“Nếu mày cầu xin, tạo có thể suy nghĩ lại về năm mươi triệu”
Lâm vào đường cùng, Cao Trữ Tịch nhẫn nhịn nói. “Trữ Mộc, cầu xin chị. Em có việc cần tiền gấp”.
“Ha ha ha. Mày vẫn ngu ngốc như ngày nào. Tạo từ chổi.”
Điện thoại tắt ngúm, cơ thể Cao Trữ Tịch lạnh ngắt. Cô vội vã cầm điện thoại gọi lại số Mục Anh Húc. Cao Trữ Mộc đã chặn số điện thoại, gọi lại đều không được.
Cao Trữ Tịch hoảng hốt nhận ra bản thân lúc này rất đơn độc, trên người không tiền, không người thân, lại còn khoản viện phí chưa thanh toán.
Cạch. Tiếng động khẽ vang lên ở cửa, Ôn Thể bước vào trong khi Cao Trữ Tịch chưa kịp giấu nước mắt.
“Tôi không có ý nghe trộm”
Cao Trữ Tịch đứng lên, tay vặn xoắn gấu áo, ngại ngùng không dám ngẩng đầu.
Nhìn mái tóc đen rũ xuống ôm thấy cơ thể mỏng manh yếu đuối, sự lạnh nhạt xa cách trong mắt Ôn Thế vẫn không thuyên giảm. Hắn đơn giản nói. “Cô không cần trả chi phí nằm viện. Cô về đi”
Mất một lúc mới hiểu rõ hàm nghĩa trong lười nói, Cao Trữ Tịch ngẩng đầu nhìn, Ôn Thế đã rời đi. Cô đuổi theo ra hành lang thì đụng phải cô y tá đanh đá.
“Còn chưa đi? Cô tính ám bệnh viện chúng tôi hả?”
“Viện phí.” Cao Trữ Tịch vừa mở miệng đã bị cô y tá ghen ghét nói.
“Cô quen bác sĩ Ôn thì nói ngay từ đầu đi. Hai tôi bị anh ấy hiểu lầm là làm khó cô. Thôi, cô biến nhanh lên, để chúng tôi còn sắp xếp bệnh nhân khác vào phòng”
Từ khi nhận thông báo việc ly hôn, Cao Trữ Tịch đã phải gánh chịu quá nhiều áp lực và nhục nhã, cô không còn sức tranh cãi với y tá.
Cô rời bệnh viện, không quay về căn biệt thự to lớn của Mục Anh Húc. Năm mươi triệu đã bị Cao Trữ Mộc nuốt mất, cô tin chắc quay về sẽ chỉ nhận mọi lăng nhục từ hai con người đó.
Sau một ngày, từ một phụ nữ có chồng, Cao Trữ Tịch biến thành phụ nữ đã ly hôn, bắt đầu cuộc sống của mẹ đơn thân. Cô nhanh chóng tìm thuê phòng trọ với giá hơn ba trăm nhân dân tệ. Sau khi sắp xếp nơi ở ổn thỏa, tính toán chi tiêu sắp tới, trừ mua một số thực phẩm cần thiết, cô bắt đầu tìm việc làm.
Một người mẹ trẻ sống một mình với cái thai trong bụng, nếu không tích trữ tiền từ bây giờ, đến lúc sinh nở sẽ rất thiếu thốn.
Tìm được việc làm, Cao Trữ Tịch không nghĩ đến ngay ngày đầu đi làm, cô đã đụng mặt chồng cũ của mình_Mục Anh Húc.
Cô có biết rót rượu hay không hả?
Sau ba ngày chạy khắp nơi tìm việc, Cao Trữ Tịch được nhận vào làm ở một nơi mà bản thân trước đây chưa từng nghĩ đến: phục vụ rượu quán bar.
Giờ làm việc ngắn, lương cao, hoàn toàn phù hợp nhu cầu của Cao Trữ Tịch lúc này. Vì tiền, cô cắn răng thay bộ đồng phục thiếu vải lên người.
“Cao Trữ Tịch, bàn mười hai, ghế lô” Lão quản lý hói đầu đọc số thứ tự.
“Vâng” Khay rượu khá nặng, Cao Trữ Tịch phải gắng sức bê.
“Đợi chút. Không ai nói với cô là đồng phục không được cài khuy cao hả?” Lão quản lý thô lỗ cởi thêm khuy áo trước ngực cô.
Gã hài lòng nhìn đồi ngực vun cao lộ ra ngoài phân nứa, rồi ghé vào tai cô dặn dò. “Bàn này toàn khách quý, cô liệu hồn mà phục vụ. Khách vừa lòng, tip sẽ rất cao”
Cao Trữ Tịch gật đầu ngoan ngoãn. Cô tự dặn lòng, phải nhẫn nhịn, cô cần tiền để sinh hoạt.
Ghế lô gồm ba chiếc ghế sa lông da mềm quay lại, mỗi ghế lô sẽ cách nhau một khoảng vây quanh sàn nhảy.
Trong tiếng nhạc định tại nhức óc, giữa ánh đèn xanh đỏ chớp tắt, giữa những con người đang quằn quại buông thả, Cao Trữ Tịch nhận ra Mục Anh Húc ngồi chính giữa bàn số mười hai.
Đêm nay không có những bộ vest hàng đặt may riêng, Mục Anh Húc như trẻ hơn, phóng khoáng bất kham trong áo sơ mi bó sát người. Bờ vai rộng, vùng ngực chắc khỏe màu mật ong với cơ bắp lưu sướng đầy nam tính. Cao Trữ Tịch thấy tim thắt lại trước dáng vẻ hấp dẫn này.
“Ồ, đây không phải cựu Mục phu nhân sao?”
“Chú nói đùa. Dù sao cũng là vợ cũ Mục tổng, dù bị vứt bỏ cũng được bố thí khoản tiền không nhỏ. Làm sao cựu Mục phu nhân lại sa sút đến mức đi hầu rượu thế này?”
“Nghe đâu á trèo lên được vị trí Mục phu nhân là dùng thủ đoạn với chính chị gái ruột. Loại người ác độc như thế sớm muộn cũng nhận quả báo, lừa người rồi bị người lừa lại. Biết đâu ả bị đàn ông lừa hết tiền nên phải làm nghề này?”
“Ha ha. Chu nhị thiếu có một chân với cả hả mà rành rọt thế?”
Cùng là người trong thương giới hoặc các thiếu gia ăn chơi có quan hệ đối tác qua lại, chuyện Mục Anh Húc vừa ly hôn sáng nay, hầu như ai cũng được đánh tiếng.
Chu nhị thiếu bị hỏi vốn có địa vị thấp nhất trong những người có mặt ở đây, gã thấy Mục Anh Húc vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng xa cách, không gì lọt được vào tầm nhìn của anh, thờ ơ để mặc mọi người dè bỉu miệt thị vợ cũ. Thầm thở phào, gã hí hửng sục sạo ánh mắt vào cơ thể nõn nà của Cao Trữ Tịch.
“Còn gọi cái gì mà cựu Mục phu nhân. Đây chỉ là ả bồi rượu đàn ông, muốn có một chân với tôi còn phải xem ả hầu hạ trên giường giỏi thế nào”.
Lời miệt thị liên tục rót vào tai, Cao Trữ Tịch cắn răng chịu đựng. Chấp nhận loại công việc này, cô đã chuẩn bị sẵn tư tưởng, dù nhục nhã hơn nữa, cô cũng không bỏ cuộc.
Cao Trữ Tịch cúi người rót rượu cho từng người, vòng một đung đưa trước các cặp mắt háu đói. Vài tiếng huýt sáo vang lên. Đến lượt Chu nhị thiếu, gã giả vờ giơ cao cốc rượu, đụng mạnh tay vào chính giữa ngực.
“Non mềm như đậu hũ” Chu nhị thiếu liếm mép thèm thuồng, ánh mắt dán vào rãnh ngực sâu hun hút. Lời nhận xét của Chu nhị thiểu làm vài gã đàn ông đồng loạt nhìn Mục Anh Húc, thấy anh đang nghịch bật lửa trên tay, ánh mắt dừng trên sàn nhảy, mọi chuyện diễn ra trong ghế lô hoàn toàn không bận tâm.
Bị công khai sàm sỡ, nước mắt bắt đầu trào lên mắt Cao Trữ Tịch, cô cố gắng rót rượu nhanh hơn để sớm rời đi.
Sau Chụ nhị thiếu, kẻ thứ hai muốn giở trò sờ ngực Cao Trữ Tịch thì bị giọng lạnh lùng của Mục Anh Húc dọa mất mật.
“Cô có biết rót rượu hay không hả?”
Khí lạnh từ người Mục Anh Húc tỏa ra, mọi người hơi nhích xa ra, miệng nịnh nọt. “Đúng, đúng. Cô phải mời rượu Mục tổng đầu tiên”
“Ả phục vụ này không có mắt nhìn. Để em gọi quản lý đuổi cô ta..” Người vừa nói ngậm chặt miệng trước ánh nhìn bạo ngược của Mục Anh Húc.