Anh đi đến ngồi xuống bên mép giường, lạnh lùng phân phó cô: “Lấy hộp y tế tới xử lý cho tôi.”
Diệp An Kỳ nằm im bất động: “Tôi không biết làm.”
Dạ Thích Thiên âm lãnh liếc nhìn cô một cái: “Đừng khiêu chiến sự nhẫn nại của tôi.”
Diệp An Kỳ chính là không muốn để anh được như ý: “Tôi thật sự không biết xử lý miệng vết thương. Nếu tôi xử lý không tốt, khiến vết thương của anh để lại sẹo thì sao bây giờ?”
“Cô có thời gian một phút.” Dạ Thích Thiên trầm thấp uy hiếp.
Diệp An Kỳ mắng thầm một tiếng, đứng dậy đi ra ngoài lấy hộp y tế.
Cô cầm theo một cái hộp vào, đặt ở trên giường, mở ra:“Xử lý như thế nào?”
“Trước tiên dùng cồn rửa sạch.” Dạ Thích Thiên mở miệng.
Diệp An Kỳ lấy lọ cồn, đổ ra bông rồi ấn lên miệng vết thương của anh. Lực tay của cô có chút mạnh, hơn nữa do cồn kích thích, Dạ Thích Thiên cảm giác được một chút đau đớn.
Có điều lông mày anh cũng không nhăn dù chỉ một chút, chỉ là một đôi mắt đen như mực nhìn chằm chằm Diệp An Kỳ.
Ánh mắt này quá dọa người, Diệp An Kỳ không khỏi vô thức thả lỏng tay.
Rửa sạch miệng vết thương của anh, lại lau nước thuốc, sau đó giúp anh dán băng gạc.
“Xử lý xong rồi, anh đi ra ngoài được chưa, tôi muốn nghỉ ngơi.” Diệp An Kỳ nhàn nhạt nói.
Dạ Thích Thiên kéo thân thể của cô xuống, cô ngã ngồi ở trên giường.
Anh nâng tay trái cô lên, kéo khăn đang quấn quanh trên cánh tay cô.
Miệng vết thương của Diệp An Kỳ căn bản là chưa được xử lý hẳn hoi, bên ngoài vết thương có vẻ đã nhiễm trùng. Hơn nữa miệng vết thương cũng chưa đóng vảy, đến tận bây giờ vẫn còn đang có máu tươi nhè nhẹ chảy ra.
“Cô còn chưa băng bó.” Dạ Thích Thiên sắc mặt âm trầm.
Diệp An Kỳ cảm thấy anh bị bệnh tâm thần: “Đây còn không phải nhờ hai người ban tặng, đừng ở trước mặt tôi giả vờ như không biết gì.”
“Cô vốn là người của tôi, tôi muốn làm gì cô đềuđược, cô chỉ được phép chịu đựng. Nhưng cô không thể đối xử tùy tiện với đồ vật của tôi.”
Tôi không hầu anh
“Thân thể của tôi, tôi muốn đối xử với nó như thế nào là việc của tôi, anh không có tư cách quản.
Dạ Thích Thiên nắm cằm cô, áp sát khuôn mặt lại: “Nhớ kỹ điều này, thân thể của cô giờ thuộc về tôi.”
Diệp An Kỳ chớp đôi mắt, hơi hơi cười, mỉa mai: “Anh dựa vào đâu mà nói thế? Anh sinh ra tôi, hay nuôi nấng tôi? Hoặc là cứu mạng tôi? Này anh trai, đừng nói chuyện thái quá như vậy.”
Dạ Thích Thiên cong môi, cười tà tứ: “Dựa vào việc tôi có thể lấy mạng cô bất cứ lúc nào, có đủ không?”
“……”
“Tôi cho rằng cô là một người phụ nữ thông minh, cô biết hậu quả của một người khi đã mất đi hết giá trị lợi dụng, phải không?”
Lời uy hiếp chỉ nói đến một nửa, Dạ Thích Thiên đã buông cằm cô ra, cũng cầm bông và cồn rửa sạch miệng vết thương cho cô.
Dường như là đang muốn trả thù cô, tay anh ấn cũng rất mạnh bạo, Diệp An Kỳ đau đến nhăn mày.
Dạ Thích Thiên băng bó rất thành thạo, chỉ vài động tác đã giúp cô xử lí tốt miệng vết thương.
“Không tức giận nữa à?” Anh ngẩng đầu cong môi hỏi.
Diệp An Kỳ cười thật quyến rũ, phối hợp mười phần: “Không hề tức giận. Tôi còn đang cảm thấy thật vinh hạnh khi được cậu chủ tôn quý Dạ Thích Thiên giúp băng bó vết thương.”
“Quá giả.”
Diệp An Kỳ biểu hiện thái quá: “Tôi đang thật sự rất vinh hạnh.”
Dạ Thích Thiên nhướng mày: “Đúng không?”
Anh bỗng nhiên cởi áo sơ mi ném xuống đất, lại bắt đầu cởi quần, lộ ra tám múi cơ bụng trên thân hình cường tráng.
“Nếu vinh hạnh như vậy, tôi cho cô một cơ hội thật là hiếm có được. Phía dưới, cô làm sao thì làm ——”
“……”
Dạ Thích Thiên ngả ra phía sau, tựa đầu giường, lười biếng không có tinh thần nhìn cô: “Nhanh lên, tôi chờ sốt ruột.”
Ý tứ của anh dĩ nhiên cô hiểu, chỉ là Diệp An Kỳ suýt nữa nghẹn chết trong một hơi.
Cô hận không thể cầm gạch đập chết anh!
Ánh mắt sắc bén và u ám của Dạ Thích Thiên khóa chặt lấy cô: “Đừng để tôi thúc giục đến lần thứ ba.”
Diệp An Kỳ đứng dậy, mặt không biểu cảm gì mà nhìn anh: “Anh cho rằng tôi sẽ tiếp tục phối hợp với anh? Anh đừng có được nước mà lấn tới.”
Dạ Thích Thiên cong môi cười xấu xa: “Đã nhận trừng phạt một lần, lá gan của cô thế mà lại to hơn nữa.”
“Kết cục của việc phục tùng cũng thảm? Đã vậy tôi cũng không cần phải tự ép mình chịu khổ. Anh đã dùng hết sự nhẫn nại của tôi, từ giờ trở đi, bà đây không hầu hạ được nữa, anh muốn tìm ai thì tìm đi!”