⬅ Trước Tiếp ➡
Tập đoàn Kim Diệp đại diện cho ngành y dược của Diệp Thị, là một trong những nhà sản xuất y dược và cung ứng nguyên vật liệu chế biến thuốc lớn nhất của quận Biên Bắc, lũng đoạn hơn 3/5 định mức của thị trường dược phẩm trên quận Biên Bắc. Đổi một cách nói khác, hơn 60% dược phẩm và thuốc Đông y đều là từ Y dược Diệp Thị.... Y dược luôn luôn là ngành công nghiệp nhận được lãi kếch xù nhất!
Tập đoàn Cửu Diệp là đại diện cho ngành công nghiệp rượu của Diệp Thị, là một trong năm nhà cung ứng rượu lớn nhất trong nước, chủ yếu là rượu thuốc và rượu trắng, rượu thuốc là vật phẩm quý giá mang cấp bậc quốc bảo. Hàng năm hơn một nửa lượng tiêu thụ đều là cung ứng cho phía trên còn rượu trắng lại là đặc sản của quận Biên Bắc, vị giác thuần túy nồng đượm lâu tan, với kỹ thuật ủ rượu độc đáo chỉ mỗi Diệp Thị sở hữu, nhờ đó đã trở thành nhà sản xuất rượu trắng bán chạy nhất trên thị trường;
Tập đoàn Bảo Diệp là đại diện cho ngành công nghiệp châu báu của Diệp Thị, là một trong hai nhà châu báu lớn nhất của quận Biên Bắc. Chủ yếu là kinh doanh về vàng bạc và đủ loại kim loại quý hiếm, còn có phỉ thúy, kim cương, ngọc thạch v.v đủ các loại châu báu khác, cũng là danh tiếng lâu đời, những năm này bởi sự thiếu hụt của nguyên vật liệu và sự không chú trọng của nhà họ Diệp đã dần suy bại.
Ngoài những thứ trên, ở quận Biên Bắc và những tỉnh lân cận nhà họ Diệp còn có thêm một số thành phố bán buôn và một ít bất động sản cùng với một ít tiền tiết kiệm được gửi vào mấy ngân hàng lớn trong quận... Đương nhiên, số ít tiền tiết kiệm này là làm để phía trên nhìn chứ phần chính của nhà họ Diệp một nửa được đổi thành vàng ròng được cất giấu ở một nơi bí mật, còn một nửa được gửi vào trong tài khoản cơ mật của ngân hàng Thụy Gia.
Một gia nghiệp kếch xù như vậy mà kiếp trước cha Diệp có thể phá nát sạch sẽ chỉ nội trong vòng mấy năm.... Đây cũng là bản lĩnh.
2: Việc vặt.
Diệp Vũ đang trong phòng sách để xử lý mênh mông bể sở văn kiện, Diệp Quả cũng theo học bên cạnh, một cô gái sạch sẽ mặc một chiếc quần bò và một chiếc áo T-shirt tham đầu tham não chui vào trong trên tay còn đang bưng khay, dáng người không cao trên mặt còn có sẹo, trong miệng đang ngậm lấy một cây kẹo mút, giống hệt như một tomboy, "Cô cả, thím Lý hầm canh cho cô, dặn cô uống lúc vẫn còn nóng."
Tomboy này chính là nữ đội trưởng đội bảo an mà Diệp Vũ khai thác được ở khách sạn Tứ Nguyệt kia --- Lạc Nam.
Ai mà ngờ được rằng, ông vua ba năm liền của lính đặc chủng sau khi xuất ngũ lại chỉ làm một đội trưởng đội bảo an nho nhỏ ở khách sạn Tứ Nguyệt chứ? Nếu như không phải nhờ ký ức của kiếp trước, Lạc Nam đánh cậu ấm nhà hào môn nào đó, trở thành một tiểu bát quái thì Diệp Vũ cũng sẽ không chú ý đến cô gái có vóc dáng nhỏ nhắn, tướng mạo dọa người này.
Nghe thấy sự thúc giục của Lạc nam, tay đang ký tên của Diệp Vũ cũng không hề dừng lại, đến đầu cũng không ngẩng lên: "Ừm! Để đó đi, một lúc nữa tôi sẽ uống."
"À, đúng rồi. Cô chủ, Lý Nhược Hi dẫn theo Trì Trọng và Phục Châu đến rồi, đang ở dưới đại sảnh chờ cô đấy." Lạc Nam ngậm kẹo mút, tiếp tục nói.
Nghe thấy hai cái tên Lý Nhược Hi và Trì Trọng này, cuối cùng Diệp cũng đã dừng bút trong tay, đau đầu mà khẽ vân vê ấn đường, "Cuối cùng thì bọn họ cũng tới rồi, để họ lên đây tìm tôi đi."
Sau khi hôn lễ kết thúc, Diệp Vũ tiếp nhận nhà họ Diệp liền trực tiếp tập trung tầm nhìn của mình vào ba cái tên:
Lý Nhược Hi, là cháu gái ruột của thím Lý người giúp việc, sau khi cha mẹ ly hôn liền được gia đình thím Lý nuôi nấng. Thím Lý không sinh được con nên đối xử với cô cháu gái ruột này như con ruột của mình, thành tích học tập luôn xếp cao nhất, đại học chuyên ngành tài chính kế toán, sau đó dưới sự giúp đỡ của Diệp Cốc Viên khi ông còn sống tới Trường Kinh doanh Harvard du học, sau khi tốt nghiệp được các tập đoàn xuyên quốc gia mời về làm với mức lương cao. Hai năm
trước đã xin nghỉ việc gia nhập vào tập đoàn Diệp Thị, âm thầm giám sát ba tập đoàn lớn. Bây giờ Diệp Vũ thành hôn, Lý Nhược Hi cũng chính thức dứt ra trở thành trợ lý riêng của Diệp Vũ.
Trì Trọng, sau ba năm mới có thể là đế vương tiếng tăm lẫy lừng trong giới kinh doanh, làm việc cực kỳ nhanh chóng quả quyết, đến lúc sắp bước sang tuổi 35, đảm nhiệm vị trí CEO của tập đoàn đa quốc gia nào đó, một lần làm việc giải cứu được tập đoàn đang trong khốn cảnh phá sản, biến lỗ thành lãi, thậm chí trong mấy năm còn bước vào top 10 trong top 500 công ty mạnh hàng đầu thế giới, mà anh ta của hiện tại chỉ là một sinh viên du học về nước vừa mới bị vu cáo ngấm ngầm tham ô tài sản của công ty, mặc dù kinh nghiệm quản lý tập đoàn phong phú lại không có ai dám dùng anh ta, chán nản cùng cực, suốt ngày chỉ lượn lờ ở những nơi tìm nhân tài, trên sơ yếu lý lịch viết đầy kinh nghiệm làm việc cho top 500 tập đoàn trên thế giới nhưng lại không ai dám tin tên "lừa đảo" này.
Phục Châu, một tay ma tiếng tăm lẫy lừng của giới tài chính, Atula của giới kinh doanh, đối nhân xử thế tâm địa gian trá, lòng dạ hiểm độc ra tay tàn nhẫn, làm việc và đặt bố cục thường nằm ngoài dự đoán của mọi người, kiếm tẩu thiên phong(*), hoàn toàn sẽ không xuất chiêu theo lẽ thường, am hiểu bàng môn tà đạo(1), âm mưu quỷ kế đạt tới mục tiêu đề ra... Nhưng anh ta của hiện tại chẳng qua chỉ là một tân binh mới bộc lộ được tài năng trong giới kinh doanh Bắc Mỹ.
(*)Ý nói không theo quy tắc bình thường, dùng những biện pháp hoàn toàn mới để giải quyết vấn đề.
(1): Bàng môn Tả đạo là chỉ chung các tôn giáo, học thuyết dẫn dắt con người vào đường tà vạy quanh co, có xu hướng trục lợi cầu danh, không đạt được kết quả chơn chánh.
1
Ngoài ba người này ra, trong trí nhớ Diệp Vũ vẫn còn có vài nhân tài đỉnh chóp đáng tin cậy trong tương lai, đợi sau này nhân tài tụ tập lại tổ hợp thành một team quản lý cùng cố vấn thì cũng sẽ đẩy em út Diệp Quả ra bên ngoài, đến lúc đó Diệp Vũ sẽ chân chính làm trùm sò bí mật phía sau Diệp Quả.
Mô hình quản lý này cũng chính là mô hình thường được dùng nhất trong giới tài phiệt, chủ nhân của gia tộc lui về hậu trường nhưng vẫn có liên quan đến việc quản lý xí nghiệp, chỉ cần nắm chắc được phương hướng chung dùng mức lương cao mời nhân tài hàng đầu sau đó tổ hợp thành một đội ngũ quản lý, ở phía sau quản lý tài sản.
Sản nghiệp Diệp Thị đã hình thành một mô hình kinh doanh cố hữu từ lâu, ngoại trừ là phía trên có người muốn dốc toàn bộ sức lực để thu dọn nhà họ Diệp hoặc là chính nhà họ Diệp nhất định phải nhúng tay vào việc vận hành nội bộ của tập đoàn ra, nếu không thì nhà họ Diệp sẽ không diệt vong.
"Tôi dẫn anh Trì và anh Phụng đến rồi đây." Giọng nói của Lý Nhược Hi vang lên từ cửa, một bộ trang phục nghề nghiệp kiểu nữ già dặn, mái tóc ngắn được chải gọn gàng, gương mặt trang điểm nhẹ, vẻ mặt nghiêm túc, toát lên vẻ khôn khéo tài giỏi.
Kiếp trước, nếu như không phải Lý Nhược Hi này trung thành tuyệt đối với nhà họ Diệp, luôn luôn bảo vệ sản nghiệp Diệp Thị thì e rằng nhà họ Diệp đã không gắng gượng nổi thời gian mười năm thì đã hoàn toàn sụp đổ rồi. Mà người phụ nữ này, cũng dùng tính mạng của cô ấy để chứng minh sự trung thành đối với nhà họ Diệp.
Diệp Vũ cũng chỉ hơi cảm động chốc lát liền dời tầm mắt lên trên người hai người đàn ông trẻ tuổi bên cạnh Lý Nhược Hi, nhìn thật chăm chú thật lâu.
Trì Trọng là một người đàn ông có bề người rất đỗi bình thường, khoảng chừng ba mươi tuổi, tướng mạo bình thường đến gần như là kiểu thả vào trong đám đông cũng không thể tìm thấy được, nhưng đôi mắt kia lại sáng ngời gay gắt, mơ hồ trong đó còn lộ ra sắc sảo và tầm nhìn xa trông rộng vốn không thuộc về độ tuổi này, không còn hương vị nước ngoài của những người du học trở về, trái ngược lại là đầu cạo trọc đi giày da mặc vest áo sơ mi màu lam nhạt làm điểm nhấn, quần áo bình thường lại cực kỳ nổi bật lên sự hài hòa thư thái, dáng người thẳng tắp, trong tinh thần phấn chấn của người trẻ tuổi ẩn chứa sự điềm tĩnh và trầm ổn như núi.
Người này còn trầm ổn hơn so với trong tưởng tượng của Diệp Vũ.
Phục Châu, không giống với sự trầm ổn của Trì Trọng, anh ta mới chỉ tròn 20 tuổi dáng người cao gầy mảnh mai, tướng mạo tuấn tú dịu dàng cùng cực, trong ngũ quan xinh đẹp mang theo chút nữ tính, cánh môi đỏ rực cực kỳ mê người, đặc biệt là cặp mắt phượng biết câu dẫn người khác kia, vẻn vẹn chỉ một cái nhìn liền có thể khiến cho người nhìn bị lôi kéo đến thất điên bát đảo, đến tổ tông của mình là ai cũng ném hết ra sau đầu.
Cô nhóc Diệp Quả ngồi ngay ngắn ở một bên, dùng ánh mắt tò mò và thẩm đạc nhìn về hai người này, đặc biệt là mặt hàng tên Phục Châu này, cô nhóc Diệp Quả còn không dám nhìn trực diện anh ta, sợ chỉ không cẩn thận sẽ bị trúng tiếng sét từ anh ta.
"Trì Trọng...." Diệp Vũ khẽ rũ mắt xuống, trên tay đang cầm sơ yếu lý lịch của đối phương, "Anh ứng tuyển vào vị trí trợ lý tổng giám đốc Y dược Diệp Thị, đúng chứ?"
Trì Trọng mỉm cười, gật đầu không nói lời nào, chỉ là ánh mắt bịn rịn trên người cô gái nhỏ có khí chất và cả tướng mạo đều vô cùng kinh người trước mắt, trong đầu ngưng trệ: Nhìn cô chẳng qua cũng chỉ là dáng vẻ của một thiếu nữ tầm mười tám mười chín tuổi vậy mà đã là người phỏng vấn mình rồi ư?
Mà Phục Châu người đang bị phớt lờ ở một bên, đôi mắt mỹ miều lại lăn tăn chăm chú vào thiếu nữ thần bí có dung mạo xinh tươi ăn vào trong xương cốt này, trong đôi mắt mê người chan chứa hứng thú.
Phớt lờ hai ánh mắt đang lưu chuyển trên người mình, Diệp Vũ lại ngẩng đầu lên nhẹ nhàng tựa người vào chiếc ghế dựa, tư thế ngồi tao nhã mà rụt rè, hoàn toàn là phong thái của danh môn thục viện(*), cực kỳ thẳng thắn nói, "Anh Trì Trọng, tôi đã điều tra thông tin về anh, với lai lịch và bằng cấp của anh phải ứng tuyển vào một vị trí cao hơn nhỉ?"
(*)tiểu thư con nhà giàu gia thế danh giá
Đối với cô gái nhỏ trẻ tuổi đến mức vô lý này Trì Trọng không dám có tí xíu khinh thường và sao nhãng nào, trái lại hơi hơi phản bác ngược lại lời nói của Diệp Vũ, "Nếu như cô đã điều tra về tôi rồi vậy thì thiết nghĩ hẳn là cũng đã nắm được vết nhơ trước đây của tôi trên lý lịch rồi, —— tham ô tài sản của công ty."
Diệp Vũ nở nụ cười, có ấn tượng rất tốt với Trì Trọng, cho dù vết nhơ này là bị người khác vu hại nhưng Trì Trọng vẫn dám đề cập đến chuyện này. Người này.... đủ thông minh, cũng đủ bình tĩnh, cũng đủ lỗi lạc.
2
Nhìn thấy nụ cười của Diệp Vũ, trong lòng Trì Trọng lặng lẽ thở phào một hơi nhẹ nhõm, liếc mắt sang Phục Châu đáng đứng bên cạnh, gần như không mảy may che giấu tham vọng của chính mình, "Thú thật với cô, trợ lý tổng giám đốc chỉ là một khởi đầu một bước đệm, tôi chỉ muốn mượn chức vị này để hiểu rõ Y dược Diệp Thị, còn mục tiêu thực thụ —— tôi muốn dựa vào năng lực của chính mình để ngồi vào vị trí CEO của tập đoàn Kim Diệp!"
Lý Nhược Hi ở bên cạnh cũng không kìm được mà kéo khóe môi, bổ sung một câu, "Trước mắt, ngồi vào vị trí tổng giám đốc Y dược Diệp Thị là tinh anh do đội ngũ quản lý người chuyên nghiệp quốc tế cử tới, bọn họ có kinh nghiệm quản lý nhiều năm."
"Nhưng mà..... Họ trước sau chỉ là người ngoài, cùng lắm là giữ gìn cái đã có chứ không thể mở rộng phát triển được, không phải sao?" Trì Trọng ngẩng cao đầu, bộc lộ rõ tài năng.
Phục Châu lặng im ở một bên cũng không kiềm được mà bật cười chế nhạo: "Xùy.... người quản lý quốc tế? Đám người kia.... kêu bọn họ kiếm tiền, cô đợi đến kiếp sau đi."
Diệp Vũ hời hợt đem canh thuốc đến trước mặt bản thân, đem gà rừng đen hầm thuốc bắc từng ngụm từng ngụm nhỏ nuốt vào, hoàn toàn không đếm xỉa đến sự sắc sảo của Trì Trọng và hốt hồn của Phục Châu, uống một cách cực kỳ hài lòng thỏa mãn, cặp mắt đào hoa sóng nước mênh mông sóng sánh kia dường như cũng híp lại, mang theo sự phong tình quyến rũ chỉ thuộc về riêng cô, tuổi còn nhỏ mà đã hại nước hại dân.
Hiện trường, giống như đóng băng tại thời khắc này.
Lý Nhược Hi lại cứ an tĩnh mà già dặn như vậy đứng đấy, đến Lạc Nam đang ngậm kẹo mút ở bên cạnh cũng đều trở nên im lặng, ánh mắt không ngừng liếc nhìn giữa hai người Diệp Vũ và Trì Trọng, ngập tràn gian xảo.
Sự phớt lờ đến từ một cô gái nhỏ khiến cho Trì Trọng cảm thấy hơi bị sỉ nhục, sắc mặt nhanh chóng đỏ lên, vừa muốn nói gì đó ánh mắt đột nhiên chú ý đến văn kiện nằm trên chiếc bàn phía trước Diệp Vũ, ánh mắt trong tích tắc ngưng lại một chút, há hốc mồm, im lặng nuốt ngược lại tất cả, chỉ là trong thần thái nhiều hơn mấy phần kính sợ.
Nếu anh ta không nhìn nhầm thì thứ cô nhóc trước mắt này đang xem chính là báo cáo thẩm kế tài vụ của tập đoàn Kim Diệp.
Phần báo biểu này chỉ có CEO, CFO của tập đoàn cùng với.... Boss thực thụ mới có thể được xem.
Chú ý đến hành động nhỏ của Trì Trọng, Phục Châu ở bên cạnh lặng lẽ hơi cong khóe môi, có chút tán đồng với Trì Trọng bên cạnh.
Trong lòng Diệp Vũ lại cực kỳ hài lòng với hai người này, sự kiên quyết, trầm ổn và thông minh trên người Trì Trọng cũng đã đủ rồi, chỉ là thiếu đi chút sự mài giũa. Còn đối với Phục Châu, anh ta chính là một viên ngọc thô cực kỳ hoàn mỹ, thứ thiếu sót duy nhất chính là sự kính sợ với mình.... Ồ, xem ra cần phải ném hai người này vào nội bộ tập đoàn.... À không, phải rèn luyện một khoảng thời gian.
Một nồi thuốc nhỏ tràn đầy, Diệp Vũ mất nửa tiếng đồng hồ để xử lý. Thời gian nửa tiếng đồng hồ này, Trì Trọng và Phục Châu cũng chỉ im lặng đứng một bên, gần như không hề phát ra bất kỳ âm thanh nào, đàng hoàng giống hệt như người gỗ.
Diệp Vũ đứng dậy, khẽ xoa bụng mình, thản nhiên nở nụ cười, "Chà, ăn hơi nhiều rồi.... Được rồi, chị Hi dẫn anh Trì và anh Phục ra ngoài đi, kêu họ ngày mai đến làm tổng bộ Y dược Diệp Thị, sẵn giải thích với người bên đó, —— hai người này là người của tôi."
⬅ Trước Tiếp ➡