⬅ Trước Tiếp ➡
Đôi mắt anh nhìn chằm chằm vào vô lăng, sau ba phút, anh đã quay vô lăng và lập tức rời đi.
 
Tô Vãn Hạ đã tắm xong, đang say đắm nằm trên chiếc giường lớn của mình thì đột nhiên điện thoại của cô đổ chuông.
 
"Hi. Jesse"
 
"Summer, cô đã gặp gia đình của mình chưa?" Tiếng Trung lưu loát của Jesse vang lên ở đầu dây bên kia.
 
Tô Vãn Hạ mỉm cười: "Đã gặp rồi, tôi rất vui."
 
"Tốt lắm, như vậy tôi cũng yên tâm một chút."
 
"Jesse, ừm. Rất cảm ơn sự giúp đỡ của anh ở nước Anh." Giọng điệu của Tô Vãn Hạ rất tự nhiên, và bày tỏ sự cảm ơn chân thành.
 
"Cô không cần nói những lời cám ơn, chỉ cần cô vui là được, buổi tiệc ngày mai tôi cũng sẽ tham dự."
 
Tô Vãn Hạ có hơi ngạc nhiên và thốt lên: "Thật sao? Anh sẽ đến Trung Quốc sao?"
 
"Đúng vậy, có chào đón không?"
 
"Chào đón, rất hoan nghênh"
 
"Vậy ngày mai chúng ta sẽ gặp lại"
 
"Ừm, hẹn ngày mai gặp"
 
Sau khi cúp điện thoại của Jesse, Tô Vãn Hạ ngơ ngác nằm trên giường.
 
Jesse là con trai của ông chủ lớn của cô ở Anh, cô là giám đốc thiết kế của công ty, Jesse tương đương với phó Chủ tịch công ty.
 
Khi cô mới vào công ty, hầu hết mọi người đều xa lánh cô vì cô là người Trung Quốc, ở sau lưng gây rắc rối cho cô, tất cả đều nhờ Jesse đã giúp cô giải quyết từng cái một.
 
Vì Jesse là con lai, cha anh ấy là người gốc Anh, mẹ là người gốc Hoa nên anh ấy khá thích người Trung Quốc và văn hóa Trung Quốc.
 
Sau khi cả hai dần hiểu nhau, họ trở thành những người bạn rất tốt, trong vòng hai năm cô có thể đảm nhận vị trí giám đốc thiết kế là nhờ có sự đề bạt và chỉ dẫn của Jesse.
 
Mặc dù Tô Vãn Hạ biết Jesse có những ý định khác về mình, nhưng cô không muốn vạch trần điều đó, vì vậy cô chỉ giả vờ như mình không biết gì, chẳng phải làm bạn vẫn tốt sao?
 
Cô khẽ thở dài một hơi, để đầu óc trống rỗng, nằm trong chăn và rất nhanh liền chìm vào giấc ngủ say.
 
 
1: Buổi tiệc tối 1
 
Hôm sau, Tô Vãn Hạ đang ngủ say, thì bị một tiếng chuông điện thoại đánh thức, cô khó chịu nhíu mày một cái, cầm lấy điện thoại di động cũng không thèm nhìn tới, giọng nói khàn khàn: "Alo, ai đó?'
 
Vậy mà đầu bên kia điện thoại không có tiếng gì, "Ai vậy?" Tô Vãn Hạ tức giận, sáng sớm gọi điện thoại mà không nói chuyện, bị bệnh à.
 
Cô càng nghĩ càng tức giận tắt điện thoại ném lên trên gối nằm mơ màng lại ngủ tiếp.
 
Mục Anh Thần bên kia điện thoại nghe được giọng nói của Tô Vãn Hạ thì trái tim không chịu khống chế run lên,  tiếng nói  xa lạ quen thuộc đến cỡ nào, đã bao lâu rồi anh không nghe được.
 
Khóe miệng anh nở nụ cười châm chọc  từ hôm qua trời biết lúc anh hay tin cô trở về thì cả đêm không ngủ được,  mà người con gái này lại ngủ say bất tỉnh như vậy,  tốt,  rất tốt.
 
Anh tắt máy, đến khi tâm trạng bình tĩnh lại thì vẻ mặt lạnh lùng đi ra ngoài, anh cũng nên đi công ty, hôm nay lịch trình rất nhiều.
⬅ Trước Tiếp ➡