Dạ Thích Thiên lạnh lẽo âm trầm hừ một tiếng: “Vậy cô là khổng tước cái?”
“……”
“Hay là, cô không thích làm khổng tước, thích làm heo cái?”
“Cút!” Diệp An Kỳ ném tay anh ra, đứng dậy bước đi.
Mới vừa đi tới cửa, đột nhiên một lực lượng nguy hiểm áp xuống phía sau cổ, cô bị đè lại trên cửa gỗ màu trắng lạnh băng.
Từ trường mạnh mẽ của Dạ Thích Thiên bao phủ lấy cô.
“Cô vừa nói cái gì?” Giọng nói lạnh lẽo của anh vang lên sau đầu.
Diệp An Kỳ giãy giụa một chút, tay chân đều bị anh trói buộc, cô chỉ có thể phẫn nộ quay đầu lại, “Cút ——”
Cô lặp lại lời khi nãy.
Đáy mắt đen của Dạ Thích Thiên sâu không thấy đáy, như cất chứa gió bão:“Có biết kẻ lần trước nói như vậy với tôi đang ở đâu không?”
“Ở chỗ Diêm Vương.”
“Biết còn dám nói?” Nụ cười của Dạ Thích Thiên làm người ta sợ hãi: “Lá gan không nhỏ, tôi nên trừng phạt cô như thế nào đây?”
“Sao cũng được!”
Giết gà dọa khỉ
Lúc này Diệp An Kỳ không muốn lấy lòng anh, tượng đất còn có ba phần nóng tính đấy.
Dạ Thích Thiên tươi cười như ác ma: “Được rồi, vậy tôi sẽ tự do phát huy.”
*************
Giữa phòng khách rộng rãi xa hoa là một bàn giải phẫu.
Thân thể Diệp An Kỳ bị ném lên, tay chân nhanh chóng bị vòng sắt trói chặt thành hình chữ đại.
Dạ Thích Thiên lười biếng ngồi trên sô pha, nhìn cô bằng nửa con mắt như thể là một vị vua đang từ trên cao nhìn xuống.
Diệp An Kỳ giãy giụa vài cái, cũng chỉ có thể xác định được một điều là vòng sắt rất vững chắc.
Cô cơ bản không thể thoát ra.
“Rốt cuộc anh muốn làm gì?” Cô trừng mắt nhìn anh, một đôi mắt đẹp đã bùng lửa giận, lại tăng thêm vài phần khí phách.
Dạ Thích Thiên hơi hơi híp mắt: “Cô nói thế nào cũng được mà?”
“Vậy anh muốn làm gì?”
Dạ Thích Thiên không trả lời, chỉ nghiêng đầu nói với người giúp việc: “Gọi cô hai xuống đây.”
“Vâng thưa cậu chủ.”
Người giúp việc vội đi mời Diệp Như Mộng, không dám trì hoãn một chút thời gian nào.
Diệp Như Mộng rất nhanh đã bị mời xuống, nhìn thấy tình cảnh của Diệp An Kỳ, cô nhíu nhíu mày, đứng nguyên tại chỗ không dám tiếp tục tiến lên.
Dạ Thích Thiên nhìn về phía cô, môi mỏng hơi nhếch lên thành một nụ cười thật mê người: “Lại gần đây với tôi nào.”
Diệp Như Mộng không di chuyển: “Anh gọi tôi đến có ý đồ gì?”
“Lại đây.” Dạ Thích Thiên giọng nói ôn hòa, ánh mắt lại tràn đầy uy hiếp, làm người sợ hãi anh từ đáy lòng.
Diệp Như Mộng do dự một chút, đi đến ngồi xuống bên người anh.
Vòng eo cô bị ôm, hơi thở mạnh mẽ bá đạo thuộc về anh bọc quanh người cô, Diệp Như Mộng cảm thấy không tự nhiên, thân thể cô giật giật, lại khiến cho Dạ Thích Thiên ôm càng chặt hơn.
“Nghe lời một chút, nếu không kết cục của em cũng sẽ giống như vậy.” Anh uy hiếp cô, nhưng giọng điệu vẫn nhàn nhạt.
Diệp Như Mộng nhìn về phía Diệp An Kỳ: “Chị ấy đã làm gì?”
Dạ Thích Thiên nghiêng đầu nhìn chằm chằm cô, ánh mắt anh thưởng thức vẻ đẹp của cô một cách không thèm che dấu: “Cô tự hỏi.”
Diệp Như Mộng không chịu nổi ánh mắt nóng như lửa của anh, cô chỉ nhìn Diệp An Kỳ: “Chị lại làm gì?”
Diệp An Kỳ treo tươi cười nhẹ nhàng trên mặt, “Cái gì mà ‘lại’? Lần này tôi còn chưa kịp làm gì.”
“Không làm gì cũng có thể bị như thế?”
“Có người bị điên, tôi làm sao mà biết được.” Hiện tại cô đã cảm thấy nghi ngờ, Dạ Thích Thiên cố ý khiến cô tức giận, sau đó lấy lí do chính đáng để trừng phạt cô.
Mục đích là…… Giết gà dọa khỉ.
Sắc mặt Dạ Thích Thiên lạnh lẽo, anh quay mặt nhìn Diệp An Kỳ: “Đã đến lúc này, còn muốn chịu nhiều đau khổ hơn?”
“Tôi chỉ đang nói sự thật.” Diệp An Kỳ không sợ mà ngược lại nhìn anh.