Không gian trong ghế lô trầm xuống như tách biệt với tiếng nhạc sôi động trên sàn. Cao Trữ tịch muốn nhanh chóng thoát khỏi đây, cúi đầu đến gần Mục Anh Húc rót rượu.
Do tư thế cúi, Cao Trữ Tịch cũng cố gắng điều chỉnh nhưng vòng một hở hang của cô vẫn đập thắng mặt Mục Anh Húc. Cốc rượu đầy, cô định đứng thẳng người thì tay bị tóm chặt.
“Cô thật rẻ tiền” Mục Anh Húc chồm tới thổi khí vào tại cô, giọng nói rít qua kẽ răng. “Thiếu hơi đàn ông đến mức phải đi bán cơ thể thế này?”
Cao Trữ Tịch run lên, cắn chặt môi.
Không nhận được câu trả lời, Mục Anh Húc tức giận hất đổ chai rượu. Vì bàn ghế lô không cao, chai rượu rơi xuống cũng không vỡ, chỉ lăn tròn chạm vào chân ghế, ngay chính giữa hai chân Mục Anh Húc.
“Nhặt lên!” Mục Anh Húc thả tay cô, ra lệnh.
Cao Trữ Tịch vẫn trong tư thế khom người, cắn môi nhìn vẻ hống hách của Mục Anh Húc. Vòng một hở hang cùng khuôn mặt nhu thuận uất ức, khác hoàn toàn vẻ ngoài son phấn nơi đầy thị phi này, Cao Trữ Tịch không hề biết bộ dáng mềm mại của cô có bao nhiêu kiều diễm.
Mục Anh Húc nghĩ cô luôn dùng tư thái mời gọi này để hầu hạ phục vụ lũ đàn ông trong quán bar, anh vô cớ tức giận. Anh gạt chân Cao Trữ Tịch khiến cô ngã khụy chân xuống sàn, cơ thể theo quán tính lao đến sát ghế Mục Anh Húc đang ngồi.
Mục Anh Húc thỏa mãn với tư thế hèn mọn của cô, ngả lưng ra sau, tay đặt lên đầu gối, như một vị vua từ trên cao nhìn xuống.
Cao Trữ Tịch đỏ bừng mặt xấu hổ. Cô quỳ cả chân và tay, cơ thể lọt thỏm giữa hai đùi của Mục Anh Húc, khuôn mặt chỉ cách gang tay là chạm vào đũng quần anh.
“Đúng là kỹ nữ”.
“Bị Mục tổng vứt bỏ rồi, vẫn không từ thủ đoạn mồi chài”
“Nhìn tư thế của cô ta ti tiện lẳng lơ chưa kìa”
Đám đàn ông xung quanh cười khả ố, thi nhau lăng nhục Cao Trữ Tịch.
Cao Trữ Tịch bối rối nhặt chai rượu đứng lên. Do vụng về lóng ngóng nên vòng một chạm nhẹ vào chân Mục Anh Húc, nếp áo xô lệch càng phơi bày da thịt nhiều hơn. Tiếng huýt sáo cợt nhả rộ lên xung quanh.
Máu dồn lên não, Mục Anh Húc bị thái độ mọi người kích động. Anh nhìn Cao Trữ Tịch ăn mặc hở hang để đi bồi rượu đàn ông, cảm thấy tức giận vô cùng.
Mục Anh Húc nhanh chóng ra tay, tóm chặt cổ Cao Trữ Mộc không cho cô đứng thẳng người. Vớ lấy cốc rượu trên bàn, ấn mạnh vào môi cô, anh tàn nhẫn ra lệnh.
“Uống!” Cổ cô bị siết đau khiển giọng nói thoát khỏi bờ môi mất đi sự trong trẻo. “Xin thứ lỗi. Nhân viên phục vụ không được phép uống rượu của khách”
“Đừng dối trá” Mục Anh Húc tăng thêm lực ở bàn tay. “Tôi không phải đến đây lần đầu. Cô quen thói nói dối nên tính lừa gạt con nít hả?”
“Rượu Mục tổng mời mà dám từ chối?”
Á tưởng bản thân vẫn còn là Mục phu nhân đấy hả? Đây là thái độ của gái bồi rượu?”
Cao Trữ Tịch tái mét mặt khi bị mọi người dùng từ gái” để miệt thị cô. Nước mắt lăn xuống, trượt qua bờ môi đỏ căng mọng, rơi vào ly rượu sóng sánh, vẻ mềm mại yếu đuối khóc không tiếng động của Cao Trữ Tịch như cọng lông chim chạm nhẹ vào lòng Mục Anh Húc.
“Mục tiên sinh, em thực sự không uống được rượu” Cao Trữ Tịch nghĩ đến đứa con trong bụng, cô tiếp tục từ chối. Cô không dám nói sự thật với anh, lại càng không thể mất công việc này.
“Em... đau..” Giọng Cao Trữ Tịch thoáng nũng nịu, đưa tay muốn gỡ bàn tay đang bóp nghiến cố, Mục Anh Húc giật bắn buông ra.
Tích tắc tiếp theo, Mục anh Húc tát cô. Anh cần làm gì đó để kìm lại trái tim đang đập hỗn loạn.
“Kỹ nữ!”
Đầu Cao Trữ tịch đập vào cạnh bàn, khóe miệng chảy máu sau cái tát. Cô vội đứng lên, lùi lại một bước cúi gập người xuống lịch sự hỏi. “Mục tiên sinh, xin lỗi vì sự phục vụ thiếu chu đáo. Nếu ngài không vừa lòng với cách phục vụ của em, em sẽ đổi một nhân viên khác đến bồi rượu ngài”
Mục Anh Húc không trả lời, nhìn chằm chằm cô. Xung quanh không ai dám lên tiếng bởi áp suất tỏa ra từ người anh. Không khí quanh ghế lô kéo căng như dây đàn.
“Vậy, em đi được không, Mục tiên sinh?”
Ba tiếng Mục tiên sinh như giọt nước tràn ly. Mục Anh Húc đứng phắt dậy, cầm chai rượu rót thẳng xuống đỉnh đầu cô.
Rượu màu vàng chảy dọc trên khuôn mặt trắng nõn, chui vào miệng cay nồng, trượt xuống đọng lại khe ngực Cao Trữ Tịch. Tiếng la hét cổ vũ, tiếng vỗ tay cuồng nhiệt trước sự bá đạo tàn nhẫn của Mục Anh Húc.
Quần áo sũng nước trở nên trong suốt, ôm dính vào cơ thể Cao Trữ Tịch, vòng eo mảnh khảnh càng tôn lên cặp mông đẫy đà căng tròn. Cô không hề biết, bộ dáng run rẩy nhu nhược yếu đuối lúc này càng gợi lên khao khát chà đạp dày vò của đàn ông.
Cao Trữ Tịch tủi thân muốn khóc, dự tính chạy đi thì bị Mục Anh Húc luồn tay xuống eo, kéo mạnh vào người. Anh cúi xuống chiếm lấy môi cô, nuốt gọn tiếng khóc nức nở.
Mục tiên sinh, em xin anh đừng giết con
Nụ hôn của Mục Anh Húc mang theo mùi thuốc lá đặc trưng nam tính làm đầu óc Cao Trữ Tịch mê mẩn. Lưỡi cô bị cuốn lấy, anh ngấu nghiến nuốt chửng hơi thở, đào khoét tâm trí cô.
Cảm giác đau đớn nhưng đầy say mê này, Cao Trữ tịch từng cảm nhận trong lần đầu tiên gặp Mục Anh Húc.
Năm mười sáu tuổi, Cao Trữ Tịch bị bạn bè Cao Trữ Mộc bắt nạt: xé quần áo, đổ nước trái lên người ướt sũng.
Cao Trữ Tịch xấu hổ nhục nhã, khóc nấc sợ hãi nhìn mọi người. Lúc này, Cao Trữ Mộc mang theo bạn trai đi đến. Mục Anh Húc xuất hiện trong bộ vest đắt tiền, khí chất ngạo mạn lạnh lùng khiến bầu không khí náo nhiệt trầm xuống.
Cao Trữ Mộc tái mặt giải thích với Mục Anh Húc. “Để anh chị cười rồi. Trữ tịch là em gái em, con bé mắc bệnh phô bày cơ thể, chữa trị bao lâu nay vẫn chưa khỏi”
Mục Anh Húc liếc mắt đến chiếc áo bị xé rách ném dưới chân, anh đi thẳng đến trước mặt Cao Trữ Tịch. Ánh mắt lãnh đạm nhìn Cao Trữ Tịch như thấy thứ vô cùng bẩn thỉu. Anh cởi áo khoác trùm lên vai cô, ngón tay vô tình vượt qua đầu vai, cả hai người khựng lại chạm mắt nhau.
Chạm một ánh mắt, say cả một đời.
Vào lúc cô khổ sở chật vật, hành động thương hại của Mục Anh Húc đánh sâu vào tâm trí non nớt của thiếu nữ mười sáu tuổi. Cao Trữ Tịch yêu anh từ cái nhìn đầu tiên.
“Mục tổng tuyệt vời!”
Liên tiếp các tràng cười khả ố dâm dục kéo tỉnh Cao Trữ Tịch.