“Đừng khách sáo.” Nụ cười trên mặt Trương Lan lại rất miễn cưỡng, hỏi cả buổi sáng cũng không hỏi ra được gì, con nhóc nông thôn này đúng là quá lợi hại.
“Tôi về nhà trước đây, đến giờ cơm rồi, tạm biệt ” Nhổ cỏ cả buổi sáng, bụng Thịnh Tuyết đã kêu gào ầm ĩ từ lâu, nói xong cô không quay đầu lại nữa, đi thẳng về phía nhà họ Thịnh.
“Tạm biệt…” Trương Lan nhìn theo bóng dáng thướt tha kia, tức giận đến mức dậm chân. Chẳng qua cô ta chỉ muốn biết rốt cuộc Thịnh Tuyết có đính hôn với Cao Thành Bắc hay không thôi mà, nói thẳng một câu khó như vậy sao?
Tâm trạng của Thịnh Tuyết không tệ, ngâm nga câu hát đẩy cửa vào nhà. Đám người Trang Tiểu Phương cũng vừa về, thấy cô vào nhà vội vàng hỏi “Con gái, có mệt không?”
Thịnh Tuyết trước kia khi chưa bỏ nhà trốn đi vẫn luôn học tập, chưa từng làm việc đồng áng. Cô là con út trong nhà, mọi người đều rất thương yêu, cũng không nỡ để cô làm việc nặng.
Nhưng Thịnh Tuyết bây giờ lại không biết, cô chỉ có thể hàm hồ nói “Không mệt lắm…”
Trên trán cô đổ đầy mồ hôi, khuôn măt nhỏ nhắn vốn dĩ trắng nõn mịn màng cũng đỏ hết lên rồi.
Trang Tiểu Phương lấy ra một củ khoai lang luộc, lén lút đưa cho cô “Con đó Từ nhỏ chưa làm việc nhà nông bao giờ, mệt còn mạnh miệng, mau ăn đi, đừng để bà nội nhìn thấy.”
Thịnh Tuyết là cô nhi, từ nhỏ đã được gửi nuôi ở nhà dì, tuy rằng dì đối xử với cô rất tốt, vừa là thầy vừa là bạn, nhưng vẫn khác tình thương của mẹ.
Lớn như vậy rồi, đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được thế nào là tình thương của mẹ.
Thân thể vốn dĩ đang rất mệt mỏi, dường như được ngâm trong nước ấm, cô cúi đầu sống mũi cay cay, nói “Cảm ơn mẹ ”
Thịnh Tuyết thuộc về loại người, người khác đối xử với cô tốt một phần, cô sẽ báo đáp lại gấp mười lần. Nghĩ đến kết cục mỗi người nhà họ Thịnh gặp phải trong nguyên tác, trong lòng cô đã có quyết định. Cho dù một ngày mình có thể xuyên trở về, trước khi đi cô cũng phải thay đổi vận mệnh giúp bọn họ.
“Đừng nói mấy lời vô dụng ấy nữa, mau ăn đi.” Trang Tiểu Phương nhìn xung quanh một vòng, vội vàng đẩy mạnh cô vào phòng mình “Bà nội sắp ra ngoài rồi đấy.”
Thời đại này, khoai lang là thứ tốt, ngày thường Liễu Đông Chi canh chừng rất kỹ, củ khoai này là do Trang Tiểu Phương lấy được từ đồ ăn của chồng mình, lén lút đưa cho Thịnh Tuyết.
Nếu như để Liễu Đông Chi phát hiện, thể nào cũng đại náo một trận.
Thịnh Tuyết ngồi bên giường đất, ăn củ khoai lang đã nguội lạnh từ lâu, cảm giác ngọt ngào thấm vào tâm can.
Vừa ăn xong hai miếng, đột nhiên cô cảm thấy hình như có gì đó không thích hợp. Lúc này cô mới nhớ ra con mèo béo của mình, sao không thấy nó đâu nhỉ? Vừa rồi mải đắm chìm trong tình thương của mẹ, cô đã quên mất “Tiểu Thần Tài”.
Không thấy Tiểu Thần Tài đâu, cô không còn tâm trí ăn uống gì nữa. Cô đứng dậy, bắt đầu khom lưng tìm mèo khắp nơi, vừa tìm vừa nhỏ giọng gọi “Tiểu Thần Tài? Em ở đâu?”
Trong phòng cô có một cái chậu chắp vá bằng các mảnh gỗ nhỏ, do Thịnh Đức Trung làm giúp cô để đựng cát mèo, bây giờ chậu vẫn còn đó mèo đã không thấy đâu…
Cô nhớ rất rõ, trước khi ra ngoài mình đã đóng cửa cẩn thận, ngay cả cửa sổ cũng đóng chặt, sao mèo của cô lại không thấy đâu nữa? Chẳng lẽ tự nó xuyên về rồi?
Tiểu Thần Tài làm bạn bên người cô đã hai năm, đã bồi dưỡng ra tình cảm chiến hữu cách mạng từ lâu, bây giờ không thấy mèo đâu, cô chỉ có thể cầu cứu Trang Tiểu Phương.
Nghe nói không thấy mèo đâu, Trang Tiểu Phương cũng không tỏ ra quá bất ngờ “Đi, theo mẹ qua đây.”
Bà ấy đưa Thịnh Tuyết tới phòng phía đông, gõ cửa nói “Mẹ, mẹ có trong phòng không? Con hỏi thăm chút chuyện.”
“Vào đi.” Giọng nói già nua của Liễu Đông Chi truyền đến từ trong phòng.