Cảm thấy người nọ đã rời đi, đợi một lúc Cố Vân Niệm mới từ không gian ra ngoài.
Còn người nam nhân vẫn còn đang hôn mê kia, cô liền đem hắn lưu lại trong không gian.
Vào cái thời khắc đem hắn mang vào không gian, Cố Vân Niệm đã quyết định cứu hắn một mạng.
Không giám ở lại đây lâu, Cố Vân Niệm lập tức hướng theo hướng đường cũ từ phía cửa sổ rời đi.
Đến khi về được đến nhà, Cố Vân Niệm mới nhẹ nhàng thở ra, suy nghĩ một chút thấy sau này Vân Thủy Dao sẽ còn về nhà, Cố Vân Niệm không dám đem người đàn ông này đặt trong phòng ngủ nên cuối cùng liền quyết định để người đàn ông này nằm trên gác mái.
Cô liền bò lên trên, đem người nam nhân này ném ra khỏi không gian, khi nhìn đến khuôn mặt của người nam nhân này liền sửng sốt một chút.
Tự nhận là đã từng thấy qua rất nhiều tuyệt sắc mỹ nam từ trong đến ngoài nước, thậm chí là từ hiện đại đến cổ đại, nhưng khi Cố Vân Niệm nhìn thấy khuôn mặt của người đàn ông này cũng không khỏi thất thần.
Khuôn mặt sắc cạnh có hình dáng rõ ràng, được chế tác tinh xảo như một vị thần, ngay cả khi trên khuôn mặt ấy có vết máu thoạt nhìn khá chật vật nhưng cũng không thể che dấu được vẻ đẹp tinh sảo của anh ta.
Chỉ là tại sao cô lại thấy người đàn ông này khá quen mắt nhỉ?
Cố Vân Niệm suy nghĩ một lúc cũng không nghĩ ra được, liền đem việc này vứt ra sau đầu.
Kéo thẳng tay người đàn ông, ấn ở trên cổ tay hắn, không lâu sau, mí mắt của cô nhíu lại một chút.
Khó trách tại sao người đàn ông này lại đột nhiên ngất xỉu a.
Không chỉ tại mất máu quá nhiều, càng bởi vì trúng độc, cái này cũng thật là rắc rối.
Cố Vân Niệm vừa nghĩ, một bên cởi bỏ hết quần áo của người đàn ông, không bao lâu, trên người hắn chỉ còn lại cái quần lót.
Cô kinh ngạc nhìn những vết thương cũ, mới, nông, sâu trồng chéo trên cơ thể người đàn ông, cuối cùng ánh mắt liền dừng lại ở trên ngực hắn, một vết thương hình tròn mới khép lại không lâu.
Cố Vân Niệm nhìn thấy liền nhận ra đây là vết thương do viên đạn tạo thành, chỉ cách trái tim tầm một centimet.
Nghĩ lại về đoàn hồng quang kim vân trên đỉnh đầu người đàn ông, cô đột nhiên nghĩ đến thân phận của người đàn ông này có thể là – quân nhân.
Chỉ có quân nhân mới có đôi tay nhuốm đầy máu để bảo vệ tổ quốc, mới có thể ngưng tụ công đức, mới có thể gọi là chính nghĩa huyết quang
Sự bất cẩn của Cố Vân Niệm nháy mắt biến mất, duỗi tay nhanh chóng phong bế lại các huyệt vị gần tim của người đàn ông, tạm thời chặn lại dòng chảy của tâm mạch, ngăn chặn chất độc tấn công trái tim.
Cẩn thận kiểm tra từng vết thương một trên cơ thể người đàn ông, Cố Vân Niệm có thể xác nhận chất độc trên cơ thể người đàn ông là được bắt đầu từ vết thương ở vùng bụng, lúc này miệng vết thương đã chuyển sang màu đen sẫm.
Muốn giải độc trước tiên là phải hút hết độc xung quanh miệng vết thương.
Cố Vân Niệm lấy đầu ngón tay lau một ít ở miệng vết thương của người đàn ông, đưa lên mũi ngửi ngửi, xác nhận chỉ là nhiễm độc mà chất độc này đối với thân thể của cô không có ảnh hưởng gì quá lớn liền cúi đầu xuống.
Cảm giác tê tê dại dại lan tràn, kèm theo là cảm giác mềm mại ẩm ướt và theo đó có một tia đau nhói.
Người đàn ông gian nan mở mắt, liền nhìn thấy dưới bụng hắn có một cái đầu lông xù xù, một tay vẫn còn chống trên ngực hắn thì tức khắc cảm thấy một trận huyết sắc sôi trào
Người đàn ông nắm lấy bàn tay đang đặt trên ngực mình, thấp giọng nói:
"Cô đang là gì?"
Thấy Cố Vân Niệm lấy lực dựa trên tay hắn ngẩng đầu lên, hấp dẫn tầm mắt đầu tiên là cái miệng nhỏ dính đầy máu đen, lộ ra một tia yêu mị.