⬅ Trước Tiếp ➡
Mục Phong và Quý Hoa đồng thời quay đầu nhìn về phía phòng Chủ tịch, sau đó đồng thanh nói: "Cậu nhỏ tiếng một chút."
 
Mục Sơ Dương bĩu môi: "Chắc chắn anh hai là vì tấm danh thiếp đó."
 
“Danh thiếp gì?” hai người liền tỏ vẻ tò mò.
 
Mục Sơ Dương chồm lại gần hai người họ, và thì thầm về việc hôm nay anh ta gặp Tô Vãn Hạ như thế nào, sau đó là biểu cảm của Mục Anh Thần khi nghe thấy tên của Tô Vãn Hạ, sau đó anh đã giữ lấy tấm danh thiếp làm của riêng.
 
Nói xong, khi nhìn lại biểu cảm của hai người thì khiến anh ta ngẩn ra.
 
Tại sao hai người này cũng có biểu cảm như vậy?
 
Tất cả họ đều biết Tô Vãn Hạ là ai, nhưng chỉ một mình anh ta không biết.
 
"Này, các ngươi đừng ngây ra như vậy nữa, Tô Vãn Hạ là ai, cũng phải nói em biết chứ?" Mục Sơ Dương nóng vội, thứ cảm giác mà người khác đều biết chỉ một mình mình không biết thì không vui chút nào.
 
Quý Hoa trợn tròn mắt, không khỏi kêu lên: "Trời ạ, Vãn Hạ đã quay lại rồi!"
 
Mục Phong nói tiếp: "Đúng vậy, tôi thật sự không dám tin."
 
Quý Hoa lại nói: "Nếu không vì thấy được anh hai như vậy, tôi cũng không dám tin."
 
2: Mục Thị rất ảm đạm
 
Mục Phong: "Haizz, xem ra anh hai vẫn chưa buông bỏ cô ấy."
 
Quý Hoa: “Không biết lúc đầu Vãn Hạ nghĩ như thế nào, sao lại đột nhiên muốn xuất ngoại?”
 
Mục Sơ Dương đập mạnh xuống bàn: "Hai người nói xong chưa mau nói em biết với!"
 
Hai người hoàn hồn lại, Quý Hoa nhìn Mục Sơ Dương: "Lúc đó cậu ra nước ngoài rồi nên không biết, thật ra Tô Vãn Hạ khi đó là bạn gái của anh hai chúng ta."
 
"Cái gì? Tại sao chưa từng có ai nói với tôi chuyện này!" Mục Sơ Dương sửng sốt.
 
“Khi cậu trở về thì anh hai cũng đã chia tay cô ấy rồi nên không ai dám nhắc tới.” Quý Hoa tức giận nói.
 
“Vậy tại sao họ lại chia tay?” Đây là điều Mục Sơ Dương tò mò nhất.
 
Mục Phong tiếp tục: “Cũng không biết được, sáu năm trước Vãn Hạ đột nhiên xuất ngoại, sau đó trong một lần anh hai say rượu đã vô tình nói ra sự thật, haizz, lúc đó chúng tôi mới biết họ đã chia tay, hơn nữa do chính Vãn Hạ đòi chia tay."
 
Mục Sơ Dương vô cùng sửng sốt: “Không thể nào!” Nghĩ đến địa vị của anh trai mình, có bao nhiêu phụ nữ tranh giành làm bạn gái của anh, Tô Vãn Hạ nghĩ như thế nào vậy.
 
Cánh cửa văn phòng Chủ tịch đột nhiên mở ra với một tiếng cạch, ba người họ hoảng hốt giả vờ nhìn vào tệp tài liệu trên tay.
 
Mục Anh Thần liếc nhìn họ và bước ra ngoài.
 
Ba người thở phào nhẹ nhõm, Quý Hoa đứng lên: "Dọn đồ đi về thôi."
 
Sau đó, mấy người họ mới trở lại văn phòng của mình để thu dọn đồ đạc và chuẩn bị tan làm.
 
Mục Anh Thần trên đường lái xe về nhà, anh đã đỗ xe bên lề đường khi đến ngã tư ở khu Đông.
 
Nhà của Tô Vãn Hạ cách đây không xa, nếu bây giờ anh rẽ phải thì có thể đến nhà cô.
 
⬅ Trước Tiếp ➡