Đồng Bắc Bắc không hiểu gì nhìn một màn trước mắt, vì sao người ở Chu gia, so với tưởng tưởng của cô một chút cũng không giống.
Chu lão phu nhân là một người cổ hủ nghiêm túc đâu? Ai nói quan hệ của Chu Thịnh với cha mẹ không tốt? Hiện tại là tình huống gì, chuyện này là như thế nào?
Mẹ Chu từ đối diện chen vào, lôi kéo tay Đồng Bắc Bắc, "Làn da thật tốt." Bà nhìn khuôn mặt của Đồng Bắc Bắc, nhịn không được khen cô, "So với ảnh chụp còn đẹp hơn, khó trách A Thịnh nói với bà nội muốn cưới con."
Đồng Bắc Bắc "......"
Chu Thịnh "......."
8.
Editor 14thfebruary
Không khí trong đại sảnh, giống như bị đóng băng.
Vẻ mặt Đồng Bắc Bắc đơ lại, còn về Chu Thịnh thì không cần phải nói, anh hoàn toàn không ngờ, chính mình lại bị người nhà đem "bán" đi như vậy.
Mà người trong cuộc, giống như không cảm thấy có gì không phù hợp, lôi kéo Đồng Bắc Bắc tiếp tục trò chuyện, Đồng Bắc Bắc hoàn toàn ngây người, cái gì mà Chu Thịnh nói với bà nội muốn cưới cô???
Trong trí nhớ của Đồng Bắc Bắc, cũng không có quen biết với Chu Thịnh, nếu nói tên, có lẽ sẽ biết, bởi tin tức của anh trên hot search rất nhiều, mà bình thường cũng có nhiều người nhắc đến, nhưng cô dám chắc, cô không quen biết Chu Thịnh.
Cho dù Đồng Bắc Bắc có ngốc, cũng hiểu ý của mẹ Chụ
Cô hơi cúi đầu, đôi tai đỏ ửng vì câu nói của mẹ Chu, về phần Chu Thịnh, khôi phục lại tinh thần, ngây ngốc nắm lấy tay Đồng Bắc Bắc, đi ra ngoài phòng khách.
Vừa thoát khỏi ánh mắt của moi người, Chu Thịnh liền buông tay cô ra, khẽ ho hai tiếng, giọng nói vô cùng bình tĩnh, "Đi thôi."
Đồng Bắc Bắc "....Ừ."
Hai người một trước một sau mà đi, phòng của Chu Thịnh ở phía đại sảnh, phải đi qua một cái hành lang rất dài, hai người không đi gần nhau, cũng không có một hành động thân mật nào, nhưng cũng làm cho mọi người cảm thấy hai bọn họ thật xứng đôi.
Vừa đi vào trong phòng, Chu Thịnh nhìn căn phòng của chính mình, ho mạnh hai tiếng, quay đầu nhìn về phía Đồng Bắc Bắc, "Đồng tiểu thư."
"A?" Đồng Bắc Bắc ngước lên, kinh ngạc nhìn anh, "Chuyện gì?"
Chu Thịnh quay qua chỗ khác, ánh mắt lúng túng, "Vừa nãy lời của bà nội nói, cô còn nhớ rõ không?"
"Nói cái gì?" Bà nội cùng mẹ lôi kéo cô nói rất nhiều chuyện, cô làm sao có thể nhớ hết được.
Chu Thịnh nhấp môi, vẻ mặt không được tự nhiên, "Chính là câu đầu tiên."
Trong mắt Đồng Bắc Bắc hiện lên tia khác thường, nháy mắt liền hiểu Chu Thịnh hỏi cái gì, cô nhìn dáng vẻ lúng túng của Chu Thịnh, cùng với cái cổ đang đỏ lên của anh, đè tiếng cười của mình xuống, cố ý nói, "A, bà nội Chu nói anh nói với bà....."
Còn chưa nói xong, Chu Thịnh nhanh chóng cắt đứt, "Đó là bà nội giữ mặt mũi cho cô, kỳ thật cô là do Đồng gia cần tiền...."
Nói một nửa, Chu Thịnh liền không nói được.
Đến nỗi, sắc mặt của Đồng Bắc Bắc cũng thay đổi, trở nên vô cùng khó coi.
Chu Thịnh nhìn, trong lòng không ngừng thầm mắng chính mình, đổi chủ đề, "Cô mệt sao, vậy nghỉ ngơi đi, ở đây chỉ có một phòng này, cô vào trong nghỉ ngơi đi."
"Không cần." Sắc mặt Bắc Bắc trầm xuống, "Tôi không mệt, tôi muốn ngồi ở phòng khách."
Khóe miệng Chu Thịnh giật giật, muốn khuyên cô, nhưng lời đến bên miệng, không có cách nào đành phải nuốt lại. Đành phải thay đổi câu nói, "Vậy được rồi, tôi đi nghỉ ngơi một chút."
"Ừ."
Nhìn Chu Thịnh đi vào phòng, Đồng Bắc Bắc liền ngồi trên ghế sô pha.
Tuy rằng cô biết mình bị Đồng gia "bán" cho Chu gia, nhưng khi nghe Chu Thịnh nói vậy, cô cảm thấy có chút khó chịụ
Nhìn xung quanh một lát, Đồng Bắc Bắc liền cúi đầu chơi điện thoại, tuy điện thoại không có trò gì, nhưng cũng làm cho cô đỡ buồn.
Đồng Bắc Bắc chăm chú chơi điện thoai, không chú ý cửa phòng lặng lẽ mở ra, phía sau cửa có người đứng, lén lút nhìn cô.