Thím Quan đã sớm biết ông cụ rất thích Cố Lê từ bác Quan chồng của bà, nên đương nhiên cũng trở thành một trong những người giúp đỡ tác hợp.
Với lại muộn như vậy, bà quả thật lo lắng cho an nguy của Cố Lê, nếu có phương thức liên lạc, bà đã sớm gọi điện.
"Không cần, mặc kệ cô ta."
Mặc Thời Đình nói xong, liền sải chân dài lên tầng.
Thấy anh thờ ơ không quan tâm, thím Quan đứng ở phía sau định khuyên nhủ, thì điện thoại của anh vang lên.
Thím Quan thức thời lui ra.
Mặc Thời Đình ấn nút nhận cuộc gọi, đầu bên kia liền truyền đến giọng nói không sợ thiên hạ loạn của Tống Vân Khuyểt "Anh tư thật trâu bò nha Kết hôn mà không thèm nói một tiếng."
Mắt Mặc Thời Đình híp lại, nói với giọng điệu nguy hiểm "Hâm mô à? Vậy sáng mai bảo cô cậu sắp xếp cho cậu đi xem mắt."
"Đừng đừng "
Thật sợ anh sẽ xúi cô cậu ta cho cậu ta đi xem mắt, Tống Vân Khuyểt bị doạ đến chảy mồ hôi lạnh ướt sũng cả người "Em sai rồi anh tư, xin anh hãy tha cho em ”
Nói xong, lập tức chuyển sang chuyện khác "Anh ba đang ở quán bar cùng em, anh có muốn đến không?"
"Không."
Mặc Thời Đình không hứng thú, lại nghe cậu ta nói "Chị tư tên là Cố Lê đúng không? Vừa rồi em nhìn thấy có một cô gái tên Cố Lê tự xưng là vợ của anh, đang ở sân nhảy nhót la hét đấy. Anh chắc chắn không đến? Em nói với anh nha, cô ấy uống rất nhiều rượu, vạn lần không cẩn thận bị cắm sừng, anh..."
"Gủi địa chỉ cho tôi."
Mặc Thời Đình lạnh lùng kết thúc cuộc gọi, lấy áo khoác bước xuống tầng.
Cùng lúc đó, trong phòng vip ở quán bar nào đó, Tống Vân Khuyểt để điện thoại di động lên trên quầy bar, cười hì hì nhìn về phía hai người đàn ông ngồi đối diện "Nhìn thấy tiểu gia lợi hại chưa? Lừa được một cán bộ cấm dục kỳ cựu tới đây, đúng là dễ như ăn bánh. Ha ha, nhiệm vụ của ông nội Mặc giao, đã hoàn thành được một nửa."
Lệ Cận Nghiêu cau mày "Lá gan của cậu đúng là càng lúc càng lớn."
Tống Vân Khuyết nhấp một ngụm rượu vang đỏ, cà lơ phất phơ nói "Có ông nội Mặc làm chỗ dựa, sợ cái gì? Với lại, chúng ta cũng là vì nghĩ tới hạnh phúc cả đời của anh tư, đúng không, anh ba?"
"Ừm."
Lục Tông cười gật đầụ
Hai người đang trò chuyện, Lệ Cận Nghiêu đột nhiên đứng lên "Tôi có việc, đi trước."
"Không phải chứ anh hai, lúc mấu chốt, sao anh lại đi chứ? Ít đi anh, bọn em làm thế nào chuốc say được anh tư?"
Tống Vân Khuyết cuống lên.
Lệ Cận Nghiêu vỗ bả vai cậu ta "Cố lên "
Nói qua loa xong, liền đi còn nhanh hơn đến.
Tống Vân Khuyết không nhịn được kêu rên “Lần này thảm rồi, người uống giỏi nhất lại chạy mất. Anh ba, chúng ta làm thế nào đây?"
Lục Tông nâng mắt kính trên mũi lên, hời hợt nói "Bỏ thuốc."
"Bỏ thuốc? Đúng nha "
Tống Vân Khuyết bừng tỉnh, hướng Lục Tông cười hớn hở "Anh ba, không nghĩ tới anh đường đường là người tài giỏi trong giới y học, lại có thể nghĩ ra cách xấu xa này? Chúng ta không hổ là anh em ruột mà."
Lục Tông "Ha ha "
Nhà anh ta không có loại gen ngu xuẩn này.
Nửa giờ sau, Mặc Thời Đình lạnh lùng xuất hiện.
Nhìn thấy trong phòng riêng chỉ có hai người Lục Tông và Tống Vân Khuyết, không thấy bóng dáng Cố Lê, anh nhíu mày "Người đâu?"