⬅ Trước Tiếp ➡
Cách duy nhất có thể giải thích chuyện này chính là cô không hề tình nguyện ở bên Tư Dạ.
Đôi mắt đen tuyền của Tư Dạ liếc nhìn Trần Chi, khóe miệng hienj lên một nụ cười tàn nhẫn. “Anh tự đi mà hỏi cô ấy dii, là tôi cưỡng ép cô ấy hay là cô ấy tự nguyện. Trần Chi, cô nói đi, làm sao cô bò được lên giường của tôi vậy?”
Trần Chi kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn thấy ánh mắt vô tình tàn nhẫn của người đàn ông kia, cô biết rất rõ, anh sẽ đem toàn bộ sự việc kia nói ra.
Đừng mà, cho dù cô ấy có sa đọa đến mấy thì cô cũng không muốn An Dĩ Thần biết được.
Cơ thể cô phản ứng nhanh hơn cả não, nhanh chóng chạy đến bên người Tư Dạ, bình thản nói với An Dĩ Thần: “Dĩ Thần à, đây là chuyện giữa em và Tư Dạ, anh có thể không hỏi đến nữa được không?”
An Dĩ Thần vốn dĩ muốn hỏi nhưng nghe được lời nói này của cô, lời nói lại bị kẹt vào trong cổ họng không thể nói ra, vô cùng khó chịu.
Anh ấy nhìn cô rất lâu, sau đó mới nhẹ nhàng nói: “Tiểu Chi, anh biết anh không có tư cách gì để hỏi đến chuyện của em, nhưng anh chỉ đang muốn quan tâm em mà thôi. Em nói cho anh biết đi, vì sao em lại muốn ở bên anh ta? Là vì em thích anh ta sao? Hay là vì một nguyên nhân khác? Em nói cho anh biết đi, bất luận đã xảy ra chuyện gì đi chăng nữa thì anh vẫn sẵn sàng giúp đỡ em mà.”
Cô biết anh sẽ giúp cô chứ, sẽ giúp cô vô điều kiện. Nhưng cô thật sự không thể, cô không còn cơ hội để quay đầu nữa rồi.
Chỉ có Tư Dạ mới có tư cách dừng cuộc giao dịch này lại thôi, cô vĩnh viễn không có cơ hội được rời đi.
Cô còn phải phụng dưỡng cho mẹ, tính cách cô thì yếu đuối nhát gan, cô không cách nào chọc đến một nhân vật lớn như Tư Dạ được.
Cho nên cô đành phải phụ lòng tốt của anh ấy rồi.
Kiềm chế nỗi đau trong lòng lại, Trần Chi lạnh lùng nói: “An Dĩ Thần, tốt nhất thì anh đừng nên hỏi đến, được không? Em ở bên Tư Dạ tất nhiên có lý do nhưng dù là bất cứ lý do gì thì đây cũng là chuyện mà em tự nguyện.”
Cô nhìn Tư Dạ, bàn tay nhỏ nhắn, trắng nõn nắm lấy bàn tay dài của anh, không chút do dự.
“Chúng ta trở về đi, em không muốn tiếp tục ở lại đây nữa.”
Cô vô cùng căng thẳng, cô sợ Tư Dạ sẽ không phối hợp với lời cô nói. Nếu anh tiếp tục chế nhạo cô hay thậm chí là nói ra sự thật thì cô không còn mặt mũi nào mà đối diện với An Dĩ Thần nữa.
Trần Chi vô thức nắm chặt tay anh, cô cắn môi, nhìn anh đầy mong đợi.
Người đàn ông không hề này ra bất kỳ cảm xúc nào chỉ nhìn chằm chằm cô một lúc rồi đột nhiên vươn tay ôm lấy eo cô, hôn lên môi cô thật mạnh.
Trần Chi giật mình, hai mắt mở to.
 
Mây mưa trong phòng tắm 1
 
Người đàn ông không hề này ra bất kỳ cảm xúc nào chỉ nhìn chằm chằm cô một lúc rồi đột nhiên vươn tay ôm lấy eo cô, hôn lên môi cô thật mạnh.
Trần Chi giật mình, hai mắt mở to.
Ngây người hai giây cô mới ý thức được, Tư Dạ đang hôn mình,
Anh lại đang hôn cô!!!
Đây là lần đầu tiên Tư Dạ hôn môi cô, không có chút dịu dàng nào cả chỉ có mạnh mẽ và độc đoán, không để cho người khác có cơ hội phản kháng. Mùi vị của anh tràn đầy giữa môi và lưỡi của cô, một mùi vị mạnh mẽ, nam tính và là hương vị dương cương.
Công kích của anh mạnh mẽ đến không cho Trần Chi cơ hội để đề phòng, trực tiếp đánh trúng nội tâm cô khiến tim cô đập như sấm.
Trần Chi quên cả phản kháng, ngơ ngác để tùy anh hôn môi mình, người đàn ông kia ôm eo cô sát vào người, dường như muốn hòa cô vào trong cơ thể anh làm một.
Nụ hôn nồng cháy kéo dài được một lúc, môi Trần CHi lúc này đã sưng đỏ, tê dại, lúc này anh lại đột nhiên buông cô ra, nhanh như lúc nụ hôn này bắt đầu vậy khiến Trần Chi không kịp phản ứng lại.
Nhìn gương mặt tuấn tú đang gần trong gang tấc, Trần Chi ngơ ngác chớp chớp mắt, tim đập liên hồi, đầu óc trống rỗng.
Cho đến bây giờ cô vẫn chưa thể tin tưởng Tư Dạ đã thật sự hôn cô. Những điều nên làm bọn họ đều đã làm rồi nhưng đây là lần đầu tiên anh hôn môi cô…….
Đến khi cô kịp phản ứng lại, việc đầu tiên là xem phản ứng của An Dĩ Thần, cô vừa quay đầu lại thì chỉ nhìn thấy bóng lưng cao lớn của người đàn ông đang từng bước rời đi.
Cô không nhìn thấy vẻ mặt của anh ấy nhưng cô cảm giác được anh ấy thực sự rất buồn
Dĩ Thần…….
Vì sao cô cảm thấy khoảng cách giữa hai người ngày càng xa xôi hơn vậy chứ?
Trong lòng Trần Chi sinh ra một loại cảm giác hoảng hốt, cô cảm thấy hình như cô đã thực sự đã bỏ lỡ chàng hoàng tử trong lòng mình bấy lâu.
“Dĩ Thần……”Cô muốn chạy lên giữ chặt lấy tay An Dĩ Thần nhưng lúc này bàn tay của cô đã bị Tư Dạ giữ chặt.
“Trở về cho tôi!”Người đàn ông kéo cô lại bên cạnh xe, kiên quyết đẩy cô vào trong xe rồi khóa cửa lại.
Trần Chi cũng không phản kháng lại nữa, đôi mắt cô dõi theo bóng lưng An Dĩ Thần dần dần biến mất ở cổng khách sạn không dám chớp mắt dù chỉ một lần.
…………………………………………………
“An Dĩ Thần sao cậu lại trốn học vậy?”Đây đã là lần thứ ba An Dĩ Thần trốn học, bạn cùng lớp không khỏi tò mò mà hỏi anh.
Cậu bạn Tuấn Dật quay đầu lại thản nhiên cười, “Không phải cậu cũng trốn học đó sai?”
“Tôi…….Tôi có chuyện quan trọng, cậu nghĩ tôi muốn trốn học thật sao chứ.”Cô bĩu môi, oán giận nói.
Cô trốn học là bởi vì mẹ cô không được khỏe cho nên cô phải đến bệnh viện chăm sóc.
Gia cảnh của An Dĩ Thần tốt, cái gì cũng tốt, vốn dĩ có thể vô ưu vô lo mà đi học nhưng lại trốn học, đúng là không biết quý trọng hạnh phúc.
Cậu bạn kia hình như nhận ra tâm tư của cô nhưng cậu lại không biết phải giải thích thế nào.
“Tôi đi đây.”Cậu lại cười rồi xoay người rời đi trước.
Dưới ánh nắng chói chang của mặt trời, bóng lưng của cậu vừa cao lại gầy, không biết vì sao nhưng Trần Chi lại cảm thấy bóng lưng của cậu thật sự rất cô đơn.
Trong lòng cậu không được thoải mái, cô đương nhiên cảm nhận được, cảm nhận rất rõ.
⬅ Trước Tiếp ➡