Trịnh Đình vẫn là dáng vẻ và khí chất như thiên tiên trên trời trong trí nhớ của Dung Xu, giống như tiên nhân không nhiễm bụi trần, thiếu niên xinh đẹp nhẹ nhàng đi đến đâu cũng sẽ thu hút đám đông.
"Tiểu nha đầu, lớn lên rồi." Trịnh Đình nở một nụ cười xinh đẹp với Dung Xu, mà Dung Xu cứ như vậy rơi vào tay giặc. Ba năm sau, nàng không để ý mặt mũi của nữ nhi và lời khuyên can của phụ thân, nàng mang theo một số tiền lớn của hồi môn gả cho Trịnh Đình, khi đó Trịnh Đình vẫn còn là một lục phẩm hàn lâm viện nho nhỏ.
Sau khi thành thân, hai người trải qua một đoạn thời gian ngọt ngào, sau đó đường làm quan của Trịnh Đình càng ngày càng rộng mở, tình cảm giữa hai người dần dần trở nên lạnh nhạt, Dung Xu luôn cho rằng đây là cái gọi là mưa dầm thấm lâu, cho đến bây giờ nàng mới biết mưa dầm thấm lâu là giả, thay lòng đổi dạ mới là thật.
"A a.. Nhẹ thôi aa! Đình ca ca, cẩn thận đè lên đứa bé.." Nữ nhân kia bị nam nhân đè dưới thân, tiếng rên rỉ uyển chuyển như chim hót, khiến trái tim người ta mềm nhũn hết cả.
Nữ nhân kia có làn da trắng nõn, tay chân thon dài, nhưng từ bóng dáng phóng đãng của hai người, có thể nhìn thấy bụng của nữ tử kia to bất thường.
"Đã mang thai đứa thứ ba cho gia, còn giả tạo cái gì nữa? Sao lại giả bộ như vậy?" Giọng nói của nam nhân khàn khàn, hàm chứa hưng phấn, động tác dưới thân càng lúc càng lớn, lần lượt chạy nước rút dưới thân nữ tử, "Đã mang thai đứa con thứ ba cho gia, âm hộ vẫn còn chặt như vậy, thèm muốn để gia "chơi" đến vậy à."
Tiếng kêu quyến rũ của nữ nhân giống như một con dao hung hăng đâm vào trong lòng Dung Xu, nàng cho rằng Đình ca ca là xưng hô độc quyền của nàng, nhưng ai mà biết ở trên giường lại là một danh từ tùy tiện như thế, như thể bất kỳ một nữ nhân nào gọi thì tên nam nhân này cũng có thể đáp ứng vậy.
Con dao thứ hai đến từ nam nhân mà nàng để trong lòng, thì ra hắn cũng có một mặt mạnh bạo như vậy, nàng luôn cảm thấy giữa bọn họ thiếu đi sự nhiệt tình, hắn quá mức kính trọng nàng, ngay cả khi thỉnh thoảng làm chuyện phu thê cũng không có quá nhiều cảm xúc, hắn bình tĩnh như thể một giây sau sẽ lịch sử hỏi nàng: "Nương tử, vi phu có thể tiến vào hay không? Nương tử cảm thấy thế nào? Nương tử đã muốn kết thúc chưa?"
Đình ca ca, đau quá!" Nữ tử nũng nịu gọi, làm cho Dung Xu ngoài cửa sổ thấy mặt mình đỏ hết cả lên.
"Đau mới là yêu nàng! Để cho gia dùng gậy thịt lớn cưng nựng Quyên nhi!" Đùi nữ nhân được mở rộng, trong lúc rút ra, thanh thịt chạy nước rút không ngớt rất dữ dội, cắm đến nước xuân của nữ tử phun trào, kiều diễm, nhũ nhục như bông tuyết bị nam nhân dùng sức nắm giữ, nhào nặn thành các loại hình dạng khác nhau, trên mặt nữ nhân có vui vẻ, cũng có đau đớn.
Con dao thứ ba lại tới, Trịnh Đình luôn gọi nàng là nương tử, hoặc là Dung Xu, hắn chưa bao giờ gọi nàng bằng danh xưng thân mật, nhưng hắn lại thể hiện khía cạnh nam tính của nam nhân với nữ tử kia, điều mà Dung Xu vẫn luôn khát vọng, bị nam nhân của mình coi như tiểu nữ nhân, nằm ở dưới đôi cánh của mình.