⬅ Trước Tiếp ➡
Ông nội Tống từng là thầy thuốc trong thôn, rất được kính trọng. Nhưng trớ trêu thay ông lại sinh ra một đứa con bất hiếụ Bao nhiêu năm cực khổ tích góp tiền dưỡng già, cuối cùng bị chính con trai trộm sạch, nói là để đi phiêu bạt giang hồ. Cuối cùng bố cô bặt vô âm tín.
Thế là ông vừa phải nuôi cháu, vừa phải kiếm tiền, gắng gượng nuôi cô khôn lớn.
Cô cũng không phụ lòng ông, luôn chăm chỉ học hành. Là đứa trẻ đầu tiên trong thôn thi đỗ vào một trường đại học danh tiếng ở Kinh Thị.
Giữa môi trường trọng nam khinh nữ ấy, cô đã tự mình mở ra một con đường.
Hôm tiễn cô lên chuyến tàu rời quê, ông nội dặn dò “Cháu à, ra ngoài rồi thì đừng quay về nữa.”
Nhà quá nghèo, quá khổ.
Nhưng cô là đứa trẻ do ông nội nuôi nấng, ngoài ông ra thì cô chẳng còn ai thân thích.
Nếu không thể quay về, vậy thì cô sẽ đưa ông đi cùng.
Đó cũng chính là mục tiêu lớn nhất của cô.
Năm ba đại học ông nội lâm bệnh.
Cả đời chữa bệnh cho người khác, nhưng đến khi chính mình đổ bệnh thì ông lại bất lực.
Tống Tích Nghiên nhận ra rằng kế hoạch đưa ông rời khỏi vùng núi này cần phải thực hiện ngay lập tức.
Cô đưa ông lên Kinh Thị, vừa học vừa làm.
Lúc đầu ông chỉ bị suy giảm trí nhớ nhẹ. Dưới sự điều trị của bác sĩ, uống thuốc đầy đủ thì bệnh tình vẫn còn kiểm soát được.
Nhưng hai năm gần đây, bệnh ngày càng trầm trọng. Ông bắt đầu có dấu hiệu rối loạn định hướng không gian, thường xuyên ra ngoài rồi không nhớ đường về.
Bệnh của ông chỉ có thể kiểm soát bằng thuốc và trị liệu tâm lý để làm chậm sự suy giảm.
May mắn là đến lúc này cô đã có thể tự kiếm tiền. Chi phí thuốc men không còn là vấn đề quá lớn nữa.
Cô còn thuê riêng một bảo mẫu để chăm sóc ông.
Không ngờ bảo mẫu cũng chẳng đáng tin, hết lần này đến lần khác xảy ra chuyện.
Đây đã là lần thứ hai ông bị lạc trong tháng này.
Lần trước ông chỉ đi lạc quanh khu chung cư, cô nhanh chóng tìm được. Ngay lập tức cô sa thải bảo mẫu kia.
Sau đó, công ty môi giới lại giới thiệu cho cô một người khác.
Nhưng lần này thậm chí ông nội còn đi thẳng ra đường lớn. Nếu không nhờ người đàn ông tên Giang Dục kia giúp đỡ thì có lẽ bây giờ ông đã…
Nghĩ đến đó làm lòng Tống Tích Nghiên chợt run lên, cô không dám nghĩ tiếp nữa.
Nước sôi, mì cũng đã nấu xong. Cô sắp trứng chiên và xúc xích ra đĩa, bưng ba bát mì đặt lên bàn ăn.
Cô gọi “Ông nội, ăn sáng thôi.”
Tống Tích Nghiên đi đỡ ông đến bàn ăn, chợt phát hiện ông vẫn đang nắm chặt tay Giang Dục.
Cô áy náy nói “Giang tiên sinh, thật sự xin lỗi, ông nội tôi đã làm phiền anh rồi.”
Giang Dục mỉm cười “Không sao đâụ”
Người đàn ông rất ôn hòa “Ông nội cô là một người thú vị, vừa rồi ông kể với tôi rất nhiều chuyện vui hồi nhỏ của cô.”
Tống Tích Nghiên sững sờ, ngạc nhiên hỏi “Ông không nói linh tinh chứ?”
Người đàn ông cúi đầu cười nhẹ “Tôi không nghĩ vậy, có lẽ đó chỉ là cách ông hồi tưởng về cô thôi.”
Tống Tích Nghiên im lặng.
Lúc này ông nội đã nắm tay Giang Dục, kéo anh đến bàn ăn “Ăn cơm đi, Nghiên Nghiên nấu đấy.”
Giang Dục cười “Được, cảm ơn.”
Anh tự nhiên kéo ghế giúp ông nội ngồi xuống.
Bất ngờ anh quay đầu nhìn cô, đôi mắt đen nhánh ánh lên ý cười, dò hỏi “Tôi có thể ngồi xuống ăn cùng không?”
Tống Tích Nghiên hoàn hồn, vội vàng gật đầu “Được, được chứ Nhưng chắc là không ngon lắm, nếu anh không ngại thì…”
Cô còn chưa nói hết câu thì Giang Dục đã cầm đũa lên.
Đúng lúc này, điện thoại cô vang lên.
Tống Tích Nghiên đi sang một bên nhấn nút nghe máy.
⬅ Trước Tiếp ➡