
Diệp An Cửu đặt ly nước xong xuống, ngón tay thon dài xoay tròn, chuyển động ở đầu ngón tay, cuối cùng cô nhẹ nhàng dừng lại, ly nước cũng dừng lại, lớp thủy tinh trong suốt làm nổi bật ngón tay cô trắng nõn hoàn mỹ.
 
“Thiếu Bạch,cậu có nghĩ bản thân thiếu thứ gì đó không?
 
Lục Thiếu Bạch tròn mắt:”Hả?Thiếu gì?”
 
“Ví dụ như...tham vọng.”
 
“Ngành giải trí là ngành phát triển nhất trong thời đại này,chỉ cần cậu có nền tảng,kế hoạch làm việc kĩ lưỡng,muốn vươn lên cũng không phải quá khó,tại sao cậu phải chết dần chết mòn ở Vinh Xán?”
 
“Cậu mới 23 tuổi, tương lai vẫn còn rất dài.Cậu có thể coi đấy là trải nghiệm của mình. Tích luỹ kinh nghiệm,tạo ra chỗ đứng của riêng cậu,và sau đó…”
 
Diệp An Cửu không nói tiếp nhưng chắc chắn Lục Thiếu Bạch có thể hiểu được, và sau đó anh ấy có thể xây dựng thế giới của riêng mình.
 
Lục Thiếu Bạch vốn ngây ngô,trong nháy mắt giật mình.Từ trước đến nay anh ấy vẫn luôn cạnh tranh với Lục Thiếu Kỳ,cố gắng tạo ra thành tích,muốn cả công ty cùng cha công nhận,muốn chèn ép Lục Thiếu Kỳ,nhưng lại quên mất tâm của cha anh không đặt ở đây.Chỉ cần trong lòng cha yêu thương đứa con riêng kia nhất,chỉ cần yếu tố này,liền quyết định được người thất bại,chuyện xảy ra hôm nay cũng là đương nhiên.
 
Để tạo dựng tương lai cho chính mình,Lục Thiếu Bạch cảm thấy mình hơi điên rồ.Từ nhỏ đến lớn,anh luôn là một đứa trẻ ngoan,phải chăm chỉ học hành để kế thừa công việc kinh doanh của gia đình.Điều điên rồ nhất anh ấy từng làm là kết bạn với hai con người nay,Diệp An Cửu cùng Đường Mật Mật.An Cửu nói đúng,anh chưa bao giờ nghĩ đến,nhưng bây giờ biết đến cũng không phải là muộn.
 
Lục Thiếu Bạch bắt đầu làm việc trên ghế sô pha,sự thất vọng trong ánh mắt đều biến mất,ánh mắt trở lên sáng rực nhìn Diệp An Cửu:”Tôi sẽ lập ra một kế hoạch,sẽ không để cậu phải thất vọng!”
 
Nhìn Lục Thiếu Bạch hưng phấn,Diệp An Cửu nghi hoặc:”Liên quan gì đến tôi?”
 
Lục Thiếu Bạch là người rất khiêm tốn,rất ưu tú,có năng lực,điều thiếu sót là không có sự điên cuồng cùng tham vọng.
 
Diệp An Cửu không biết Lục Thiếu Bạch tự mình kinh doanh có phải quyết định sáng suốt không.Dù sao cô cũng không biết mô hình hoạt động của công ty giải trí.Nếu như Lục Thiếu Bạch bị cha anh ấy đuổi,cô sẽ không lấy tiền thuê nhà của anh ấy.Cô vẫn rất tử tế.
 
Ý nghĩa của việc kết hôn  
Trong tủ lạnh không còn nguyên liệu nấu ăn, Diệp An Cửu cầm tiền chuẩn bị ra ngoài mua đồ, lại không ngờ vừa mới mở cửa liền đụng phải Tư Dận Diễn đang muốn gõ cửa.
 
Diệp An Cửu cao chưa tới một mét bảy, mà Tư Dận Diễn cao hơn một mét chín, không mang giày cao gót khiến cô trong nháy mắt liền thấp đi một đoạn lớn, một cỗ áp bức dám đánh úp, phản ứng đầu tiên của Diệp An Cửu là ---- đóng cửa!
 
Thật không may, không thành công! Cửa bị một bàn tay lớn chặn lại, sau đó đẩy ra, Tư Dận Diễn một thân âu phục đẹp trai quá mức, mạnh mẽ chống ở cửa, ngữ khí kiên định: "Tôi đến đón em! ”
 
Diệp An Cửu chặn ở cửa, một chút cũng không có ý mời anh vào: "Tôi ở đây rất tốt, huống hồ không phải anh quyết định sao? ”
 
"Quyết định?" Tư Dận Diễn nhìn cô, ánh mắt mang theo lạnh lẽo cùng sắc bén, làm cho người ta không dám nhìn thẳng: "Chấp nhận vợ mới cưới của mình không sống chung với mình, thậm chí còn ở chung với người đàn ông khác? ”
 
Diệp An Cửu cắn môi, hôm qua đến bây giờ, cũng chỉ có giờ khắc này cô mới rõ ràng ý thức được ý nghĩa kết hôn.
 
⬅ Trước Tiếp ➡