Chương 8
chuyên gia cùng các bạn đồng nghiệp dành cho y học..." "Dear distinguished guests, delegates, medical colleagues and friends, welcome to your arrival ..." Tô Mặc Huy nghe các loại ngôn ngữ luân phiên nhau hỗn loạn, suy nghĩ thoáng trở về thời thanh xuân khí phách hăng hái, tươi đẹp như thế, đường hoàng như thế.
Nếu không phải xảy ra chuyện đó, có lẽ bây giờ anh cũng sẽ giống như Tô Mông ở trong phòng kính nhỏ bé tỏa sáng.
Nhưng mà hiện thực không có chữ nếu như, chỉ có kết quả...
Tô Mặc Huy vẫn còn đang nghĩ, thì Tô Mông vừa chuyển giao công việc đi đến cắt đứt dòng suy nghĩ.
Dịch đồng thời là việc vô cùng tiêu hao sức lực, cho nên nhiều nhất là nửa tiếng phải thay đổi nghị viên, thay phiên nhau làm.
"Thầy ơi, biểu hiện của em thế nào?
Có nghe thấy ai là em không?" Nhìn ánh mắt dương dương tự đắc xin được khen ngợi của Tô Mông, Tô Mặc Huy cười nói, "Đương nhiên, phát âm tiếng anh của em không giống với âm mỹ của họ rồi." "Nhưng tôi lại không biết em còn học tiếng Tây Ban Nha đó." Tô Mông kề sát ghé bên tai Tô Mặc Huy, khe khẽ nói, "Em học lúc còn đại học.
Thầy ơi, chúng ta muốn nói thì phải nói như vậy, nếu không sẽ ảnh hưởng đến người khác." Tô Mặc Huy gật đầu cũng không nói chuyện nữa, bên tai dường như vẫn còn nong nóng.
Anh không thể làm như vậy ở trước mặt đám đông, hơn nữa hơi thở như lan của Tô Mông vừa rồi vẫn còn ở bên tai, cảm giác tê dại thật lâu không dứt ra được, làm anh cảm thấy không tự nhiên.
Hội nghị kết thúc viên mãn, nghị viên không xuất hiện bất cứ sai lầm gì, dù sao cũng là nghị viên đầy kinh nghiệm, đều hiểu rõ đạo lý sai một lần là hủy đi sự nghiệp cả đời, cho dù mấy ngày trước điên cuồng chơi như thế nào, cuối cùng mấy ngày sau cũng đều ngoan ngoãn chuẩn bị công việc.
Tô Mông hẹn Tô Mặc Huy đi ra ven biển dạo chơi một chút, Tô Mặc Huy nhớ tới xúc cảm bên tai vừa rồi, có hơi do dự, không giống như trước kia nhanh chóng đồng ý.
Tô Mông quan sát phản ứng của anh, bộ dáng như là đang hổ thẹn tự hỏi lòng, bước tiến triển này không nhỏ đâụ Trong lòng cô mừng thầm, nhưng không biểu hiện trên mặt, vờ mạnh mẽ mỉm cười nói, "Mấy ngày nay vẫn luôn để thầy dắt em đi chơi, quả thực là làm phiền thầy rồi, thầy cũng có việc phải làm, quấy rầy thầy mấy ngày nay nay như vậy, em thật sự xin lỗi, em còn cho rằng chúng ta đã là bạn bè rồi." "Chỉ là em không có bạn bè chơi cùng nên mới tìm thầy, các đồng nghiệp trong công ty thường xuyên lục đục với nhau, em lại là người nhỏ nhất, bị xa lánh cũng không thể tránh được, có điều không sao cả, em tin là chỉ cần em thật tình đối xử với mọi người, sớm muộn gì mọi người cũng sẽ đón nhận em." Có lẽ nghĩ đến chuyện thương tâm đã qua, hốc mắt Tô Mông đo đỏ, chứa đầy nước mắt, cánh môi ngập ngừng, nhưng vẫn cố gắng cong khóe môi, có điều lại căng chặt lên, nước mắt lấp lánh từ trên mặt cô lăn xuống, cô quay mặt đi không muốn để anh nhìn thấy lớp vỏ ngụy trang của mình.
Nhưng Tô Mặc Huy vẫn thấy được nước mắt từ bên sườn mặt cô.
Tô Mông nghiêng người trộm lau đi, chỉnh lại tốt cảm xúc rồi cười nói, "Em về phòng trước, em đi tìm chị Quyên Quyên chơi, nói không chừng trải qua lần này, chị ấy sẽ