⬅ Trước Tiếp ➡
Không ai hay biết, đêm hôm đó, Diệp An Kỳ vốn bị nhốt trong phòng tối nhỏ đã im hơi lặng tiếng...
Ngày hôm sau những vệ sĩ canh giữ bên ngoài phòng tối vẫn không nghe được tiếng động gì của Diệp An Kỳ.
Ngày hôm qua Diệp An Kỳ làm ầm ĩ lớn như vậy, không thể nào hôm nay lại yên tĩnh như vậy.
Vệ sĩ nghĩ là cô không còn sức.
Nhưng mà đợi đến trưa nhưng bên trong vẫn không có bất kỳ tiếng động nào.
Vệ sĩ không yên tâm mở rộng cửa phòng đi vào, ngạc nhiên nhận ra trong phòng vậy mà không có bất kỳ ai!
Chỉ có một không gian nhỏ khoảng mười mét cơ bản không có chỗ nào để trốn, nhưng mà một người sống sờ sờ như vậy lại bỗng nhiên biến mất rồi.
Nghe được tin này, Dạ Thích Thiên cũng hơi sửng sốt một chút.
Anh hơi híp mắt lại, trong lòng dâng lên cảm giác hứng thú trước nay chưa từng có.
Được lắm, là anh đánh giá thấp người phụ nữ kia.
Dạ Thích Thiên cười lạnh một tiếng, quyết định sẽ tự đến hiện trường xem xét, xem thử cô làm cách nào chạy trốn.
Phòng tối nhỏ chật hẹp, Dạ Thích Thiên đứng ở giữa phòng gần như đã chiếm đi hầu hết không gian.
Vẻ mặt anh không hề thay đổi, vẫn cao quý vương giả như vậy, hơi thở mạnh mẽ ngập tràn trong mỗi góc phòng.
Mặc Thập Tam tự mình tìm dấu vết chạy trốn của Diệp An Kỳ.
Ga trải giường bị xé thành nhiều mảnh nhỏ trên giường, còn có hai song sắt bị gãy lìa.
"Cậu chủ, chỉ có thể tìm được những thứ này." Mặc Thập Tam nói.
Dạ Thích Thiên đeo găng tay trắng cầm lấy ga giường vụn, sau đó lại cầm song cửa sắt.
Ánh mắt anh lướt qua căn phòng, nhanh chóng dừng lại ở một góc phòng.
Dạ Thích Thiên nhìn ra ngoài cửa sổ, cong môi bật cười: "Thì ra là vậy."
Anh đã đã hiểu cách mà cô chạy trốn, không thể nhìn ra cô ấy thông minh nhanh nhẹn như vậy.
Đúng là anh đã xem thường cô!
Những đồ trang sức bị thiếu
Chỉ là giờ cô đã rời khỏi trang viên hay vẫn trốn ở góc nào đó?
Dạ Thích Thiên đặt song sắt xuống, lạnh giọng ra lệnh: "Bao vây cả thành phố, tìm cho tôi, đào sâu ba tấc đất cũng phải tìm ra cô ấy!"
Mặc Thập Tam cung kính gật đầu: "Vâng!"
...
Dạ Thích Thiên trở lại phòng khách, Diệp Như Mộng đang ngồi trên sofa.
Thấy anh bước vào, cô ấy vội vàng đứng dậy hỏi: "Nghe nói là Diệp An Kỳ bỏ trốn?"
Dạ Thích Thiên nhìn sâu vào mắt cô, anh đi đến ngồi xuống, lười biếng nói: "Em rất mong chờ?"
Trong lòng Diệp Như Mộng căng thẳng: "Tôi mong chờ cái gì?"
"Bỏ trốn giống như cô ấy."
"Tôi chỉ hỏi một câu thôi, anh không muốn nói thì thôi."
Dạ Thích Thiên nở nụ cười, anh kéo người cô lại, nghiêng người dựa vào ghế sofa, lười biếng nhìn cô.
"Có muốn biết cô ấy chạy trốn như thế nào không?"
Tất nhiên là Diệp Như Mộng muốn biết.
Có ví dụ thành công phía trước, có lẽ cô ấy cũng sẽ thành công.
"Không phải chị ấy bị nhốt sao, sao có thể bỗng nhiên chạy mất?" Diệp Như Mộng tò mò hỏi.
Dạ Thích Thiên cong môi cười: "Cho em vài manh mối: trong phòng có một hang chuột thông với một cống thoát nước dẫn ra ngoài trang viên. Còn có một sợ dây bằng vải dài và hai song cửa sổ bằng sắt."
Diệp Như Mộng chỉ suy nghĩ một lát: "Chịấy lợi dụng buộc vải lên người con chuột theo hang chuột ra ngoài, nhờ người bên ngoài trang viên đưa đồ vào sau đó cắt đứt song cửa sắt, trèo ra cửa sổ chạy trốn?"
"Chỉ trả lời đúng một nửa."
"Không đúng sao?"
"Bên người vẫn có người canh gác, cô ấy muốn cắt đứt thanh sắt nhất định sẽ có phát ra tiếng. Hơn nữa phải cắt đứt trong thời gian ngắn?"
Diệp Như Mộng thật sự tò mò: "Chịấy dùng cái gì?"
"Em đoán không ra?"
⬅ Trước Tiếp ➡