⬅ Trước Tiếp ➡
Cô đang nghĩ ngợi đâu đâu, tin nhắn của anh nhanh chóng lại đến.
"Buổi sáng ngày mai muốn ăn cái gì?"
Ách, chú Lục đây là có ý gì?
Hẹn cô ăn sáng sao?
Vừa rồi anh muốn dẫn cô đi ăn cơm chiều, lại bị cô từ chối.
Một là vừa mới trải qua một màn khó xử như vậy, cô không biết đối mặt với anh như thế nào.
Hai là các nhà ăn và quà vặt đường phố bên ngoài trường học đều là học sinh, lỡ đâu bị người khác thấy được thì làm sao bây giờ?
Nhưng mà tâm tình muốn gặp anh lại chiến thắng tất cả.
Vì thế Tôn Giai Ni trả lời: "Bánh bao hấp."
"Được."
Đêm nay, Tôn Giai Ni dĩ nhiên là mất ngủ.
Tất cả xảy ra quá đột ngột.
Cô chỉ cần nghĩ đến bộ dáng Lục Minh Thần hôn môi và ngực cô lúc chạng vạng tối, đã cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, ngực đập thình thịch.
Lúc rạng sáng hơn sáu giờ, lúc chuông điện thoại di động vang lên, Tôn Giai Ni nhịn không được rên lên một tiếng.
Toang rồi, tối hôm qua hơn ba giờ cô mới ngủ, bây giờ chắc chắn khó coi chết đi được.
Vội vàng nói một câu cúp máy, cô liền chạy trối chết đến toilet rửa mặt.
Khí sắc quả nhiên không tốt, có một vòng thâm rõ ràng quanh mắt.
Nhưng cũng may là tuổi trẻ.
Cô gái mười tám tuổi, cho dù là trang điểm, da cũng non mềm đến mức bóp ra nước.
Tôn Giai Ni vội vàng đánh phấn lót, lại bôi một lớp son môi mỏng, lập tức nhanh chóng lao xuống lầu.
Xuống dưới lầu, cô mới hiểu được vì sao Lục Minh Thần lại chọn thời gian sớm như vậy.
Trời vừa hửng sáng, dưới lầu ký túc xá nữ sinh không có bất kỳ ai.
Lục Minh Thần dừng xe ở chỗ ngoặt dưới tòa nhà, căn bản không cần lo lắng sẽ có người trông thấy.
"Ni Ni."
Nhìn thấy bóng dáng cô, Lục Minh Thần từ trên xe bước xuống.
Nhìn cô gái ăn mặc mỏng manh một chút, anh nhíu mày, cởi âu phục của mình ra, khoác lên vai của cô.
"Sao mà mặc ít như vậy hả?"
"Á, em không biết buổi sáng lạnh như vậy." Tôn Giai Ni hơi ngượng ngùng nói.
Đồng thời kéo chặt áo khoác trên người.
Quanh người cô đều là hơi thở của anh, bên trong ấm áp là sự thơm ngát mơ hồ, làm lòng cô lập tức ấm lên.
"Đi thôi, lên xe trước."
Lục Minh Thần nói xong, cực kỳ tự nhiên nắm tay cô dẫn sang ghế phụ.
"Cẩn thận đầu." Anh lịch sự mở cửa xe cho cô, để tay trên đỉnh đầu cô.
"Cảm ơn Thầy Lục."
Nghe vậy Lục Minh Thần nhíu mày, cười như có như không hỏi: "Còn gọi tôi là Thầy Lục?"
"A.."
Tiếng nói anh trầm thấp, mang theo sự gợi cảm trí mạng.
Tôn Giai Ni lập tức đỏ mặt, ấp úng nửa ngày, đánh trống lảng nói một câu: "Lên xe đi, sẽ có người đến đây đó."
"Ha.." Ý cười của Lục Minh Thần sâu hơn một chút.
Anh cũng không nói gì nữa, đi đến bên kia leo lên ghế lái.
Chiếc Land Rover màu đen một đường ổn định lái ra khỏi trường học, sau khi rẽ ngoặt một cái, lái đến một tiểu khu cao cấp ở gần đó.
Trong lòng Tôn Giai Ni muốn hỏi anh là định đi đâu, lại ngại ngùng mở miệng.
Ở trước mặt anh, cô không còn là cô nhóc không sợ trời sợ đất như lúc trước, chỉ còn là một cô bé vụng trộm thích anh.

⬅ Trước Tiếp ➡