Trái tim, bỗng chốc đã trở nên rối mù.
Cô bổ nhào tới ôm lấy Trần Tình Chi, thậm chí còn tỉ mỉ khống chế sức lực, sợ sẽ làm đối phương bị đau.
- Mẹ... huhu... mẹ ơi...
Nguyễn Manh Manh khóc như một đứa bé.
Lệ Quân Ngự đứng ngoài cửa, vẻ mặt lạnh lùng nhìn một màn này.
Nghĩ đến cô gái khi nãy trong phòng khách, vài lần cô cắn môi, hốc mắt đã đỏ bừng, nhưng trước sau vẫn quật cường không rơi một giọt nước mắt.
Đôi mắt anh từng chút từng chút sầm xuống.
Hai mẹ con khóc lóc hồi lâu mới bình tĩnh lại được.
Người đàn ông ngồi bên giường vẫn luôn im lặng nãy giờ, lúc này liền lên tiếng.
- Manh Manh, chào cháu, chú là Lệ Diệu Dương, sau này cháu có thể gọi chú là chú Lệ. Mẹ cháu năm ấy không phải cố ý bỏ hai đứa, bà ấy nhảy xuống biển thì vừa lúc được du thuyền của chú cứu được. Cha cháu từng làm bà ấy tổn thương rất nhiều, thậm chí để lại bóng ma trong lòng, phải tốn rất nhiều thời gian, bà ấy mới bình ổn lại được.
Sau đó, bà ấy chuẩn bị về tìm các cháu, phát hiện ra chị gái cháu rất tài giỏi, chăm sóc cháu rất tốt, hai chị em cháu sống cũng rất vui vẻ. Bà ấy sợ mình trở về như vậy sẽ quấy rầy cuộc sống của hai đứa, vậy nên bệnh nặng nhiều năm như vậy, bà ấy cũng không dám tìm các cháu...
Từ hôm nay trở đi, cô chính là tiểu thư Lệ gia
Nghe xong Lệ Diệu Dương, trong lòng Nguyễn Manh Manh cảm thấy rầu rĩ.
Cô biết, Nguyễn Triệu Thiên là ba ba tốt, nhưng cũng không phải là người chồng tốt.
Ở trong cuộc sống gia đình căng thẳng như vậy, mẹ sống rất khổ cực, nhưng bị mắc bệnh bệnh trầm cảm lại ra ngoài dự liệu của cô.
Cô không khỏi đưa mắt nhìn về phía Lệ Diệu Dương, nhìn về phía người đàn ông đứng đầu nước S này.
Ông là tài phiệt đỉnh cấp nước S, người nắm quyền tập đoàn Lệ Thịnh. Nhưng vừa nãy, ánh mắt ông nhìn mẹ, lại là chăm chú thâm tình.
Có lẽ, ông thật sự rất yêu mẹ.
Ngay cả mẹ bị bệnh, cũng bên người chăm sóc.
Nghĩ tới, Trần Tình Chi ở nhà họ Nguyễn, mỗi ngày đối mặt người chồng thường xuyên ra ngoài và mẹ chồng hở một tí là đánh chửi.
Cô nghĩ, có lẽ chỉ có người đàn ông như Lệ Diệu Dương, mới là người mẹ cần.
"Manh Manh, bệnh của mẹ cháu kỳ thực đã kéo dài quãng thời gian. Chú sớm nên đưa cô ấy đến nước M làm phẫu thuật. Nhưng cô ấy sợ mình lên bàn mổ, liền lại không có cơ hội mở mắt, vì vậy vẫn không chịu đi. Chú biết, trong lòng cô ấy kỳ thực là nhớ con và chị của con... Chị của con ở nước ngoài, không về được. Vì vậy, chú chỉ có thể bảo Quân Ngự đón con trước."
Khi Nguyễn Manh Manh nghe ông nói, 'Chị của cháu ở nước ngoài, không về được' thì sửng sốt một chút.
Nhưng rất nhanh lại hiểu ra.
Đây là Lệ Diệu Dương cố ý dấu đi, ông không đành lòng để mẹ nghe được tin dữ chị gái qua đời mà đau lòng khổ sở.
"Manh Manh, từ nay về sau con liền ở lại Lệ gia, xem nơi này là nhà của mình. Con có coi chú là ba ba hay không đều không quan trọng, nhưng chú nhất định sẽ thương yêu con như con gái của chú. Con yên tâm, mặc kệ sau này như thế nào, chú Lệ đã đồng ý mẹ con, sẽ mãi mãi chăm sóc con."
"Nhưng, con..." Cô muốn nói, cô còn có nhà.
Cô còn có ba ba, còn có ông nội, còn có một gia đình.
"Manh Manh, đồng ý mẹ, ở lại đây đi." Trần Tình Chi vẫn nắm tay cô, nhìn cô không nỡ chớp mắt, suy yếu nói.
"Mẹ nghe Diệu Dương nói, người phụ nữ kia mang thai con trai, mẹ không yên lòng để con lại trở về. Bà nội của con khẳng định là bất công, chị của con lại đi tới nước ngoài, mẹ không thể để cho một mình con ở lại gia đình như vậy...Một thời gian ngắn mẹ phải rời khỏi đây, còn không biết có thể lại trở về hay không, con... con ở lại, ở lại bên cạnh mẹ, có được hay không?"
Nước mắt Trần Tình Chi vừa nãy đã nén ngừng lại, mắt thấy lại muốn rơi xuống.
.
Nguyễn Manh Manh không nỡ nhìn mẹ đang bệnh mà khóc, chỉ có thể gật đầu, đồng ý.
*
Sau khi Trần Tình Chi ngủ rồi, Lệ Diệu Dương dẫn theo Nguyễn Manh Manh đến đại sảnh, ở ngay trước mặt hơn trăm người Lệ gia, chính thức giới thiệu thân phận Nguyễn Manh Manh.
"Các người nhớ kỹ, bắt đầu từ hôm nay, Manh Manh chính là tiểu thư duy nhất của Lệ gia chúng ta. Bất luận người nào cũng không được thất lễ, phải cung kính tôn trọng với tiểu thư như đối với những thiếu gia khác. Nếu như bị tôi biết, có bất luận người nào dám làm trái, tôi nhất định sẽ nghiêm trị không tha!"
Lệ Diệu Dương nói, giọng uy nghiêm làm một đám người run lẩy bẩy.
Chờ ông giới thiệu với mọi người xong, nhìn về phía Nguyễn Manh Manh lại là khuôn mặt ôn hòa thậm chí là cười lấy lòng.
"Manh Manh, vừa nãy chú không doạ đến con chứ? Con đừng sợ, kỳ thực chú rất dễ gần, một chút nóng nảy cũng không có..."
Nguyễn Manh Manh ngồi trên ghế salon ở một bên đang ăn điểm tâm ngọt, nghe nói như thế, suýt chút nữa run tay làm rơi đồ ăn xuống.
Ạch... Chú đẹp trai này trở mặt cũng thật nhanh, ngay cả cô cũng suýt chút nữa không chống đỡ được.
Quản gia ở bên cạnh nhìn tới mức mồ hôi lạnh chảy ròng, ông chủ ngay cả nói chuyện với thiếu gia nhỏ tuổi nhất, cũng không kiên trì như vậy.
Chớ đừng nói chi là ba người lớn còn lại.
Nhưng ông đối với vị tiểu thư Manh Manh này, lại ôn hòa cưng chiều như vậy.