Đại sư huynh của Lam Nguyệt phong tên Thượng Quan Hàm Tiếu là một người đàn ông còn xinh đẹp hơn cả nữ nhân. Hắn có vẻ ngoài vô cùng nhu mị, nhưng lại không phải kiểu âm nhụ Mặc cho ai nhìn thấy cũng sẽ không hiểu lầm hắn thành nữ nhân, chỉ là phong cách ăn mặc của hắn vô cùng diễm lệ, cả người lúc nào cũng như không có xương cốt cho dù làm bất cứ động tác nào cũng đều lười biếng mềm mại.
Đại sư tỷ của Yên Chi phong Manh Nghi Hàm là một nữ nhân nghiêm túc tới cũ kỹ. Nàng vô cùng lạnh nhạt, cả người lúc nào cũng lạnh như băng, còn lạnh hơn nhiều so với khí chất của Phong Dật.
Hôm nay đệ tử thân truyền của cả năm phong đều xuất hiện chính là vì lựa chọn chút đệ tử trở về, các phong chủ sẽ không quản lý những chuyện nhỏ như thế này.
“Ưu tiên các sư muội đi, Lâm sư muội, Mạnh sư muội, các muội chọn trước đi.” Hạ Hầu Hàm nói.
“Vì sao lại cho bọn họ chọn trước? Nếu như bọn họ chọn hết Tam linh căn Tứ linh căn đi còn để lại cho chúng ta chút dưa vẹo táo nứt, chẳng phải là ta sẽ có hại sao?”
Thượng Quan Hàm Tiếu cười nhạo “Chỉ có huynh không làm người tốt.”
Lâm Chi Lan nhàn nhạt nói “Nếu Thượng Quan sư huynh không muốn bị bất lợi vậy chúng ta cứ luân phiên chọn đi Song linh căn và Thiên linh căn không cần chúng ta phải chọn mà tự bọn họ sẽ lựa chọn nơi để tới. Chúng ta muốn lựa chọn đệ tử nội môn là lựa chọn trong số Tam linh căn, còn lựa chọn đệ tử tạp dịch trong số Tứ linh căn và Ngũ linh căn.”
Đám đệ tử nội môn phụ trách tuyển đệ tử mới đưa danh sách cho Hạ Hầu Phàm.
Hạ Hầu Phàm nhìn tên trên danh sách, nhìn về phía thiếu niên tuấn tiếu nhất nói “Ngươi là Ninh Bách Trạch đúng không? Thiên linh căn hệ lôi, cái này hiếm thấy. Trước mắt trong tông môn chỉ có mỗi chưởng môn hiểu được pháp thuật hệ lôi. Ngươi có nguyện ý ra nhập môn hạ của chưởng môn không?”
Ninh Bách Trạch rũ mắt suy nghĩ, nhạt nhẽo nói “Chưởng môn là người có thực lực mạnh nhất Chích Ngọc môn sao?”
Mọi người, bao gồm cả Thượng Quan Hàm Tiếu luôn ngoài cười nhưng trong lòng không cười đều ngây ngẩn cả người.
Vấn đề này.
Có hơi kỳ ba…
“Không phải.” Hạ Hầu Phàm từ trước tới nay luôn ôn nhuận trầm giọng nói “Nhưng mà chỉ có chưởng môn mới hiểu được pháp thuật hệ lôi, cái đó có lợi đối với ngươi.”
“Ta chỉ muốn người mạnh nhất trở thành sư phụ của ta.” Ánh mắt Ninh Bách Trạch kiên định nhìn Hạ Hầu Phàm.
Hạ Hầu Phàm khép danh sách lại, nhìn về phía Lâm Chi Lan “Lâm sư muội, hắn muốn ra nhập vào Triều Hà phong các muội, muội xem sao?”
Chính Hoa tiên tôn của Triều Hòa phong là người có thực lực mạnh nhất Trích Ngọc Môn nhưng cũng là kẻ lười nhất, cho tới bây giờ Triều Hòa phong chỉ mới thu có mỗi một đệ tử là Lâm Chi Lan. Mà những năm gần đây, Chính Hoa tiên tôn sẽ không tham gia bất cứ trường hợp lộ diện trước công chúng nào, trừ bỏ đệ tử yêu dấu Lâm Chi Lan thỉnh thoảng được nhìn thấy hắn, những người khác đã lâu rồi không được gặp hắn.
“Có thể.” Đương nhiên là Lâm Chi Lan sẽ không đẩy hạt mầm tốt như vậy đi, “Ninh sự đệ, về sau xin chiếu cố nhiều hơn.”
“Lâm sư muội, nhiều năm rồi sư thúc chưa xuất quan, Ninh sư đệ là Thiên linh căn, muội thu hắn vào môn hạ của Triều Hà phong đó chẳng phải là đang trì hoãn hắn ư?” Thượng Quan Hàm Tiếu nói.
“Thượng Quan sư huynh, về vấn đề này thì không cần sư huynh phải nhọc lòng.” Lâm Chi lan liếc mắt nhìn Thượng Quan Hàm Tiếu một cái, “Sầu lo quá nhiều cẩn thận nhiều nếp nhăn lên đấy ”
Thượng Quan Hàm Tiếu xùy một tiếng, không nói gì nữa.