“Anh Tước, kia không phải xe nhà anh sao?”
Lục Thiên nhìn xe vừa mới dừng lại ngoài cửa, đôi mắt đều sắp trừng thẳng.
Chiếc xe kia là một chiếc xe ở sân sau của Tần Lệ Tước, hiện tại Tần Lệ Tước liền ở chỗ này, nhưng xe của anh lại có thể chạy đến đây.
Bên trong con ngươi đen trầm của Tần Lệ Tước bắn ra một chút ánh sáng lạnh, thẳng tắp nhìn chằm chằm xe đi qua.
Mà sau khi xe dừng ổn, cửa xe cũng mở ra, mọi người gần như đều nhìn qua, bao gồm Ivy đứng ở cách đó không xa,
Cô ta giống như không có bạn bè có tiền như vậy?
Đầu tiên vào mi mắt mọi người chính là một đôi giày cao gót màu đen, tiếp theo là hai chân đẹp thon dài thủy nhuận, lại tiếp theo là cô gái mặc váy màu trắng,
Gần như mọi người ngó lom lom lên, cô gái bước xống xe, tóc đen xõa vai, da trắng như tuyết, váy lụa mỏng màu trắng lụa nổi bật phác hoạ dáng người lả lướt của cô, dưới hai chân thon dài thủy nhuận là một đôi giày cao gót màu đen.
Cô gái nhỏ lập tức có vẻ cao quý lại có chút gợi cảm, phiêu dật có linh.
Đôi mắt Lục Thiên nhìn thẳng, suy nghĩ nửa ngày cũng không có nghĩ ra người phụ nữ trước mắt là ai, anh ta gần như vơ vét toàn bộ nữ thần trong đầu anh ta một lần,
Thẳng đến Đường Tâm Niệm đến gần tiến vào sân bữa tiệc, Lục Thiên mới hồi phục tinh thần lại.
Mẹ nó, mấy ngày nay anh như là bị sét đánh vài lần, này quả thực quá khó mà tin được.
Lại có thể là Đường Tâm Niệm, sao trước kia anh lại không có phát hiện bộ dáng Đường Tâm Niệm đẹp như vậy?
Hoàn hồn, Lục Thiên nhìn về phía người đàn ông tôn quý bên cạnh, lúc này con ngươi người đàn ông đặc biệt thâm thúy, giống như đang đăm chiêu nhìn chằm chằm trên người Đường Tâm Niệm.
“Ivy”
Đường Tâm Niệm nhìn trong mắt người phụ nữ trước mắt hiện lên một tia ghen ghét, đi qua.
“Xin lỗi, hôm nay đến chậm”.
“Ha ha, không quan hệ”
Ivy cười gượng hai tiếng, siết chặt cái ly trong tay,
Cô ta gọi Đường Tâm Niệm lại đây là muốn Đường Tâm Niệm tới làm xấu mặt, hôm nay lại có thể để đoạt nổi bật của cô ta
“Vị này chính là?”
Một người đàn ông trung niên bên cạnh Ivy mở miệng.
Ánh mắt Đường Tâm Niệm nhìn qua, cô nhận ra người đàn ông trước mắt, ông ta là đạo diễn nổi danh, Vu Khiêm.
Mà ông ta am hiểu nhất chính là phim thanh xuân, bao gồm điện ảnh.
Cô nhớ rõ đời trước, người đàn ông này còn ở khi bọn họ tốt nghiệp, chọn diễn viên ở chỗ học viện điện ảnh A của bọn họ.
Bộ phim kia ở lúc ấy nổi đến rối tinh rối mù, lập tức nâng đỏ không ít người.
Có thể nói là cơ hội tốt triển lãm tài năng trẻ cá nhân.
“À, cô ấy là…”
Ivy vừa muốn tùy tiện giới thiệu một chút, sợ Đường Tâm Niệm đoạt nổi bật của cô ta.
Nhưng Đường Tâm Niệm cũng đã lễ phép vươn một bàn tay
“Chào ngài, đạo diễn Vu, tôi là Đường Tâm Niệm bạn của Ivy, lúc trước cũng thường xuyên xem phim truyền hình của đạo diễn ngài, mỗi một bộ ngài quay tôi đều xem qua, có thể nói là kiểu mẫu trong kinh điển”.