Daha vẫn không từ bỏ ý định “Từ chối nhanh vậy sao? Chị tham gia thử một tập đi. Mà sư phụ chị đâu có phản đối chị xuất đầu lộ diện đúng không? Với lại nếu anh ta nhìn thấy chị lên ti vi, không chừng sẽ trở về tới tìm chị đó."
"..."
Cố Lê bị câu nói này đâm trúng.
Sư phụ ra đi không lời từ biệt khiến cho cô rất đau lòng, nếu như lộ mặt thật ở trên truyền hình đại chúng có khi anh ấy sẽ hiện thân, vậy thì có gì mà không được?
"Được rồi, tôi tham gia, cậu sắp xếp giúp tôi đi."
Cuối cùng, cô vẫn gật đầu đồng ý.
"Không thành vấn đề "
Daha cười sáng rỡ.
Cùng lúc đó, ở ngã tư không xa, một chiếc xe thương vụ sang trọng đi qua, Mặc Thời Đình ngồi ở phía sau, vừa lúc nhìn thấy một màn này.
Thấy hai người vừa ăn vừa cười, vui vẻ giống như vợ chồng son, ánh mắt Mặc Thời Đình dần dần lạnh xuống.
Còn nói là đặc biệt làm cho anh? Kết quả vừa quay đầu liền cho người khác, người phụ nữ này, trong miệng không có một câu nói nào là thật...
Hình như cảm giác được sự lạnh lẽo bao trùm, Tần Thư Nhung ngồi cách một đầu ghế không nhịn được hỏi "Tổng giám đốc Mặc, anh quen biết cô gái kia sao?"
Mặc Thời Đình lạnh lùng, không trả lời.
Bị làm lơ, ánh mắt Tần Thư Nhung lóe lên, theo bản năng nhìn về hướng Cố Lê.
Tầm mắt đụng phải khuôn mặt rực rỡ xinh đẹp của cô gái, đột nhiên cô ta trợn mắt.
Gương mặt này rất quen thuộc, có mấy nét giống với dì Dư, lẽ nào là Đường Đường?
Không, hơn mười năm trước Đường Đường đã chết rồi, không thể nào sống đến bây giờ...
Tự an ủi mình như vậy, cuối cùng Tần Thư Nhung cũng an tâm một chút, lúc này, nghe thấy một người đàn ông khác trong xe cười nói "Bằng vào thân phận tổng giám đốc Mặc chúng ta, dù thế nào cũng phải là danh môn khuê tú như cô Tần đây, chứ sao có thể là người con gái bình thường kia? Không thể quen biết được."
Người vừa nói là giám đốc chi nhánh tập đoàn Mặc thị ở nước M, Hạ Hướng Hoài.
Mà Tần Thư Nhung là cháu ngoại gái của chủ tịch tập đoàn Đường thị nhà giàu số một ở nước M, lần này đại diện Đường thị đến Trung Quốc nói chuyện hợp tác với Mặc thị.
"Đúng vậy. Thân phận của tổng giám đốc Mặc cao quý, không phải ai cũng có cơ hội quen biết."
Tần Thư Nhung cười nói.
"Chắc chắn rồi."
Hạ Hướng Hoài thuận thế hàn huyên với Tần Thư Nhung.
Toàn bộ quá trình, Mặc Thời Đình đều không có tham dự, Tần Thư Nhung rất nhiều lần muốn bắt chuyện với anh, ai ngờ cứ bị lão già Hạ Hướng Hoài ngắt lời, làm cô ta tức giận đến nghiến răng.
Lần này tới Trung Quốc, thực ra cô ta hy vọng có thể để lại ấn tượng tốt với Mặc Thời Đình, tốt nhất là đồng ý kết thông gia với cô ta.
Nhưng mà đã mấy ngày, Mặc Thời Đình vẫn chung thủy thái độ xa cách ngàn dặm với người ngoài, bởi vì mặt mũi, nên cô ta không tiện nói.
Cứ chờ xem, dù sao thì sau này cô ta cũng sẽ thường xuyên lui tới, rồi sẽ có cơ hội tới gần anh.
. .
Chín giờ tối, Mặc Thời Đình về nhà.
Phát hiện Cố Lê không có ở nhà, anh nhíu mày, hỏi thím Quan "Cô ấy chưa về?"
"Mợ chủ chưa về. Cậu chủ, cậu gọi thử xem?"