⬅ Trước Tiếp ➡
Trong lòng Diệp Vũ thoái mái, tinh thần phấn chấn nhếch khóe môi lên: "Chỉ có một thỉnh cầu rất đơn giản, từ trước đến nay tính tình A Vũ lạnh nhạt cô độc, không quen ở cùng với nhiều người như vậy, chắc hẳn bà nội nhất định sẽ thông cảm cho con, để cho con dọn ra bên ngoài ở, đúng không?"
Sắc mặt bà cụ Quân đột nhiên thay đổi!
Bà từng nghĩ Diệp Vũ sẽ đưa ra yêu cầu quá đáng cỡ nào, thậm chí có thể yêu cầu lợi dụng quyền thế của nhà họ Quân để giành lấy lợi tích cho sản nghiệp của nhà họ Diệp. . . . . . Lại hoàn toàn không dự đoán được, Diệp Vũ sẽ đưa ra một yêu cầu đền bù như vậy!
2: Tỉnh ngộ
Thay đổi sắc mặt, không chỉ có bà cụ Quân, mà còn có Quân Minh Dực.
"Điều đó không thể nào!" Quân Minh Dực khàn khàn cổ họng, sắc mặt vốn đã xanh mét, giờ lại càng khó coi: "Là cháu dâu nhà họ Quân tôi, cô không ở nhà giúp chồng dạy con, mà lại còn muốn dọn ra bên ngoài ở. . . . . ."
"Anh Minh Dực, anh cảm thấy với hành vi ngày hôm qua của anh, có tư cách xen mồm sao?" Diệp Vũ ngả ngớn liếc Quân Minh Dực một cái, chậm rãi đùa nghịch móng tay: "Hơn nữa, —— hiện tại em đang nói chuyện với bà nội của anh!"
Sắc mặt Quân Minh Dực lập tức đỏ lên, gần như không chống đỡ được, suýt chút nữa thì ngã quỵ!
Quả nhiên anh đã khinh thường cô bé kia!
Anh đoán cũng không sai, toàn bộ sự lưu luyến si mê, yêu mến và ngây thơ trước kia của Diệp Vũ đối với anh, chỉ là một tầng ngụy trang thật dày, lừa gạt suốt bao nhiêu năm như vậy, mục đích chính là để thuận lợi gả vào nhà họ Quân! Chuyện xảy ra sau hôn lễ ngày hôm qua, cô đã phát hiện manh mối từ lâu, không biến sắc diễn một màn như vậy ở Khách sạn Tứ Nguyệt, làm lơ mình không nói, quay đầu lại còn lấy chuyện này ra đàm phán với nhà họ Quân!
Diệp Vũ, cô thật là thủ đoạn!
Trong phút chốc, bà cụ Quân đã hoàn toàn hiểu được ý của Diệp Vũ, bàn tay già nua giống như cây khô nắm chặt Phật châu, bà là người từng trải, nhưng cũng rơi vào cái bẫy của con bé này!
Đáng giận!
"Diệp Vũ. . . . . . Hôm nay là cô làm?" Quân Minh Dực khẽ nheo hai mắt lại.
Diệp Vũ mỉm cười chớp chớp mắt, tự tin ngẩng đầu lên, dáng vẻ kiêu ngạo: "Anh Minh Dực, em chẳng làm cái gì cả, là tự anh chơi bời lêu lổng cùng gái làng chơi, chẳng qua. . . . . . Cũng là do anh không cẩn thận, bị em nhìn thấy mà thôi, cái em muốn chẳng qua chỉ là một sự đền bù! Không vào ở trong nhà họ Quân, yêu cầu này không tính là quá đáng chứ?"
Bà cụ Quân nhẹ nhàng khép hai mắt lại, lúc mở mắt ra lần nữa, trên mặt lần nữa mở một nụ cười hiền lành: "Được, cháu Vũ, bà đồng ý với đền bù mà con muốn."
"Quả nhiên vẫn là bà nội thẳng thắn." Diệp Vũ ra vẻ ngây thơ mỉm cười, nhanh nhẹn đứng lên: "Em sẽ không so đo chuyện anh Minh Dực làm tối hôm qua, về phần người phụ nữ kia là ai, em cũng không có hứng thú biết. . . . . . Chỉ cần không uy hiếp được địa vị Quân phu nhân này, thì em quan tâm đến cô ta làm gì chứ? Thời gian cũng không còn sớm, anh Minh Dực, anh nghỉ ngơi cho tốt đi, mấy ngày tới em sẽ không đến đây làm phiền anh, hai ngày nữa em còn phải quay về trường học nữa."
Sắc mặt Quân Minh Dực đen như đáy nồi, hầu như không thể nào chấp nhận sự "Đền bù" này của Diệp Vũ!
Không ở nhà họ Quân, tiếp tục đến trường, để cho cô ở bên ngoài tiêu diêu tự tại, hoàn toàn thoát ra khỏi lòng bàn tay của anh. . . . . . Như vậy, Quân Minh Dực anh còn cưới Diệp Vũ cô làm gì? Cưới cho vui sao?
Một điều kiện đơn giản như vậy, cũng đồng nghĩa với việc để cho Diệp Vũ thoát ra khỏi tầm tay nhà họ Quân. . . . . . Sao Quân Minh Dực anh có thể cam tâm?!
Sau khi tiễn hai chị em nhà họ Diệp, Khương Ngọc Lan đang ngơ ngơ ngác ngác cuối cùng cũng lấy lại được tinh thần, bà cụ ngồi trên ghế bành hai mắt khép hờ, tay chơi đùa chuỗi tràng hạt. Mấy người trong phòng khách không hẹn mà đều cùng im lặng, phòng khách rộng lớn như vậy cũng chỉ còn lại tiếng hít thở nhỏ nhẹ.
Một lúc lâu sau, bà cụ Quân cuối cùng cũng mở mắt ra, dừng lại động tác đang lăn chuỗi tràng hạt ở trên tay đồng thời trong đôi mắt già nua vẩn đục bắn một tia sắc bén không thuộc về độ tuổi này, thản nhiên quét mắt liếc nhìn đứa cháu trai đang đứng ở trước mặt, dùng giọng khẽ đến mức gần như không nghe thấy nói: "Minh Dực, cháu quỳ xuống."
Sắc mặt Quân Minh Dực tái mét, bịch một tiếng, hai chân nhanh chóng quỳ xuống đất.
"Minh Dực, cháu đã biết sai chưa?" Bà cụ từ tốn mở miệng.
Quân Minh Dực cúi gằm đầu, chầm chậm lên tiếng trả lời, "Vâng, cháu.... biết sai rồi ạ."
Bà cụ Quân chậm rãi liếc nhìn đứa cháu trai cưng của mình, "Bà hỏi cháu, rốt cuộc là tối hôm qua cháu vất vưởng cùng với ai, nhưng bà buộc phải nói để cho cháu biết cho dù là trong lòng cháu không thích con bé Diệp Vũ kia, cho dù có ghét bỏ nó thì hiện tại tụi cháu cũng đã kết hôn rồi, con bé nó là vợ của cháu!"
Quân Minh Dực vẫn cúi gằm đầu, nhưng chẳng hiểu tại sao trên trán bỗng nhiên ứa ra một tầng mồ hôi, mím môi không nói gì.
"Trước khi cháu kết hôn, bà đã căn dặn cháu đủ điều, nhất định phải lung lạc được trái tim của con bé đó, phải khiến cho nó quyết một lòng với cháu.... Cháu thật sự đem những gì bà nói đều nghe lọt lòng rồi sao?" Bà cụ Quân nhẹ nhàng đưa tay lên xoa ấn đường, trong giọng nói ra nhuốm đầy sự tức giận, "Hiện trường hôn lễ Diệp Vũ chính tay tiếp nhận sản nghiệp của nhà họ Diệp, trở thành đương gia nhà họ Diệp, tình huống như vậy mà cháu lại dám vứt Diệp Vũ lại một mình rồi chạy ra ngoài lêu lổng với người phụ nữ khác?"
Khuôn mặt tái mét của Quân Minh Dực hiện lên sự xấu hổ lờ mờ, im lặng một lúc lâu mới chậm rãi mở miệng nói, "Là cháu sơ ý rồi."
Câu trả lời của cháu trai khiến cho trong mắt bà cụ Quân hiện lên sự thất vọng không che dấu được, nhẹ nhàng nói, "Bước đi của Diệp Vũ là ông nội cháu lúc còn sống dốc hết tâm trí chuẩn bị tốt mọi thứ cho cháu, có được sự ủng hộ toàn lực của nhà họ Diệp thì con đường làm quan trong tương lai của cháu tất thuận buồm xuôi gió, tiền đồ vô hạn; bản thân Diệp Vũ lại là một người tốt, cực kỳ có thiên phú ở lĩnh vực kinh doanh, Diệp Cốc Viên lúc còn sống xem đứa cháu gái này như người thừa kế duy nhất mà dạy bảo.... Minh Dực, cháu ngàn vạn lần cũng đừng hồ đồ, vì những người phụ nữ tạp nham khác mà bất hòa với Diệp Vũ."
"Vâng, bà nội." Quân Minh Dực thản nhiên đáp lại.
Bà cụ Quân liếc nhìn sắc mặt thong dong quá độ của Quân Minh Dực một cái, hơi thất vọng mà lắc đầu, "Minh Dực, bà không quan tâm tối hôm qua cháu lêu lổng cùng với ai nhưng cháu nghe rõ cho bà, bắt đầu từ ngày hôm nay cháu nhất định phải cắt đứt quan hệ với cô ta! Cháu thử nhìn sắc mặt của cháu xem.... thong dong đến mức độ thế nào? Trong ba đời của nhà họ Quân ta, anh cả Minh Huân của cháu làm việc thành công thì ít mà hỏng việc thì nhiều, anh hai Minh Hàn thì lại là một người tàn phế, Minh Khải lại là một đứa ăn chơi, sau này nhà họ Quân chỉ có thể dựa vào cháu, bà sẽ không cho phép bất cứ người nào hủy hoại cháu! -- Đã hiểu chưa?"
"Vâng," Nét mặt Quân Minh Dự lộ vẻ chần chừ: "Bà nội, hôm nay bà đã đồng ý điều kiện kia của Diệp Vũ.... Không phải là để cho cô ta thoát khỏi được sự kiểm soát của nhà họ Quân chúng ta hay sao? Không ở lại nhà họ Quân, không khống chế Diệp Vũ chúng ta lấy gì để có được số tài sản kếch xù của nhà họ Diệp ạ?"
Bà cụ Quân không phủ nhận chỉ nở nụ cười, "Vậy thì có thể thế nào chứ? Minh Dực, cháu không cần phải lo lắng về chuyện này."
"Tại sao ạ?" Quân Minh Dực không rõ nội tình.
Trong mắt bà cụ Quân hiện lên một sự tự đắc, "Bởi vì, Diệp Vũ con bé cho dù có ưu tú thêm nữa chẳng qua cũng chỉ mà một cô gái hai mươi tuổi. Bên ngoài nhà họ Diệp có một đàn sói vây quanh, một mình cô gái nhỏ bé như cô ta sao có thể chèo chống nổi nhà họ Diệp chứ? Cho nên, con bé chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo nhà họ Quân! Nhà họ Diệp của con bé nếu như muốn tiếp tục sống trên mảnh đất Bắc Ninh này, con bé sẽ không thể thoát khỏi được lòng bàn tay của nhà họ Quân ta!"
Quân Minh Dực hiểu ra, cuối cùng cũng yên tâm hơn không ít, nhưng mà nghĩ đến chuyện trưa ngày hôm nay lại cúi đầu mím môi, chậm rãi nói, "Bà nội, hôm nay chắc là bị tính kế rồi."
Trong đôi mắt vẩn đục của bà cụ Quân đột nhiên lóe lên sự sắc bén cùng với một sự uy thế hung ác nham hiểm cũng chầm chầm hiện ra, cơ hồ là áp chế đến mức người khác không thở nổi!
Cho dù trước đó Diệp Vũ yêu cầu "đền bù tổn thất" với bà ta cũng chưa từng nhìn thấy bà ta trịnh trọng thế này!
"Xảy ra chuyện gì? Ai dám ra tay với cháu?" Sắc mặt bà cụ Quân lạnh lùng nghiêm nghị.
Quân Minh Dực cười khổ lắc đầu: "Cháu không biết, chỉ là đơn thuần bỏ cho cháu một liều thuốc mạnh, khiến cháu mất đi lý trí.... Lúc đầu cháu nghĩ là Diệp Vũ làm, ban nãy thử thăm dò một phen lại phát hiện không phải là cô ta làm, hiện tại chỉ còn lại một mục tiêu để hoài nghi nữa thôi -- Tần Trí."
Bà cụ Quân đập bịch một tiếng lên bàn, trong đôi mắt gia nua bắn ra tia sáng lạnh lùng, "Nhà họ Tần!"
1: Việc vặt.
Quân Minh Dực hơi ngẩng đầu lên, đáy mắt hiện lên sự chắc chắn: "Sáng sớm hôm nay, lúc cháu ăn cơm ở trong nhà ăn có từng gặp qua người nhà họ Tần. Sau khi ăn cơm xong thì tác dụng của thuốc cũng liền phát tác dụng.... nói không phải nhà họ Tần làm ai tin chứ? Chắc chắn là do nhà họ Tần vì muốn chia rẽ mối quan hệ của cháu và Diệp Vĩ nên đã cố ý gài bẫy!"
Bà cụ Quân nhẹ nhàng gật đầu, thu lại sự hung ác nham hiểm lạnh lùng trong đáy mắt, nhẹ nhàng nói, "Trong lòng cháu có chừng mực là được, thù này nhà họ Quân chúng ta nhớ kỹ.... Ngoài ra, bên chỗ con bé Diệp Vũ kia cháu nhanh chóng động phòng cùng nó rồi sinh ra một đứa trẻ để còn bó buộc trái tim của con bé đó, cụ thể phải làm như thế nào bà nghĩ chắc hẳn là cháu rõ ràng."
Sinh con?
Khóe môi Quân Minh Dực mấp máy, đáy mắt toát ra sự lạnh nhạt chán nản nồng đượm: Diệp Vũ cô ta e là cả đời này cũng sẽ không có con được nữa.
—— ——
Buổi sáng ngày thứ ba sau tân hôn, Diệp Vũ im hơi lặng tiếng chính thức tiếp nhận sản nghiệp nhà họ Diệp.
Tổng bộ của tập đoàn Diệp Thị chuyển vào thành phố Bắc Ninh nằm trong một tòa chung cư. Một bên bắt tay vào tiếp nhận sản nghiệp của ba ngành công nghiệp lớn cùng với một vài hạng mục nhỏ, một bên vẫn còn phải tiến hành điều chỉnh lại một số hạng mục mà ông nội lúc còn sống để lại. Ông Andre đưa Diệp Vũ một chiếc thùng chất đầy ắp văn kiện, đó chỉ là riêng thủ tục chuyển giao tài sản.
Kiếp trước Diệp Vũ nhận được thùng văn kiện này cũng không tìm hiểu nhiều mà đã trực tiếp giao nó cho người cha Diệp Thế Phong của mình, giờ ngẫm lại cô hối hận đến mức gần như muốn cho chính bản thân mình hai cái bạt tai!
Không phải là đương gia của Diệp Thị vậy vĩnh viễn cũng không biết được tích lũy năm trăm năm của nhà họ Diệp có được bao nhiêu:
⬅ Trước Tiếp ➡