⬅ Trước Tiếp ➡
 
Khi bóng người dần dần biến mất khỏi tầm mắt cuối cùng anh gục ngã xuống trong mưa.
 
Ở sân bay. 
 
Cha tô và mẹ tô vô cùng buồn bã kéo tay Tô Vãn Hạ,  vẻ mặt áy náy nhìn đứa con gái bọn họ yêu quý nhất.
 
"Hạ Hạ. "
 
 
"Đều do cha,  tại cha làm liên lụy tới con. " Cha tô tự trách nói.
 
"Cha con là con gái của cha,  nói cái gì mà liên lụy hay không liên lụy chứ.? "
 
"Hơn nữa cho dù không có những chuyện này, con và anh ấy cũng không thể nào! "
 
Tô Vãn Hạ giấu đi sự buồn bã trong ánh mắt,  khóe môi cong lên,  cô không muốn để cho cha mẹ lo lắng vì cô.
 
"Hạ Hạ,  con ở nước ngoài phải chăm sóc bản thân thật tốt nhé! " Mẹ Tô nghẹn ngào nói.
 
Bà chỉ có một đứa con gái,  bây giờ cũng bị những người đó ép buộc phải ra nước ngoài,  đời trước bọn họ đã làm gì nên tội.
 
2: Chuyện cũ như mây
 
"Mẹ,  mẹ đừng lo lắng,  tính tình của con mẹ còn không biết sao. " Tô Vãn Hạ  lôi kéo tay mẹ Tô an ủi nói.
 
"Hành khách trên chuyến bay *** lúc *** của hãng **** đến ***vui lòng đến Cổng số *** để làm thủ tục lên máy bay.. .. "
 
Tô Vãn Hạ  ôm lấy cha Tô mẹ Tô "Cha mẹ,  con đi đâu,  hai người nhất định phải chăm sóc bản thân của mình thật tốt biết không? "
 
"Hạ Hạ. "
 
"Chờ con trở lại. " Tô Vãn Hạ  mỉm cười nhanh chóng xoay người đi vào trong.
 
Cô sợ,  cô sợ cô còn ở lại nữa thì nước mắt không nhịn được sẽ trào ra.
 
Cô nắm chặt hai tay của mình,  sống lưng thẳng tắp,  ngẩng cao đầu bước đi không để cho nước mắt chảy xuống.
 
Một ngày nào đó cô sẽ trở lại,  cô sẽ mang theo tôn nghiêm và kiêu ngạo của mình trở về.
 
6 năm sau
 
Một chiếc Ferrari màu đỏ siêu ngầu chạy như điên, hấp dẫn ánh mắt của người bên đường.
 
Tô Vãn Hạ nhìn đồng hồ trên tay, mười một giờ đúng, chưa tới 20' nữa cô có thể chạy tới.
 
Chợt một tiếng đàn vi-ô-lông ưu nhã vang lên.
 
Cô nhìn màn hình hiển thị,  khóe miệng không nhịn được cong lên.
 
"Alo, Ức Nhu. "
 
"Hạ Hạ, cậu đến đâu rồi hả ?" Giọng nói rôm rả của Án Ức Nhu bên đầu dây kia vang lên.
 
⬅ Trước Tiếp ➡