Hắn dẫn theo vị thứ muội, ngoài mặt thì nói rằng bị Tiêu Chính Bình bắt cóc, nhưng thực tế là lén lút chạy ra ngoài biên giới, bỏ trốn cùng Tiêu Chính Bình.
Mấy ngày qua, phu nhân của các điện đều dẫn theo tiểu thư thiếu gia dưới gối tới gặp Nhung Vu.
Thứ nhất là vì nịnh hót vị cung chủ tương lai trẻ tuổi tài cao này, thứ hai, đã hai năm rồi cung chủ chưa từng triệu kiến mấy vị phu nhân. Nếu thân thể của cung chủ đã không ổn, sắp tới chuyện hậu sự phải sắp xếp ra sao, cũng nên tính toán trước mới phải.
Tương Tư ngồi trên giường, cúi đầu không lên tiếng, bên tai nghe tiếng khóc nức nở của mẫu thân, trong lòng nàng càng thêm phiền muộn, đầu ngón tay cầm kim chọc lung tung xuống mặt khăn lụa, không cẩn thận đâm phải ngón tay mình.
Một giọt máu lớn bằng hạt đậu lập tức xuất hiện trên đầu ngón tay trắng nõn như củ hành, nhỏ giọt xuống mặt khăn lụa màu trắng.
"Này, sao lại không cẩn thận như vậy, chảy máu rồi."
Hoa Tư thấy thế, vội vàng duỗi tay cầm lấy tay nữ nhi, sự lo lắng của bà không có cách nào diễn tả thành lời.
Chỉ có trái tim Tương Tư là vô cùng hỗn loạn, nàng không thèm để ý tới giọt máu trên đầu ngón tay, một chút đau đớn này, sao có thể so sánh với nỗi đau trong lòng nàng.
Một tháng qua, mỗi khi nhớ tới Tiêu Chính Bình, trái tim nàng lại vô cùng hối hận và đau đớn.
Sao có thể không hối hận, không đau đớn? Người mà nàng không chút do dự theo đuổi suốt một năm trời chưa từng thích nàng, thế nhưng nàng lại dốc hết sức lực để thích hắn ta.
Mặc dù hắn ta đã làm tổn thương nàng sâu sắc, nhưng mấy ngày nay trở về, nàng vẫn theo thói quen ngày ngày đứng dưới mái hiên, nhìn về phương hướng biên giới, nhón chân mong chờ, chờ hắn ta cưỡi ngựa tới đón nàng.
Yêu hắn ta, Tương Tư chỉ nhận lại toàn cay đắng, nàng đã từng nguyện ý vì hắn ta mà hy sinh tất cả.
Tuy nhiên, ngay từ lúc bắt đầu, Tiêu Chính Bình đã nói rõ ràng với nàng, cả đời này hắn ta sẽ lưu lạc khắp chân trời, chưa bao giờ nghĩ tới việc thành thân. Hắn ta đã quen sống một cuộc sống nghèo khó nhưng tự tại, hắn ta không hầu hạ nổi vị tiểu thư mềm yếu như nàng. Bản chuyển ngữ được thực hiển bởi team truyensacfull.com.Đông Cung. Mọi người nhớ qua truyensacfull.com đọc để
Nàng cũng không bận tâm đến điều đó, giống như thiêu thân lao đầu vào lửa. Một năm trước, thừa dịp đại ca Nhung Vu dốc sức dẹp yên quân địch tới quấy phá, nàng đã lén lút đuổi theo Tiêu Chính Bình ra ngoài biên giới.
Cho tới tháng trước, Tiêu Chính Bình cứu được nữ tử kia trở về, nàng ta phát hiện ra thân phận thật sự của nàng, bí mật thông báo cho Lưu Diễm Cung. Đại ca Nhung Vu nổi giận đùng đùng tàn sát tứ phương, quyết đấu với Tiêu Chính Bình, sau đó đưa nàng trở về.
Kỳ thật, Tương Tư cũng muốn trở về, bởi vì thích Tiêu Chính Bình, quá cay đắng, nhất là sau khi Tiêu Chính Bình tìm được nữ tử mà hắn ta thật lòng yêu thích, mỗi ngày Tương Tư đều ngâm mình trong đau khổ.
Khi đại ca tới đón nàng, nàng thật sự rất vui mừng.