⬅ Trước Tiếp ➡
Anh cúi đầu, nhẹ nhàng nói với ông cụ "Ông à, cháu phải đi rồi."
Nhưng ông Tống lại cố chấp hơn ai hết.
Ông đột ngột buông tay Tống Tích Nghiên ra, dùng cả hai tay giữ chặt lấy cánh tay người đàn ông kia, như thể gặp lại người thân thất lạc đã lâu, nhất quyết không chịu buông ra.
"Ăn cơm. Ăn cơm."
Tống Tích Nghiên sững sờ, chưa bao giờ thấy ông nội thất thố như vậy.
Cô nhất thời không biết phải làm sao, chỉ có thể nhẹ giọng dỗ dành "Ông nội, ông buông tay trước đã. Cháu đưa ông vào nhà ăn cơm được không?"
Nhưng ông Tống vẫn không chịu buông tay.
Không khí rơi vào bế tắc.
Người đàn ông thấy không thể rời đi đành lên tiếng "Tôi có thể ở lại một lát, có làm phiền cô không?"
Hàng mi dài của Tống Tích Nghiên khẽ run lên, đôi mắt hạnh mở to, ý anh ta là?
Người đàn ông cúi đầu, lấy từ túi áo khoác ra một chiếc ví, sau đó rút ra thẻ căn cước như muốn chứng minh bản thân không phải người xấu, rồi đưa thẳng cho cô.
"Đây là thẻ căn cước của tôi."
Tấm thẻ hiện rõ ảnh chân dung, đúng là người đàn ông trước mặt. Nhưng có vẻ bức ảnh được chụp từ lâu rồi nên khi đó trông anh vẫn còn chút non nớt của tuổi trẻ, chưa hoàn toàn lột xác thành dáng vẻ sắc bén như bây giờ.
Tống Tích Nghiên chưa từng nhìn thấy ai trực tiếp đưa thẻ căn cước ra như vậy. Theo bản năng cô xem kỹ hơn vài lần, như muốn tìm ra điều gì bất thường.
Nhưng khi ngước lên, chạm phải ánh mắt chân thành của người đàn ông khiến cô bỗng thấy xấu hổ. Cảm giác như mình đã lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.
Cô vội lắc đầu "Không phiền, không phiền."
Ông nội cô vẫn còn giữ chặt tay người ta không chịu buông khiến cô càng thêm ngại ngùng.
“Mời vào.”
Ba người nắm tay nhau bước vào phòng.
Tống Tích Nghiên dìu ông nội ngồi xuống ghế sô pha, chợt nhận ra ông vẫn nắm chặt tay người đàn ông kia không buông. Điều này khiến cô bối rối không biết phải làm sao.
Người đàn ông lên tiếng giúp cô giải vây “Cô cứ đi làm việc đi, tôi sẽ trông ông giúp cô.”
Tống Tích Nghiên gật đầu “Vậy làm phiền anh rồi. À, tôi là Tống Tích Nghiên.”
Người đàn ông với đôi mắt đào hoa khẽ cong lên, nở nụ cười hiền hậu và vô hại “Chào cô, tôi là Giang Dục.”
Trong bếp không có sẵn món gì để ăn, mà tài nấu nướng của Tống Tích Nghiên cũng chẳng ra sao, cô chỉ biết làm vài món đơn giản.
Cũng may tủ lạnh vẫn còn nhiều nguyên liệụ
Cô lấy trứng gà và mì ra chuẩn bị nấu mì.
Nước trong nồi bắt đầu sôi, cô thả mì vào. Đồng thời cô bật bếp bên cạnh để chiên trứng và xúc xích.
Bếp được thiết kế theo kiểu mở một nửa, từ vị trí nấu ăn, cô có thể nhìn thấy rõ tình hình bên ghế sô pha trong phòng khách.
Ông nội vẫn nắm chặt tay người đàn ông kia, miệng lẩm bẩm không ngừng, như thể đang bàn chuyện gia đình.
Người đàn ông ngồi bình tĩnh trên sô pha.
Đối diện một cụ già có phần lẫn lộn, nhưng anh vẫn giữ nụ cười ôn hòa, kiên nhẫn lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật đầu và đáp lời vài câụ
Chứng kiến cảnh tượng ấy, không hiểu sao lòng Tống Tích Nghiên chợt nhói lên.
Ông nội trước đây vẫn luôn khỏe mạnh, đâu có như bây giờ...
Cô sinh ra ở một ngôi làng nhỏ hẻo lánh dưới trấn Hoa Tào, một vùng đất nghèo nàn heo hút.
Cha cô bị người ta coi là kẻ vô công rỗi nghề, lông bông chẳng chịu làm ăn. Khi còn trẻ ông đã lừa gạt một cô gái, sau đó sinh ra cô.
Mà cô gái ấy chính là mẹ ruột của Tống Tích Nghiên.
Không chịu nổi cảnh nghèo khó nên mẹ cô đã bỏ đi ngay sau khi sinh con. Khi đó cả hai còn chưa đăng ký kết hôn, nên có thể xem như cô là đứa trẻ ngoài giá thú.
Sau đó, cha cô ném cô mới hơn một tháng tuổi cho ông nội nuôi dưỡng.
⬅ Trước Tiếp ➡