⬅ Trước Tiếp ➡
Tuy buổi sáng mạnh miệng quyết định để Uông Trữ Hạ nhịn đói, nhưng trước nay hắn quen cưng chiều cô, để cô bụng trống rỗng từ tối qua đến bây giờ, hắn lại không nỡ ác độc.
Trên đường về, Ôn Thể mua những món Uông Trữ Hạ thích ăn. Hắn không nghĩ rằng đáp lại tấm lòng của hắn lại là căn phòng trống rỗng không bóng người.
Nhìn cửa sổ mở rộng, dấu chân trên bậc cửa và lá thư đặt trên bàn, Ôn Thể nhận ra rằng, thứ quan trọng trong tim hắn đang rời bỏ hắn.
“Thế ca, em nghĩ chúng ta cần thời gian để bình tĩnh. Em đi công tác với Mục tổng, đây là công việc của em, cũng là cơ hội để em và anh có thời gian nhìn lại bản thân.
Chúng ta nên tách ra, cho nhau không gian riêng trước khi quyết định một điều gì đó”.
Ôn Thế như người mất hồn ngồi phịch xuống giường, tay hắn siết chặt lá thư. Hắn sợ rằng, lần tách ra này sẽ khiến Uông Trữ Hạ rời xa hắn.
 Uông Trữ Hạ không hề biết Ôn thể đang đau khổ ở thành phố A, cô bên này bắt đầu bước vào hành trình lao động chân tay cực nhọc.
 Đển thành phố C đã là buổi đêm, Mục Anh Húc ném vali hành lý của anh ta cho cô giữ.
 Nhìn theo bóng lưng phóng khoáng thảnh thơi của Mục Anh Húc, Uông Trữ Hạ tức tối đến phát điên. Cô lệ khệ kéo lôi hai chiếc vali đuổi theo bước chân Mục Anh Húc rất chật vật.
Do vội vàng hấp tấp, Uông Trữ Hạ bước hụt, gót giày giẫm phải nắp cống thoát nước, cô ngã dúi dụi ra đường.
 Vài người đi ngang cười khúc khích chỉ chỏ, Uông Trữ Hạ xấu hổ đứng lên mới phát hiện gót giày đã gãy. Cô đi tập tễnh một lúc, cuối cùng vứt luôn giày, đi chân đất tiếp tục chạy theo Mục Anh Húc lên xe riêng đã chuẩn bị sẵn.
Dọc đường tới khách sạn, chân cô sưng tấy, dù không muốn tỏ ra yếu đuối nhưng tiếng rên khe khẽ vẫn bật thoát khỏi kẽ môi.
Tới khách sạn, hành lý của hai người được nhân viên đưa thẳng về phòng. Uông Trữ Hạ thầm cảm ơn dịch vụ phục vụ chu đáo này. Cái chân đau của cô thực sự không phù hợp lao động chân tay.
 
 
 
 
 
Trữ Hạ nhảy lò cò một chân đi sau Mục Anh Húc. Vì là khách sạn sang trọng bậc nhất thành phố C, người đến đặt phòng đều thuộc tầng lớp giàu có chức quyền, nhìn thấy một cô gái nhỏ nhếch nhác nhảy một chân trên hành mang, ai cũng phì cười nhạo báng.
 Mục Anh Húc đứng trước cửa thang máy, khó chịu nhìn cô. “Cô có phải chim đâu mà nhảy một chân”
Uông Trữ Hạ một tay bám tường, một tay vén váy lên, giơ cái chân bị đau ra thanh minh. “Mục tổng, ngài nhìn nó sưng to như thế này, tôi sao đi nổi bằng hai chân”
Mục Anh Húc nhìn phần đùi trắng nõn mịn màng lộ ra theo động tác vô tư của Uông Trữ Hạ, tàn nhẫn nói. “Lắng lo! Bỏ chân xuống!”
Uông Trữ Hạ bĩu môi, thả váy xuống.
Về phòng khách sạn, cô ngồi trên giường vừa xoa cái chân đau vừa lầm bầm nguyền rủa tên ác ôn nào đó.
Có lẽ cô nguyền rủa nhiều quá nên kẻ bị nguyền rủa gọi điện cho cô vào lúc một giờ sáng.
“Cô gọi điện cho Trần Hiên, bảo anh ra gửi danh sách  những đồ cần mua cho cô. Luôn và ngay” Mục Anh Húc hống hách ra lệnh rồi cúp máy.
Cô vội vàng giữa đêm gọi điện cho thư ký đắc lực Trần Hiên, xin bản danh sách nào đó mà Mục tổng cần gáp.
Trần Hiên gửi mail cho cô. Nhìn danh sách toàn những thứ rõ vớ vẩn, Uông Trữ Hạ lại cần mẫn gọi điện cho ông chủ, báo cáo đã nhận được danh sách, đổi lại được câu nói cay độc từ Mục Anh Húc.
 “Cô có biết động não suy nghĩ không? Nhìn thấy danh sách đồ cần mua, lại còn phải chờ tôi giục cô đi mua nữa hả?"
Nghe tiếng tít tít trong điện thoại, cúi đầu nhìn cái chân đau, Uông Trữ Hạ tức không có chỗ phát tiết. Cô nên nghe lời Ôn Thế, nghỉ việc ở Mục thị thì có phải bây giờ vẫn đang nằm trong chăn ấm đệm êm không.
Mang theo bất mãn, Uông Trữ Hạ thất thiệu đến siêu thị gần nhất, tìm mua gần như đủ các đồ trong danh sách,
“Xin lỗi thưa quý khách. Loại sữa rửa mặt này hiện đã  hết hàng”
“Các anh có loại nào dùng tốt tương đương không?”
Một loại sữa rửa mặt không tìm mua được, Uông Trữ Hạ mua loại có thành phần gần giống. Hy vọng Mục Anh Húc nể tình ban đêm mà bớt khó tính. Cô buồn ngủ lắm rồi, chỉ muốn về phòng ngâm mình rồi chui vào chắn ngủ một giấc đến sáng.
Mục Anh Húc đúng là không làm cô thất vọng, anh ta châm biếm cô bằng những từ ngữ cay độc đến mức cô tỉnh cả ngủ.
Cô thật kém cỏi! Tệ hại đến mức việc đơn giản như đi mua đồ cũng không làm nổi. Cuối cùng, cô có thể làm được gì?”.
“Tôi có thể lê cái chân đau sưng tấy tìm mua những món đồ trong danh sách vớ vẩn của ngài. Tôi cũng có thể một giờ sáng chạy đôn chạy đáo ngoài đường chỉ để thỏa mãn tính tình biến thái của ông chủ”
 “Cô thật giỏi biện minh. Mồm mép chua ngon như vậy, Ôn Thể biết không? Nói như rồng leo, làm như mèo mửa. Cô bảo đi khắp nơi tìm mua đồ, kết quả không hoàn thành công việc. Vô tích sự như cô nên để Ôn Thế nuôi, thay vì ra đường đi làm”
 Những lời nhục mạ của Mục Anh Húc xuyên đúng chỗ đau cô luôn giấu kín. Việc Ôn Thể bỏ tiền phẫu thuật, cho cô ăn học lấy nhiều bằng cấp, dù anh là vị hôn phu của cô, nhưng cảm giác mắc nợ luôn canh cánh trong lòng.
“Mục tổng, anh đừng quên, người không phê duyệt đơn thôi việc của tôi là anh. Người năm lần bảy lượt mang tiền vi phạm hợp đồng ra dọa không cho tôi nghỉ việc là anh”
“Vì lúc đấy tôi không biết cô vô tích sự đến thế này.” Mục Anh Húc cười khẩy, sỉ nhục cô không thương tiếc.
“Anh... Uông Trữ Hạ nhục nhã không nói thành lời.
“Ở bên Ôn Thế thì cô mãi mãi là loại tầm gửi không có giá trị. Đúng là vô dụng!” Mục Anh Húc sập cửa vào mặt cô.
Cơ Thể Uông Trữ Hạ run lên từng hồi. Ban đêm sương xuống nhiều, trời trở lạnh hơn, nhưng cô chỉ thấy ngọn lửa tức giận trong lòng ngày càng nóng rực.
⬅ Trước Tiếp ➡