⬅ Trước Tiếp ➡
Sáng hôm sau, khi Nguyễn Minh thức dậy, hơi ấm bên người đã biến mất, chỉ còn mình cậu đơn côi trong căn phòng rộng lớn. Cậu cuốn lấy chăn, bao bọc lấy người mình, rồi nằm suy nghĩ mông lung.
Lý Dương Phong đã đi từ sớm, khoảng vài ngày nữa hắn mới về, cậu có thể tranh thủ khoảng thời gian này để dùng thuốc, nhưng trước tiên phải xin nghỉ học, và chuẩn bị nguồn pheromone. Nghĩ là làm, Nguyễn Minh với tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường, nhắn nhờ Hoàng Du xin nghỉ học cho cậu, sau đó lấy bộ quần áo hôm qua Lý Dương Phong mặc mà chưa giặt ra trải lên giường.
Cuối cùng, Nguyễn Minh mới lấy túi thuốc ra, trong túi thuốc có một tờ giấy nhắn, cậu nghiêm túc ngồi đọc từng chữ.
Ồ, sử dụng sau khi ăn…
Mười phút sau, Nguyễn Minh đã ở phòng ăn ngồi ăn bún bò mà Lý Dương Phong đã mua sẵn. Cậu vừa ăn vừa thắc mắc, cậu không hiểu tại sao phải uống sau khi ăn, thuốc tác dụng vào tuyến thể thì liên quan gì đến hệ tiêu hóa chứ.
Dù Nguyễn Minh cảm thấy rất vô lý, cậu vẫn nghiêm túc húp hết nước trong tô.
Ăn xong, Nguyễn Minh ném bát đũa vào máy rửa bát, rồi chui lại vào phòng.
Lúc này, Nguyễn Minh mới thực sự uống thuốc, sau đó cậu nằm ườn ra giường chờ thuốc phát tác.
Sau ba mươi phút…
Ừm, chưa có cảm giác gì hết.
Sau bốn lăm phút vẫn chưa có gì xảy ra, nên Nguyễn Minh quyết định làm một trận game cho đỡ chán, nhưng tận sau ba mươi phút gánh đồng đội còng lưng cậu vẫn chưa cảm nhận được gì.
“Có lẽ loại thuốc này không có tác dụng với mình.” Nguyễn Minh thầm nghĩ.
Cậu tiếp tục chơi game giết thời gian, trận game này kịch tính hơn trận trước, Nguyễn Minh chơi rất tập trung, không để ý người cậu đã rũ rượi mồ hôi từ lúc nào.
Đột nhiên, Nguyễn Minh run lên bần bật, cậu đánh rơi điện thoại xuống đất, cơ thể cậu lúc nóng lúc lạnh bất thường, tim cậu đập nhanh, làm cậu không thể thở được.
Thật khó chịu…
Khuôn mặt nhỏ nhuốm đỏ, tuyến thể sau gáy đã phồng lên, giải phóng lượng lớn pheromone ra không khí, đồng thời, Nguyễn Minh cũng ngửi được một pheromone khác vẫn luôn bay quanh cậu, một mùi rất dễ chịu, kích thích cậu tham lam hít vào.
Ban đầu mùi này tươi mát vương chút vị mặn mà của biển, sau đó lại có mang theo sự ấm áp của bờ cát trắng đầy nắng, đọng lại cuối cùng là vị gió biển lành lạnh thổi qua.
Thơm quá, cậu muốn nhiều hơn nữa…
Không biết vô tình hay cố ý, pheromone của Lý Dương Phong được lưu trong phòng rất nhiều, làm Nguyễn Minh cảm giác như từng tế bào của cậu đều được pheromone này vỗ về. Nguyễn Minh đưa cánh tay đang run rẩy nắm lấy một góc áo của Lý Dương Phong, rồi ôm vào lòng, đôi chân trắng nõn của cậu cọ cọ vào nhau, cố gắng làm dịu cơn nóng trong người.
Nguyễn Minh đưa một tay luồn vào quần, quần lót cậu đã ướt đẫm, nên cậu cởi nó ra, để lộ ra cặp đào phúng phính đang chảy nước.
"Chú, chú ơi…” Nguyễn Minh rên ɾỉ nói.
Đôi mắt cậu trống rỗng ngập trong nước mắt, đầu óc cậu không thể nghĩ được bất cứ chuyện gì, chỉ cảm thấy trong người đang cực kỳ khó chịụ
Nguyễn Minh luồn tay vào trong áo, xoa nắn đầṳ vú cứng ngắc từ bao giờ, rồi cậu đột nhiên nghĩ ra một cách, cậu dùng áo Lý Dương Phong cọ cọ với đầṳ vú mình. Đầṳ vú bị chủ nhân nghéo vắt không thương tiếc to lên một vòng.
Bé chim non cứng lên chọc vào lớp chăn, Nguyễn Minh cựa quậy cơ thể, dùng cách này để bé chim được ma sát với chăn mỏng, bé chim nhanh chóng bị kích thích phun ra tinh loãng.
Nhưng như vậy vẫn không thể giảm sự khó chịu của cậu, bụng dưới cậu nóng ran, cúc hoa nhỏ ẩn nấp sau hai cánh mông ọc ra một đống nước, xối xuống ga giường trắng tinh.
Nguyễn Minh đưa một tay xuống đáy chậu, an ủi cúc hoa hồng hồng, cúc hoa như đang đói, nó đóng mở miệng nhụy, mời gọi thứ gì đó đi vào khám phá thịt mềm bên trong. Nhưng ngón tay không dám đâm vào, chỉ sờ bên ngoài miệng cúc, làm thịt mềm bên trong còn khó chịu hơn, phun ra càng nhiều nước xối ướt ngón tay bên dưới.
"Chú ơi… ông xã… em khó chịu lắm, thương em đi mà…” Nguyễn Minh khóc lóc nỉ non, gọi một người không bao giờ có thể giúp cậụ
Cơ thể cậu đã trở nên cực kỳ mẫn cảm, cậu chỉ cần ngắt nhẹ núm vú, hoặc xoa bên ngoài miệng huyệt, chim nhỏ đằng trước và cúc hoa ở sau đã cùng lúc phun nước, mà càng phun nước, người cậu càng yếu đi, đến tay còn khó động đậy. Đến lúc này, cậu mới hiểu tại sao phải ăn trước, nếu không ăn cậu có khi đã tự chơi đến ngất xỉụ
Khuôn mặt nhỏ xinh của cậu đã dính đầy hỗn hợp nước mắt và mồ hôi, quần áo trên người cậu xộc xệch đáng thương, cả cơ thể nổi một tầng đỏ ửng, bộ dáng chính là kiểu vừa dễ thương vừa khiêu gợi.
Đáng tiếc không có ai thưởng thức vẻ đẹp ấy.
Thời gian trôi qua, pheromone của Lý Dương Phong càng nhạt dần, người Nguyễn Minh run lên như thể thiếu đi hơi ấm.
Hết mất rồi, ít quá…
Nguyễn Minh đưa mắt nhìn phòng thay đồ, mắt cậu sáng lên như thấy hy vọng, ở đó có rất nhiều quần áo của Lý Dương Phong, nên sẽ có pheromone của hắn. Nghĩ vậy, cậu vội vàng xuống giường, nhưng chân cậu mềm nhũn không thể chống đỡ cơ thể, cậu ngã xuống, đập đầu gối xuống nền nhà cứng rắn, đầu gối bị trầy da, chảy máu xuống ống đồng trắng trẻo. Dù vậy, Nguyễn Minh vẫn không để tâm, cậu dựa tay vào thành giường cố gắng đứng dậy, nhưng gần đứng lên, chân cậu lại mất sức ngã xuống, đầu gối tiếp tục ngã xuống nền nhà, cơ thể vô lực tiếp xúc với mặt phẳng lạnh ngắt, làm làn da trắng nổi lên một trận da gà.
Nguyễn Minh co ro nằm trên mặt đất, đầu gối đau rát không thể chịu được, cả cơ thể bị lạnh mà không thể đứng lên, chỉ có thể nằm im chịu trận.
Đôi mắt mông lung không biết đặt tiêu cự ở đâu, cậu thực sự mệt lắm rồi…
Nguyễn Minh khóc, nước mắt từng đợt từng đợt chảy ra, nhưng cậu đã quá mệt để có có thể gào lên, miệng cậu mở to hớp lấy không khí, nhưng tuyệt nhiên không thể phát ra âm thanh nào. Sau một lúc, Nguyễn Minh kiệt sức thiếp đi, thân thể nhỏ bé nằm trên nền nhà lạnh lẽo.
Đến chiều tối, Nguyễn Minh bị đói tỉnh, cậu dùng sức ngồi dậy, vết thương ở đầu gối đã đông lại, nhưng vì cậu cựa người lại hơi vỡ ra. Nguyễn Minh nhìn quần áo của bản thân đã dính nước dâm nhơn nhớt, cậu đành dứt khoát mặc áo sơ mi đã bị cậu vò nhàu nát của Lý Dương Phong. Thay xong, Nguyễn Minh dùng sức chống người dậy, hai đầu gối phản ứng kêu đau, nhưng cậu vẫn phải ăn, cậu không thể biết khi nào cậu lại vào trạng thái động dục nữa, phải ăn để có sức.
Vô tình Nguyễn Minh nhìn đến điện thoại đang vỡ kính bên chân giường, cậu nhặt nó lên kiểm tra nó còn hoạt động được không, và xui xẻo thay, em nó đã kết thúc vòng đời của mình. Nguyễn Minh hết cách đặt nó lên tủ đầu giường, rồi cố lết chân xuống nhà tìm bữa tối. Bình thường cậu mấy chưa đến một phút để đi cầu thang, mà giờ vì hai đầu gối bị thương, cậu mất hơn mười lăm phút để đi hết bậc cầu thang. Nhưng xuống đến tận đây rồi lại có vấn đề nảy sinh, cậu không có sức để nấu ăn, đến bê nồi nước cậu còn không có sức, điện thoại thì vỡ không thể đặt đồ ăn ngoài, mà nếu đặt thì với tình trạng thiếu vải trầm trọng của cậu cũng chẳng thể ra nhận, nên cuối cùng cậu quyết định ăn mỳ tôm sống và uống hộp sữa lót bụng. Sau bữa ăn tối, Nguyễn Minh cầm thêm vài hộp sữa rồi lết lên phòng, cậu không muốn đi cầu thang, nhưng dưới này nồng độ pheromone của Alpha quá ít, nếu đột nhiên cậu động dục mà không có pheromone, có lẽ cậu sẽ tự làm thương bản thân như lúc đó, nên tốt nhất cậu phải ở nơi có pheromone nhiều nhất, là phòng ngủ và phòng thay đồ.
Nguyễn Minh khó khăn mở cửa phòng, vết thương ở đầu gối đã gần vỡ ra hết, vài giọt máu ứa ra rơi xuống nền đất, nhưng cậu chẳng buồn để tâm. Vào phòng, cậu ngửi lượng pheromone Alpha còn lại, nó chỉ còn chút ít, nên Nguyễn Minh xách chăn gối đến phòng thay đồ, sau đó lấy mấy bộ quần áo của Lý Dương Phong để xung quanh, rồi vui vẻ nằm xuống.
Cậu lại được bao bọc trong pheromone của hắn rồi.
Nguyễn Minh tính toán thời gian, bác sĩ nói thuốc này sẽ kích thích cậu phát pheromone trong vòng trên dưới ba mươi tiếng, nên sẽ tầm trưa hoặc chiều mai là sẽ hết, lúc đó cậu sẽ dọn dẹp nhà sau vậy.
Đến bốn giờ sáng, khi Nguyễn Minh đang yên ổn ngủ cạnh đống quần áo, Lý Nguyên Phong từ lúc nào đã đứng bên cạnh cậu, hắn đưa tay sờ má Nguyễn Minh, Nguyễn Minh cảm nhận được mùi pheromone quen thuộc nên không tránh đi, thậm chí còn có ý dụi tay vào.
"Bảo bối, em cho tôi một bất ngờ lớn thật đấy…”
⬅ Trước Tiếp ➡