⬅ Trước Tiếp ➡
Nói xong,Tần Hữu Kiều nghĩ rằng Tần Lãng sẽ an ủi cô như trước và yêu cầu bắt giữ Bùi Doãn Ca lại.
Nhưng giờ đã khác, sau khi tái sinh, Tần Lãng căn bản không muốn cùng Tần Hữu Kiều nói nhảm, bây giờ trong đầu hắn chỉ đang nghĩ vì hắn mà Ca Nhi đã cùng người đàn ông khác rời đi.
Anh không kiên nhẫn nói: “Vậy em đi chăm sóc ông ấy đi!”
Đột nhiên, sắc mặt Tần Hữu Kiều cứng đờ, cô không ngờ Tần Lãng lại nói chuyện với cô như vậy.
"Anh ca. . . "
Tần Hữu Kiều chưa nói xong Tần Lãng đã rời đi!
Bên trong xe.
“A a a!”
Bùi Doãn Ca vừa lên xe liền chú ý tới bên cạnh có một sinh vật nhỏ đáng yêu mặc áo vest sơ mi, đôi lông mày thanh tú có ba điểm giống người đàn ông đối diện cô.
  “Em gặp nó lần cuối đi.”- Người đàn ông cất tiếng nói vớ cậu bé đang ngồi bên cạnh.
Hoắc Thời Độ thản nhiên lau mu bàn tay.
"Sao mày lại ướt thế?”
Cậu bé dễ thương khóc với âm thanh trắng đυ.c, ôm lấy Arras ướt sũng, quẫn trí.
“Thiếu gia, Arras giờ đã là cục cưng của vị tiểu thư này rồi.”
Trợ lý Tằng nhìn thấy thiếu gia hai mắt đỏ bừng vì khóc, không nhịn được nói.
Lắng nghe lời nói.
Cậu bé dễ thương đột nhiên ngẩng đầu lên và nhìn chằm chằm vào Bùi Doãn Ca không chớp mắt.
Ngay khi Bùi Doãn Ca đoán xem vật nhỏ dễ thương có phải là con trai của người đàn ông hay không, anh ta lại nói một điều đáng kinh ngạc.
“Chị, em giao anh trai cho chị, đừng mang Arras đi, được không?”
Cậu bé đáng yêu sụt sịt.
Bùi Doãn Ca: "..."
Bây giờ chó có giá trị như vậy không?
Bầu không khí vẫn còn lạnh cóng.
  Trợ lý Tằng không khỏi sợ ĐỘ gia sẽ trực tiếp ném thiếu gia xuống xe.
Chủ tịch tập đoàn Hoắc cao quý bị đổi lấy thú cưng??!
“Thử nói một câu nữa đi.”
Hoắc Thời Độ lười biếng liếc hắn một cái.
Nếu không phải lão phu nhân quấy rầy bắt hắn đi xem mắt, hắn cũng sẽ không tự mình đi tìm chó.
Khi cậy bé dễ thương nghe thấy điều này, cậu ấy đã ôm chặt lấy Arras, đôi mắt đỏ hoe vì bất bình.
⬅ Trước Tiếp ➡