Là thím ngồi ở bên còn lại của cô lên tiếng gọi lại, muốn thử khuyên bảo, nhưng bị ánh nhìn sắc bén của cô liếc tới
"Cuộc hôn nhân này, tôi chắc chắn sẽ chấm dứt, đừng ai khuyên tôi hết "
Nếu đã chọn thông báo sắp ly hôn ở tình cảnh như thế này, vậy chứng tỏ cuộc hôn nhân của cô đã không thể cứu vãn.
Dứt lời, cô cất bước đi ra khỏi phòng tiệc, không để ý tới lời khuyên của bất kì ai, cũng hoàn toàn mặc kệ ánh mắt chế giễu của mọi người, đi được vài bước cô lại nhấc chân đá rơi đôi giày cao gót của mình, đưa tay xách váy rảo bước trên đôi chân trần mà rời đi.
Dù sao cũng đã trở mặt rồi, dù sao cuộc hôn nhân này cô cũng chấm dứt chắc rồi, dù sao về sau cũng không cần qua lại gì với người Mục gia nữa, cô cũng không cần coi trọng hình tượng phu nhân hào môn của mình, cũng không cần tự làm khổ mình vì bất cứ ai.
Ở phía sau, là một đám người Mục gia kinh ngạc đến ngây người bởi cảnh cô vừa chửi vừa đánh người khác vừa đá rơi giày cao gót trước mặt bọn họ.
Trong đó, cũng bao gồm cả Mục Viễn Hàng sắc mặt u ám khi vừa bị cô tát cho một cái mà nửa gương mặt vừa đau vừa tê.
"Rốt cuộc chuyện này là như thế nào "
Sau khi Dung Nhan rời đi, người đứng đầu Mục gia – Ông cụ Mục đang đứng đó, tức giận nhìn chằm chằm vào Mục Viễn Hàng mà chất vấn.
Sau khi nghe thấy chuyện xấu hổ như ly hôn ở Đại thọ tám mươi, ông cụ Mục tức giận tới không tưởng. Hơn nữa, ông lão lại thật lòng yêu mến người cháu dâu Dung Nhan, nhưng bản thân ông cũng biết khi Dung Nhan tuyên bố chuyện ly hôn trong trường hợp như vậy, nhất định là cô đã quyết tâm, cho nên ông lại càng nổi giận hơn.
Ông cụ vẫn luôn biết cuộc hôn nhân của hai người có chút vấn đề, nhưng ông cho rằng hai người ở bên nhau nhiều năm như vậy, cũng có con rồi, những ái ân thuở nào cũng bị mài mòn hết. Nhưng ông không thể ngờ được, hai người trái lại vẫn lựa chọn con đường sai lầm nhất.
"Cái nhà này vẫn chưa tới lượt cô ấy làm chủ "
Mục Viễn Hàng nói với thanh âm buốt giá và khuôn mặt đầy vẻ khó chịu, anh xoay người rời đi, giọng điệu cũng để lộ sự tức giận cố kìm nén trong giờ phút này.
Mà trong câu nói của anh cũng mang hàm ý, cuộc hôn nhân này, anh không đồng ý ly hôn
Nếu anh không đồng ý ly hôn, cô sẽ không thể làm gì được
Anh có hàng ngàn cách khiến cô không thể ly hôn
Mục Viễn Hàng tức giận bỏ đi, lúc đi tới cửa, đúng lúc nhìn thấy đôi giày cao gót bị Dung Nhan vứt đó, sắc mặt càng thêm u ám, nổi điên giơ chân đá văng đôi giày đó đi thật xa.
Anh lờ mờ nhớ là hình như cô rất thích đôi giày cao gót này, cô nói đi thoải mái mà lại không đau chân nên nhiều dịp trang trọng cô đều thích mang nó.
Còn hôm nay, cô lại vứt bỏ nó một cách không thương tiếc, trạng thái của đôi giày không hiểu sao làm anh liên tưởng tới bản thân, rồi lại nghĩ đến việc chính cô đã tuyên bố sẽ ly hôn với mình trước bao nhiêu người.
Cái cảm giác đó khiến cho anh cảm thấy mình như bị vứt bỏ.