Hắn vốn suy nghĩ, trở về Lưu Diễm Cung, hắn sẽ sai người tắm rửa cho nàng thật sạch sẽ, sau đó hai người vẫn tiếp tục chung sống hòa thuận. Trong lòng vừa giận, vừa đau, nhưng nàng vẫn là bảo vật quý giá mà hắn nâng niu trong lòng bàn tay.
Tuy nhiên, vừa trở về nàng lập tức bế quan, đến hôm nay, hắn mới có thể ôm nàng một cái.
Đôi mắt Tương Tư trong trẻo, nàng nhẹ nhàng "Vâng" một tiếng, đặt tay lên tay đại ca, nàng không muốn nói chuyện, nhưng lại sợ mình không nói lời nào, bầu không khí sẽ vô cùng xấu hổ, vì vậy nàng chỉ im lặng một lát, sau đó thấp giọng nói:
"Ca ca ở bên ngoài, mọi chuyện vẫn thuận lợi chứ?"
"Ngoại trừ chuyện của Tương Tư khiến ca ca bị đả kích quá lớn, thì mọi việc đều tương đối thuận lợi."
Nhung Vu không giấu được vẻ buồn bực, mỗi một câu nói ra đều mang theo ý châm chọc, nhưng rồi hắn lại ôm nàng chặt hơn, cúi đầu ghé vào tai nàng, lặng lẽ mang theo một tia hung ác mà ngay cả bản thân hắn cũng không có cách nào khống chế, nói:
"Muội muốn ra ngoài chơi như vậy, lần tới, ca ca sẽ dẫn Tương Tư ra ngoài, chúng ta không tới biên giới, mà đi Nam Cương, ca ca sẽ đưa muội đi."
Hắn cố tình nói như vậy, lúc ấy hắn cực kỳ tức giận, muốn giết chết Tiêu Chính Bình.
Nàng đã phải quỳ gối trước mặt đại ca, cầu xin giúp Tiêu Chính Bình, nàng thề rằng một năm nay ở cạnh Tiêu Chính Bình, hai người vô cùng trong sạch, sau này nàng nhất định sẽ dứt tình, vĩnh viễn không rời khỏi Lưu Diễm Cung nửa bước, nếu không Tiêu Chính Bình sẽ không được chết già.
Nếu Nhung Vu muốn khiến cho Tiêu Chính Bình không được chết tử tế, hắn vốn không cần Tương Tư phát ra lời thề như vậy, cho dù nàng có ngăn cản hắn hay không, một chưởng của hắn là có thể đánh chết Tiêu Chính Bình.
Nhưng chính người muội muội ngốc nghếch này đã ngăn cản hắn, tạo cơ hội cho Tiêu Chính Bình bỏ chạy với vết thương nghiêm trọng.
Cuối cùng thì Nhung Vu cũng không thể giết được Tiêu Chính Bình, đây là nguyên nhân chủ yếu khiến hắn không nói một lời nào với Tương Tư trong suốt quãng đường trở về.
Hiện tại, Nhung Vu đã hạ lệnh cho toàn bộ Lưu Diễm Cung, phát ra lệnh truy sát rộng rãi, đời này, nếu không băm nát Tiêu Chính Bình thành thịt vụn, thì khó mà bình ổn được cơn giận trong lòng Nhung Vu.
Trên giường, hắn thổi một chút âm khí vào lỗ tai Tương Tư, cùng với hơi thở của hắn, dừng lại trên vành tai nàng.
Vành tai trắng nõn của nàng lập tức phiếm hồng, nửa người nàng trở nên mềm mại. May mắn thay, dưới ánh nến mờ ảo, huynh muội hai người lại ngược sáng, màu hồng xấu hổ trên mặt Tương Tư không thể nhìn rõ ràng.
Tương Tư co rụt đầu, trong lòng cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng nàng cũng không biết chính xác vì sao mình lại cảm thấy không ổn, vì vậy nàng chỉ ngượng ngùng né tránh bờ môi của Nhung Vu, cẩn thận nói:
"Đi cùng huynh thì có gì thú vị, cả ngày huynh chỉ biết cấm cản muội, muội sống nghèo khổ ở bên ngoài một năm, hiện giờ về cung cẩm y ngọc thực, muội cảm thấy rất thoải mái."
Nhung Vu nghe xong, lại cười lạnh, giống như khi còn nhỏ mỗi lần cãi nhau với nàng, hắn duỗi tay vuốt ve vòng eo của nàng, nói: