Tiếp ➡
Một cuộc giao dịch (1)
Trong phòng ngủ của một căn biệt thự sang trọng ở thành phố Z, một cảnh tượng khiến người khác phải đỏ mặt đang được thực hiện. Tiếng thở dốc đầy ma mị vang lên hết đợt này đến đợt khác, quần áo nam nữ bị trộn chung và vương vãi khắp trên sàn, cửa ra vào. Hai má Trần Chi đỏ bừng, cô cắn chặt môi, khẽ mở đôi mắt mơ màng cùng với sự đau đớn. Trong mắt cũng như trong tâm trí cô bây giờ bị bao phủ bởi một màng sương trắng, còn có một tia đau lòng, không rõ ràng và không thể tiêu trừ. Cảm giác như có một cái gai đang cắm sâu xuống trong lòng cô, chỉ cần chạm nhẹ vào một chút cũng sẽ cảm thấy đau, nhưng cô đã chôn chặt nó để không làm trái tim cô đau. 
Trước mặt cô bây giờ là bộ ngực cường tráng đang nhấp nhô của một người đàn ông, làn da màu lúa mì, cơ ngực cường tráng, lúc này tràn ngập sự thú tính. Anh có một khuôn mặt điển trai, mọi đường nét đều như một kiệt tác hoàn hảo của một nhà điêu khắc, dù là một phụ nữ như cô nhìn thấy cũng sẽ bị rung động. Giờ phút này, khuôn mặt của hắn đang bị dục vọng chi phối, bị dụ dỗ, giống như một loại độc dược xinh đẹp, dáng vẻ yêu kiều, nhưng lại có thể giết chết người. Cảm nhận được ánh mắt của Trần Chi, Tư Dạ từ từ mở mắt, lộ ra một đôi mắt đen và sâu.
Đôi mắt sáng hơn cả vì sao trong đêm đen, sắc bén và sâu thẳm, nhìn thoáng qua khó mà có thể nhìn thấy đáy. Ánh mắt của anh lạnh lạnh như băng, không có chút mê muội, khi làm loại chuyện này mà vẫn giữ được đầu óc tỉnh táo. "Đây là phản ứng của cô sao? Vừa khéo léo nhưng cũng cứng nhắc! Không ai ép cô ở đây cả, nếu cô không vui, cô có thể rời đi ngay bây giờ!".
Ngôn ngữ lãnh đạm của người đàn ông giống như vũ khí sắc bén, có thể dễ dàng cào xé lòng người. Trần Chi xấu hổ quay đầu lại, cô thực sự không muốn, nhưng cô không thể làm khác được. Cô đã đến bước này, không còn đường lùi nữa thời điểm này, nếu không chịu đựng cô ấy sẽ không có gì sau đêm nay. Hơn nữa, cô còn chưa lấy được tiền nên càng không thể lùi bước. Anh nói cô là người cứng nhắc, cô phải thay đổi bộ dạng thờ ơ của mình để hợp tác với anh hơn, làm ơn ~ hãy làm vui lòng anh, làm cho anh cảm thấy hưng phấn.
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Trần Chi quyết định nâng đôi chân thon dài trắng nõn của cô lên rồi từ từ quấn lấy eo anh, tư thế vừa ma mị vừa xấu hổ. Cô bắt gặp ánh mắt anh, dưới cái nhìn sâu thẳm của người đàn ông này, cô từ từ đưa tay lên, móc vào cổ anh và đặt lên môi anh một nụ hôn. Động tác của cô quả thực rất run, nhưng cũng đầy cám dỗ. . . . . Hành động e thẹn và dịu dàng này đã kích động đến trái tim của Tư Dạ.
Anh dường như đã bị kích thích rất nhiều, trên mặt hiện lên một tia tức giận, động tác càng thêm dữ tợn, tiết tấu rõ ràng không thể khống chế được, ngay cả chiếc giường kiểu châu Âu sang trọng và kiên cố cũng phát ra tiếng "kẽo kẹt, kẽo kẹt". Trần Chi cắn chặt môi, đôi môi ban đầu có một màu đỏ tươi bây giờ đã mất đi sắc đỏ đó.
Một cuộc giao dịch (2)
Trần Chi cắn chặt môi, đôi môi ban đầu có một màu đỏ tươi bây giờ đã mất đi sắc đỏ đó. Cô đã cố gắng hết sức để bản thân không bị chìm đắm vào niềm đam mê dục vọng này, nhưng cơ thể lại phản bội trái tim cô, vừa nổi vừa chìm, cô cảm thấy mình giống như một chiếc thuyền nhỏ lênh đênh trên biển, trôi dạt, luôn có khả năng bị nước biển nuốt chửng. Trần Chi hoảng hốt và sợ hãi.
Cô nỗ lực làm bản thân mình nhớ lại hình ảnh của mẹ cô, nghĩ đến việc mẹ đang bệnh nặng, lòng cô trở nên kiên định. Không có đáng sợ bằng việc mất đi người mẹ đã chăm sóc và bên cạnh mình những lúc khó khăn. Cô phải mạnh mẽ, phải vượt qua rào cản tâm lý, phải đi tiếp mà không quay đầu nhìn lại! Đêm nay ngày càng trầm xuống, thế giới càng yên lặng, không biết đến bao giờ tình cảm mãnh liệt này mới kết thúc.
Khi người đàn ông trên người cô rời đi, Trần Chi cảm thấy run lên vì lạnh. Mệt mỏi nhắm mắt lại, cô vô thức dùng hai tay kéo chăn bông quấn quanh người, vùi đầu vào gối, toàn thân cuộn tròn như một con thú nhỏ bị thương rồi ngủ thiếp đi. Tư Dạ bước ra từ phòng tắm và nhìn thấy bộ dạng đáng thương của cô, trong đôi mắt đen láy của anh hiện lên một tia khinh thường và lạnh lùng.
Mới có như thế mà cô đã không chịu được sao? Sự tra tấn vẫn sẽ đến, anh sẽ cho cô biết thế nào mới gọi là sống trong địa ngục trần gian. Sự trả thù chỉ mới bắt đầu mà thôi!
---------------
Lại lần nữa mở mắt ra, đã là mười một giờ sáng. Người đàn ông đêm qua đã rời khỏi biệt thự từ sớm, anh tuy cả đêm qua không ngủ nhưng tinh thần và thể chất dường như vẫn còn rất tốt. Cắn răng để ngồi dậy, Trần Chi cảm thấy hai chân của cô không còn là của cô, nó vừa đau vừa mềm, không thể nào dùng sức được. Nhìn những vết bầm tím khắp người, cô không khỏi thở dốc vì kinh ngạc. Nước mắt cô gần như trào ra, khi nhìn thấy tấm chi phiếu nửa triệu trên tủ đầu giường, cô lại cố nén nước mắt.
“Trần Chi, đừng khóc! Đây là con đường do chính mày lựa chọn, mày không có tư cách để khóc! Dù sao thì sự việc này cũng đã xảy ra, mày hãy coi nó như là một cơn ác mộng đi. Giờ đây cô đã tỉnh mộng, mọi chuyện đều đã qua, mày nên quên đi mọi chuyện đêm qua và tiếp tục đối mặt với cuộc sống của chính mình.”  Để giảm bớt cảm giác đau khổ, cô chỉ có thể liều mạng tự an ủi mình, chỉ có như vậy, trong lòng cô mới cảm thấy tốt hơn.
Vất vả lắm cô mới có thể đứng dậy, Trần Chi lại bị ngã trên ga trải giường. Tấm ga trải giường màu trắng, có chút đỏ tươi tràn ra, là vật chứng về sự phản bội của thân thể đối với cô đêm qua. Trần Chi cảm thấy nhói ở ngực, cô hoảng sợ quay đầu đi, vội vàng tắm rửa rồi mặc quần áo bước xuống lầu, cô muốn rời đi khỏi nơi này, nói làm cho cô không thở nổi.
Cô vừa bước xuống lầu, đang định cúi đầu rời khỏi biệt thự, dì Chu đột nhiên tiến lên ngăn cản cô, nói một cách máy móc: "Cô Trần, cậu chủ đã ra lệnh cho cô hôm nay sẽ ở lại đây, lát nữa sẽ có người mang hành lý của cô tới đây." 
Trần Chi kinh ngạc mở to hai mắt: " Vì cái gì? Tôi không muốn dọn đến đây! ". Không phải cô chỉ ở cùng anh một đêm thôi sao? Tư Dạ chẳng lẽ đã hối hận? Vẻ mặt dì Chu nhàn nhạt: “Đây là mệnh lệnh của cậu chủ, cô có bất cứ thắc mắc gì thì hãy nói trực tiếp với cậu chủ.”
“Không cần, dù sao tôi cũng sẽ không dọn vào.” Trần Chi nói xong liền quay người rời đi ra khỏi căn biệt thự này. Vâng, cô sẽ chỉ ở lại một đêm, bây giờ sau khi thỏa thuận đã kết thúc, cô sẽ không ở lại.
Làm nhục nơi phòng tối (1)
Từ nay về sau, cô không muốn gặp lại người đàn ông đó nữa, cũng không muốn có bất kỳ mối quan hệ nào với anh nữa.  Khi lên taxi, tay Trần Chi giữ chặt lấy chiếc túi của cô, trong đó có tờ chi phiếu 500.000 nhân dân tệ. Một tấm chi phiếu nóng hổi, ​​nhưng lại làm cô có có chết cũng không buông tay. Cô vội vã đến bệnh viện và trả 100.000 nhân dân tệ tiền viện phí, Trần Chi đã điều chỉnh lại tâm lý của cô trước khi vào phòng bệnh.
Mẹ Trần đang nằm yếu ớt trên giường bệnh, nhìn thấy cô đi vào, trên khuôn mặt vẫn xinh đẹp lại nở một nụ cười bình thản.
“Tiểu Chi, con đến rồi.” . “Mẹ, mẹ thấy trong người thế nào?” Cô bước đến kế bên giường bệnh, đặt trái cây và thực phẩm dinh dưỡng xuống, rồi nắm tay mẹ. Mẹ Trần lãnh đạm cười: "Cũng không có gì mới, chữa trị nhiều năm như vậy cũng không khỏi. Tiểu Chi, con làm thủ tục xuất viện cho mẹ đi nằm viện lâu cũng phí tiền lắm." 
" Mẹ! "Trần Chi ôm chầm lấy mẹ cô: " Chúng ta sẽ có bệnh thì phải chữa, không thể kéo dài lâu được, nếu không cơ thể sẽ trở nên yếu ớt. Mẹ cứ yên tâm, con đã trả hết tiền viện phí rồi. ". Cô còn không biết mẹ đang nghĩ gì sao, mẹ cô là sợ không lo được viện phí nên quyết định làm thủ tục xuất viện. Mẹ Trần đã hơi sửng sốt, và nghi ngờ hỏi: " Tiểu Chi, phí nằm viện là 100.000 nhân dân tệ, đó không phải là một khoản tiền nhỏ. Tại sao con lại có nhiều tiền như vậy"
Trần Chi mỉm cười nhẹ: "Chẳng phải trước đó con đã tìm được một công việc bán thời gian hay sao? 5.000 nhân dân tệ một đêm, ông chủ đã cho con ứng trước 100.000 nhân dân tệ để con có thể trả tiền viện phí. Vì vậy, mẹ có thể yên tâm dượng bệnh và đừng lo lắng về bất cứ điều gì. "
" Mẹ cảm thấy con là đang nói quá, những người đó được tổ chức chơi piano với giá 5.000 nhân dân tệ một đêm. Nhưng ở đâu lại có người có thể tổ chức tiệc mỗi ngày, huống chi, làm sao người ta có thể sẵn sàng ứng trước 100.000 nhân dân tệ cho con chứ? "
Trần Chi lấy ra một quả táo, vừa gọt vừa cười: "Sao lại không có? Mẹ, mẹ chưa thấy những người giàu có. Cuộc sống thật nhàm chán. Mỗi ngày là một bữa tiệc, một bữa tụ tập, ăn chơi. Đối với họ, 100.000 nhân dân tệ, chỉ là giọt nước trong đại dương thôi. Đối với chúng ta số tiền đó quả thực rất nhiều, nhưng với họ, họ không nghĩ như vậy. "
Mẹ Trần trầm ngâm gật đầu: " Đúng vậy, ta làm sao lại quên, cuộc sống của người giàu có là như vậy. ". Có chút nỗi nhớ được ám chỉ của trong giọng điệu của bà ấy. Trần Chi cảm thấy chột dạ nhưng cũng không nghe ra được. Cô đang chìm đắm trong suy nghĩ của mình, nếu không phải lần trước tham gia vào bữa tiệc, thì có lẽ tối hôm qua cô đã không phản bội cơ thể của mình.
    
Làm nhục nơi phòng tối 2
Ngày hôm đó, cô dựa theo địa chỉ đến trước một tòa biệt thự xa hoa tráng lệ, ấn chuông cửa làm thanh âm vang lên…..
Đêm nay sẽ có một buổi party được tổ chức rất long trọng tại nơi này, cô là nghệ sĩ dương cầm được mời đến.
Lương cũng rất cao, tận 5000 tệ cho một đêm biểu diễn.
Hiện tại mới chỉ ba giờ chiều, cô đến thực sự rất sớm nhưng chẳng qua là do cô không thích đến muộn mà thôi, đến sớm một chút cũng có thể chuẩn bị kỹ càng thêm một chút.
“Thưa cô Trần, bây giờ thực sự còn quá sớm, cô cùng tôi lên lầu nghỉ ngơi một lát đi.”
Sau khi theo người hầu lên lầu hai, Trần Chi cũng không có tò mò nhìn trái nhìn phải, tuy không sinh ra trong gia đình giàu có nhưng cô là một người được học hành tử tế.
Người hầu dẫn cô đến trước một cánh cửa, “Thưa cô Trần, cô hãy vào bên trong nghỉ ngơi trước đi. 5 giờ chiều nay sẽ có người đến mời cô đi chuẩn bị mọi thứ.
“Được rồi, cảm ơn cô.” Trần Chi hơi mỉm cười, chờ người hầu đi rồi cô mới đẩy cửa đi vào trong nghỉ ngơi.
Mới vừa bước được hai bước vào trong, cánh cửa sau lưng cô đột nhiên đóng lại.
Cùm cụp một tiếng, căn phòng đột nhiên chìm vào một sự yên tĩnh lạ thường.
Rất tối, trong phòng không còn bất kỳ một tia sáng nào cả giống như một không gian bị vây lấy bởi một thứ gì đó.
Trần Chi với tay mò mẫn tìm công tắc đèn và ấn vào nhưng đèn lại không sáng.
Cô xoay người lại muốn mở cửa nhưng cửa đã bị khóa chặt không thể nào mở ra được. 
Đã xảy ra chuyện gì vậy chứ?
Trong lòng cô không khỏi có chút hoài nghi, còn có một loại cảm giá sợ hãi không cách nào giải thích được. 
Tiếp ➡